Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6118 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 132
đoạn kiều đổ mưa

❊ ❊ ❊

Sân bay Hàng Châu Tiêu Sơn.

Vừa đi ra khỏi sân bay, không khí kéo đến, chính là không giống với khôngkhí Bắc Kinh, điển hình, thuộc về không khí của miền nam, ướt át giốngnhư mỗi một tầng không khí đều là hơi nước.

Cô hít thở sâu một hơi, thật đã lâu rồi……

Không khí như vầy đã bao năm cô chưa từng được hít thở qua?

Đều nói cố hương là nơi trị liệu vết thương kỳ diệu nhất, xem ra, điều nàycũng không phải giả, trong lòng mặc dù vẫn chua xót như cũ, nhưng làđường về nhà càng ngày càng gần, cảm giác ấy cũng dần dần theo đó tiêután, thậm chí giống như có giọng nói ở dưới đáy lòng, không sợ, khôngsợ, phải về nhà lập tức, về nhà là có thể nhìn thấy mẹ……

Mẹ. Cái từ này, vĩnh viễn đại biểu là nơi ấm áp nhất trên thế giới, khi thươngđau chồng chất lúc nhớ tới bà, luôn cảm thấy có một ánh mắt ấm áp từ ái, giống như luôn ở sau lưng dõi theo mình, tự nói với mình, đùng sợ, đừng sợ, mỏi mệt thì hãy về nhà……

Về nhà!

Cô nhớ tới lần này trở về nhà cũng chưa có thông báo với mẹ một tiếng, hay là trước tiênđánh tiếng một chút, tránh lại dọa mẹ sợ.

Tìm một chốt điệnthoại công cộng, gọi điện thoại cho mẹ, khi ở đầu bên kia nghe tiếng“Này” quen thuộc của mẹ xuyên qua ống tai nghe truyền tới thì cô suýtchút nữa khóc lên, sợ mẹ nghe đến sinh nghi, vội vàng lấy tay che miệng, nước mắt vui sướng chảy ra.

“Đây, là ai vậy? hử?” Mẹ kỳ quái hỏi.

Cô nhất thời không dám trả lời, e sợ mình không che giấu được giọng nói nghẹn ngào biểu hiện ra ngoài.

“Là ai vậy? Nếu không nói lời nào thì tôi cúp máy!” Không nghe được tiếng trả lời, mẹ thật định cúp máy.

Cô lúc này mới vội vàng lên tiếng, “Mẹ , là con.” Trong giọng nói vẫn không che giấu được sự run rẩy.

“Lộ Lộ?” Nghe giọng nói của con gái, mẹ vừa mừng vừa sợ, mấy ngày nay, congái dường như không có thời gian gọi điện thoại về rồi.

“Vâng,mẹ, con là Lộ Lộ, con đã trở về rồi!” Cô có một loại kích động, muốn lập tức ngã vào lòng mẹ khóc lớn một cơn, nhưng mà cô không thể, cô chỉ cóthể cười nói chuyện với mẹ…… Trưởng thành, không thể giống như hồi còn bé cứ như vậy làm mẹ lolắng, huống chi mấy năm nay huyết áp mẹ có chút cao, cô xưa giờ vẫn làtốt khoe xấu che, ngày trước ở Bắc Kinh, mỗi lần gọi điện thoại cho mẹ,dù cho mình khốn khổ hay đau ốm, cũng chỉ nói cho mẹ, con rất khỏe,sống rất tốt……

“Vậy sao? Có thật không? Thật sự đã về?” Mẹ côthật sự không biết phải biểu đạt tâm tình vui sướng như thế nào, cứ lặpđi lặp lại những lời hỏi này.

“Là thật, mẹ, con đang ở sân bay,rất nhanh sẽ quay về, mẹ làm cơm tối chờ con nha!” Mặc dù câu nói nàythật không nên, làm gì có đứa con gái nào bảo mẹ nấu cơm chứ? Nhưng mà,cô biết, chuyện mẹ vui vẻ nhất chính là làm thật nhiều những thức ănngon, mà cô có thể ăn như hổ đói……

“Được, được, được! Đang ở sân bay à! Con bé này sao không gọi điện thoại sớm một chút! Mẹ sẽ đi muamón ăn! Ai! Lão Thư! Lão Thư! Lộ Lộ đã về!”

Hạ Vãn Lộ nghegiọng nói kích động không thôi của mẹ, cơ hồ có thể tưởng tượng ở nhà,tình cảnh có thể rối ren như thế nào, lau đi nước mắt đọng lại trên má,“Mẹ, không cần chuẩn bị gì cả, mẹ ở nhà chờ con là tốt rồi, mẹ, chờcon……”

“Con làm sao vậy? Lộ Lộ? Giọng nói không tốt lắm? Ở bênngoài chịu uất ức gì sao?” Mẹ rốt cuộc cũng nghe ra con gái có chút khác thường.

