Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6485 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 129
tạm biệt thần an

❊ ❊ ❊

Trước cửa phòng bao,Tả Thần An và Kiều Á cũng không có lập tức đi vào, mãi đến khi bóng dáng Hạ Vãn Lộ không còn nhìn thấy nữa, anh mới trầm thấp lên tiếng, "Nhưthế nào không đi vào?"

Kiều Á nhìn phương hướng Hạ Vãn Lộ rời đi, cười cười, cái gì cũng không nói, đẩy anh vào phòng bao.

Trong quá trình ăn cơm, anh chỉ hơi động đũa một chút, Kiều Á rót rượu choanh, anh cũng không có đụng một giọt, ngược lại Kiều Á, uống rất nhiều,trên mặt hiện lên một tầng hồng đào.

Anh cũng không nói tiếng nào. Anh luôn luôn ít nói, Kiều Á biết.

Bưng ly rượu cô nhìn anh, ánh mắt vẫn si mê như cũ. Có lẽ bởi vì có men say, ngược lại càng thêm chân thật, quyến rũ duyên dáng từ trong xương tảnmát ra, thủy mâu mê ly, nhàn nhạt buồn bã thay thế cho bộ dáng ngàythường luôn luôn khoa trương, cũng thật có mấy phần dáng vẻ thùy mị kínđáo. . . . . .

Cô nhẹ nhàng cười một tiếng, một hơi uống cạn sạch ly rượu, hồi lâu, đè xuống cảm giác cay xé xuyên qua cổ họng.

Cảm giác say càng đậm, lá gan cũng lớn hơn, cô nhìn chằm chằm vào anh,trong mắt dần dần đong đầy thê lương buồn bã, "Thần An. . . . . . Thậthâm mộ cô ấy có thể gọi anh Thần An. . . . . ."

Anh cau chặt chân mày, trên mặt dần dần ngưng tụ sương lạnh, cho đến khi thấy rõ trongmắt cô là đau thương trong suốt chưa từng thấy qua, sắc mặt mới dần dầndịu lại, nhưng, vẫn là không nói một chữ.

Cô bật cười, nằm ở trên bàn, cười hồi lâu, tựa hồ đang cười một chuyện tình đã qua, bả vai kịch liệt lay động, vậy mà, lúc ngẩng đầu lên, lại là đang khóc. . . . . .

"Em muốn lập gia đình." Cô hít mũi một cái, dùng ngón tay lau đi hai hàng nước mắt.

Anh vẫn là thờ ơ, giống như cái gì cũng không có nghe thấy.

Cô lắc đầu cười, nước mắt rơi xuống dồn dập, "Cũng biết anh sẽ không cóphản ứng gì. . . . . . Anh cho tới bây giờ đều là như vậy, như một khốibăng lạnh, coi như ngồi đối diện với anh, lại vẫn có cảm giác cùng anhcách nhau ngàn dặm. . . . . ."

"Em muốn gọi anh một lần Thần An,chỉ một lần duy nhất, hướng về phía anh nói lời trong lòng em, Thần An,tạm biệt, em muốn lập gia đình. . . . . ."

"Có lẽ anh sẽ nói,việc em lập gia đình cùng anh không có quan hệ gì! Không sai, chuyện này không liên quan tới anh, em chỉ là muốn cùng anh nói lời tạm biệt,trong lòng em từ rất lâu đã thầm mến một người tên là Thần An, còn chưacó dám nói ra khỏi miệng cho anh biết, em thích anh, tranh thủ, cố gắng, thích anh. . . . . ."

"Năm ấy em tham gia cuộc thi của công ty,không biết nghe ai nói, tổng giám đốc công ty, là nhạc sĩ nổi tiếng TếHạ đối với cô gái Giang Chiết rất có chú ý, em thật vui vẻ, bởi vì emchính là cô gái đến từ Hàng Châu. Chung kết cuộc thi ngày đó, em gặpđược Tế Hạ, lần đầu tiên nhìn thấy con người chân thật của anh, lần đầutiên nhìn thấy liền thích anh, một buổi tối, em hát đều là vì anh, emphát huy hết tài nghệ của mình, nhất quyết phải đoạt được cúp vô địch,vì vậy, truyền thông lại thêm lời đồn đãi, nói em cùng Tế Hạ cấu kết, mà em trùng hợp là cô gái Hàng Châu, cho nên em nhất định là người mà TếHạ sủng ái. . . . . ."

"Em không quan tâm những lời đồn đãi này,bởi vì em hi vọng nó là thật. Ai có thể biết được, bị truyền là người Tế Hạ sủng ái, vậy mà ngay cả một lần đối diện nói chuyện với anh cũngkhông có. Lần đầu tiên nhìn thấy Tế Hạ, là ở ngày chính thức ký hợp đồng với công ty Tế Hạ, cuộc thi kết thúc hoàn toàn tốt đẹp sau đó là mộtchương trình hội nghị, tổng giám đốc sẽ là người cuối cùng phát biểu, em là người vô địch, là nhân viên mới tiềm năng của công ty Tế Hạ, cuốicùng cũng cùng Tế Hạ cơ hội bắt tay, khi đó em, rất khẩn trương, thờiđiểm sắp đến lượt em, tay của em nắm chặt lấy lễ phục, cuối cùng, đếnlượt em anh còn nhàn nhạt nói một câu, cô là người Hàng Châu? Em rấtmừng rỡ trả lời dạ, sau đó anh lại hỏi, cô biết hát điệu hát dân gianGiang Nam sao? Em nói được. . . . . ."

"Vì vậy, đêm đó biểu diễn, em hát ca khúc 《 tốt một đóa hoa lài 》, mà anh, dĩ nhiên lắng nghe rất nghiêm túc. . . . . ."

"Cái biểu tình này toàn bộ đều là lừa gạt! Sau này mỗi một lần, em đều cholà anh đang nghiêm túc nghe em hát, nghiêm túc lắng nghe em nói, nhưngkhông có nghĩ tới, vẻ mặt nghiêm túc này, chỉ là bởi vì anh đang nghiêmtúc nghĩ đến một người khác. . . . . ."

"Em nhớ sâu sắc, em đâytrong truyền thuyết tình nhân Tế Hạ, từ khi vào công ty đến nay, tổngcộng chỉ gặp qua Tế Hạ tiên sinh 21 lần, bao gồm hôm nay ở trong này,đây là lần thứ 21, mà thời gian em một mình ở chung với anh chỉ có 5lần, ha ha, đáng thương 5 lần. . . . . . Bao gồm hôm nay mới là lần thứnăm. . . . . . Hơn nữa, mỗi một lần anh cũng ngồi cạnh cửa sổ, mà em chỉ có thể đứng cách anh một khoảng xa hai mét, mặc dù đã cách hai mét, emcũng có thể cảm thấy khí lạnh trên người của anh, khí lạnh trong mắt của anh, đủ để khiến người khác cảm thấy lạnh lẽo thành băng. . . . . . Này năm lần nếu nói ‘ ước hẹn ’, lần đầu tiên là để cho em lần nữa hát lại điệu hát dân gian Giang Nam, sau đó để cho em gọi anh Thần An. . . . . . Em mừng rỡ như điên, dùng giọng nói trong sáng gọi tên anh trên danhthiếp, mặt của anh càng thêm rét lạnh hơn, bỏ lại một câu về sau khôngcho phép lại kêu hai chữ này một lần nữa rồi rời đi. . . . . . Lần thứhai hỏi em về khí hậu Hàng Châu, còn có hai lần, cũng là muốn em cùngnói một ít chuyện về Hàng Châu,. . . . . . Nói là nói như vậy, thếnhưng anh lại cơ hồ không cùng em nói một câu, em nói 100 câu, anh mớinói có một câu. . . . . . Nhưng là, anh vậy mà lại rất nghiêm túc nhìnem, cặp mắt kia, sẽ ở thời điểm em ca hát, hay những khi đang nói vềHàng Châu đột nhiên trở nên nhu tình tựa như nước. . . . . .Em đã từngnghĩ, đây là vì em. . . . . ."

"Sinh nhật ngày hôm đó, là ngày em vui vẻ nhất từ trước đến nay, bởi vì Tế Hạ thế nhưng mang theo bạn cùng nhân viên công ty tới chúc mừng sinh nhật, hơn nữa còn đột nhiên kéogần lại khoảng cách cùng em, cùng em ngồi chung một chỗ, em hạnh phúcđến váng đầu rồi, lại dám dính lấy anh, cùng anh nói chuyện, cùng anhcười. . . . . . em cho là, hạnh phúc mà em mong đợi cuối cùng đã tớirồi, cho đến sau này, khi trò chơi nữ chính biến thành ca sĩ quầy rượu,em mới biết, nguyên lai mình chỉ là một con cờ. . . . . . Thì ra là TếHạ cũng sẽ xốc xếch, Tế Hạ cũng sẽ mất khống chế, Tế Hạ cũng sẽ ý loạntình mê, ánh mắt của Tế Hạ cũng thật có thể dịu dàng như nước, chỉ là,đây tất cả tất cả đều cùng em không có liên quan, bao gồm năm lần đơnđộc chung đụng trước đây ánh mắt anh dịu dàng, đều cùng em không có liên quan. . . . . . Em nghĩ, về lời đồn Tế Hạ yêu cô gái Giang Chiết rốtcuộc có chân tướng, thậm chí, Tả thiếu tại sao gọi là Tế Hạ, công ty tại sao gọi là Tế Hạ, cũng nên có đáp án. . . . . . Hạ Hạ. . . . . . Cáitên này cũng không phải trùng hợp, phải không?"