“Không! Không có! Mẹ, con chỉ là rất nhớ mẹ, rất nhớmẹ……” Cô nghẹn ngào, rốt cuộc trong chốn đông người mà òa khóc, tronglòng có một giọng nói……, mẹ, thật ra thì con không có kiên cường nhưvậy, con gái thật sự quá mệt mỏi, lòng con đau lắm, con không tốt, thậtsự rất không tốt……

“Lộ Lộ? Đã xảy ra chuyện gì?” Mẹ vĩnh viễn vẫn là người mẫn cảm nhất……

“Thật sự không có chuyện gì! Mẹ, không nói nữa, con rất nhanh sẽ về đến nhàrồi! Chờ một chút sẽ gặp con thôi!” Cô cúp điện thoại, nước mắt như cũvẫn chảy ròng ròng, cô cúi đầu, vừa lau nước mắt vừa đi ra ngoài.

Nhiều tuyến xe buýt dừng ở sân bay, có tuyến trực tiếp đi ô Trấn, cô suy nghĩ một chút, lại lựa chọn trước hết nên đi nội thành.

Thứ nhất,lần này vội vã từ Bắc Kinh trở về, cũng không mua cho nhà một chút quàgì, tựa hồ không giống như về quê; thứ hai, cô khóc thành bộ dáng này,cứ như vậy mà đi về nhà sẽ làm mẹ trông thấy mà không tra hỏi nguồn cơn? Cho nên, trước tiên ở Hàng Châu dạo quanh một chút, không vội, chỉ cầntrước khi trời tối đi về nhà là được. Đương nhiên, ngoại trừ nơi đó, côcòn muốn tới một chỗ……

Tại khu phố mua sắm mua cho mẹ, cha dượng còn có em trai đều chọn một phần quà mua cho mọi người, dĩ nhiên, cũngkhông quên đem một phần cho cha ruột của mình, dù sao, bây giờ cô cũngcòn mang họ của ông……

Tất cả đều mua xong, sau đó, cô đi Linh Ẩn Tự.

Năm ấy khi Hiểu Thần thi đại học, cô đã từng trở về, mục đích là đem HiểuThần đến Bắc Kinh đi học, trở về vài ngày, hai chị em lần đầu tiên cùngnhau du ngoạn Tây hồ, lúc ấy, ở Linh Ẩn Tự cô đã cầu xin một tâm nguyện, nghe nói, nguyện ước được thực hiện thì phải đi lễ tạ thần, cách naycũng bốn năm rồi, cô rốt cuộc cũng nên đi tạ thần rồi……

Đây làthời điểm được nghỉ hè, du khách Tây Hồ đến đây phần lớn đều là nhữnghọc sinh sinh viên tràn đầy tuổi thanh xuân, bầu trời có chút u ám, sovới buổi sáng sáng sủa ở Bắc Kinh thì khí trời nơi đây thật tương phản,nhưng loại u ám này cũng không ngăn cản được dòng học sinh tràn đầynhiệt tình thanh xuân lui tới……

Cô không khỏi nhớ lại cô gáitên Như Ý, bây giờ cũng được nghỉ hè về Bắc Kinh đi? Tiêu Hàn đã nói qua, Như Ý trở về liền cho bọn họ đính hôn, như thế, cuộc sống sẽ trở về quỹ đạo vốn có của nó,hoàng tử vĩnh viễn sẽ sánh đôi cùng công chúa, cô bé Lọ Lem có thể nhưcũ vui vẻ khoái hạt không buồn lo sống bình thản qua ngày.

Côkhẽ mỉm cười. Năm đó ước nguyện của cô ở trước Phật tổ chính là: hi vọng anh có thể tìm thấy một cô gái thương anh hơn so với cô, đối tốt vớianh, cùng anh cả đời hạnh phúc……

Mà nay, những cô gái yêu thương anh đã rất nhiều……

, nghĩ đến Hiểu Thần, trong lòng vẫn trào lên một cỗ đau xót, nhưng màvẫn hi vọng, anh có thể tìm được hạnh phúc cho chính mình……

Từ Linh Ẩn Tự ra ngoài, sắc trời càng u ám hơn.

Tự dưng, cô nhớ tới lúc anh nói nhỏ ở bên tai mình, “Anh đi Hàng Châu, điTây Hồ, trước đi cầu nguyện ở Linh Ẩn Tự, lại tới đứng trên cầu ĐoạnKiều, đợi đến sao sáng đầy trời, cũng không đợi thấy cô gái của anh xuất hiện, bọn họ nói, Hứa Tiên và Bạch nương tử chỉ là một truyền thuyết……”

A…… Trên thế giới có một loại duyên phận gọi là sai lầm.

Thần An, kỳ thật, chúng ta không phải là không yêu, chỉ là không ngừng bỏ qua nhau.

Đoạn Kiều, cô rốt cuộc đã tới. Nhưng mà, Thần An, anh vẫn còn đứng trên cầu Đoạn Kiều sao?

Không……

Tại ánh sao ban đêm đầy trời này, anh đã tin tưởng Hứa Tiên và Bạch nươngtử chỉ là truyền thuyết rồi, vì vậy, có Kiều Á, có những cô gái ChiếtGiang hát bài hát dân ca hoa lài, cũng có …… Hiểu Thần