"Em cũng đã từngkhông tin, cho đến lần đó đi bệnh viện chăm sóc anh bị thương, mới biếtthì ra là lạnh lùng như Tả thiếu thế nhưng cũng nhiệt huyết sôi trào đến mức không chú ý tánh mạng của mình cứu một cô gái tên là Hạ Hạ. . . . . . Khi em tình cờ phát hiện Sa Lâm cư nhiên mua một hộp pháo hoa hướngbệnh viện cho phát sáng, em biết ngay, em có thể hoàn toàn chết tâm rồi, cái đó rõ ràng gần ngay trước mắt, vĩnh viễn từ chối người khác lại gần Tả Tam Thiếu lại vì một cô gái mà đốt pháo hoa. . . . . . Đối với mộtcô gái chung tình, cũng là đối với tất cả xì căng đan bạn gái đều vôtình. . . . . . Như vậy người đàn ông này, còn xứng đáng để em bỏ sức đi yêu sao? Như vậy người đàn ông này, yêu chính là vạn kiếp bất phục. . . . . . Vĩnh viễn cũng sẽ không có hy vọng ánh rạng đông. . . . . ."

Cô nói thao thao bất tuyệt, lần đầu tiên mượn rượu mời ở trước mặt anh nói ra nhiều lời như vậy, chỉ là, đây là một lần cuối cùng. . . . . . Nóira, cũng liền ném ra một cái túi lớn, dễ dàng. . . . . . Bên môi cô nởrộ đóa hoa đau thương buồn bã . . . . .

"Em uống say rồi." Cô nói lời từ thật đáy lòng, đổi lấy, chỉ là một câu nói nhàn nhạt của anh.

Cô lần nữa cười khổ, không sai, là say, thật say. . . . . . Không say, tại sao có thể có dũng khí cùng anh nói lời tạm biệt đây? Từ đầu đến cuối,cô đều dùng ngôi thứ ba nói lời trong lòng của mình với Tế Hạ, mặc dùanh rõ ràng đang ở đối diện cô, cô cũng chưa từng dùng qua ngôi thứ nhất "Tôi" . . . . . .

Cô không dám. . . . . . Cũng không cần thiết cái này. . . . . .

Tối nay, chỉ là muốn đối với chuyện cũ làm một cái kết, nếu như không nóira, cô không thể thuyết phục được mình và một người đàn ông khác đi vàonhà thờ cử hành hôn lễ, chỉ có nói ra rồi, mới triệt để đẩy mình vào ngõ cụt không thể quay lại, sau khi tỉnh rượu, không còn nhìn thấy Tế Hạ,như vậy, cũng liền cho cô dũng khí nhổ tận gốc anh trong đáy lòng. . . . . .

Gốc cây, đã nát trong lòng cô rồi, nếu không rút ra, cô sẽ gặp bệnh thời kỳ cuối mất. . . . . .

"Anh gọi cho Đại Vĩ, đưa em trở về." Anh chuẩn bị gọi điện thoại cho tài xế.

"Không cần!" Cô vô lực gục xuống bàn, xuyên thấu qua ly thủy tinh, nhìn dungmạo của anh, mặc dù biến dạng, cũng rõ ràng bất phàm. Người đàn ông này, là đáng giá mất tâm đi yêu, nhớ lại lần gặp gỡ mới đây, dù là anh rútkhỏi giới nhạc sĩ cùng hào quang tổng giám đốc, dù là anh không phải TảTam Thiếu, cô cũng sẽ ở trong đám người liếc mắt liền nhìn thấy anh, sau đó, nhịp tim liền tăng tốc. . . . . .

"Tự em sẽ gọi điện thoại,nhờ hôn phu tới đón. . . . . ." Chẳng qua là, gọi người đàn ông tên Thần An, không thuộc về cô, đã đến tình hình này rồi, liền đến đây thôi,Thần An. . . . . .

"Được rồi, chính em cẩn thận một chút." Anh chưa cho cô bất kỳ dịu dàng nào, chuyển động xe lăn rời đi phòng bao.

Cô cắn môi, nước mắt như mưa rơi xuống liên tục, khóc gọi một cú điệnthoại, hướng về phía bên kia kêu, "Em đau! Em đau quá. . . . . ."

Chỉ là một chữ "Đau", người đàn ông bên kia hoảng hốt lo sợ tựa như biết bay nhanh chóng chạy tới.

Cô để điện thoại di động xuống, giơ chai rượu lên, một hơi uống cạn hết chai rượu. . . . . .

Cứ như vậy thôi. . . . . . Có người, nhất định chỉ dùng để ở trong lònghoài niệm, có người, sẽ bồi mình đi hết cuộc sống . . . . . .

Thầm mến, chính là cuộc sống xinh đẹp nhưng cũng đau đớn nhất. . . . . .

Cô cũng không có nhìn thấy, ở bãi đậu xe bên trong một chiếc xe, có ngườitận mắt nhìn thấy một người đàn ông ôm cô đi mới rời đi. Không có yêu,cũng sẽ không cho bất cứ hy vọng nào, cho dù là thương hại, cũng sẽkhông bố thí ngay trước mặt, biết hôn phu của cô là An Nhiên, đây là một người đàn ông đạo nghĩa nhất, không còn gì lo lắng!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »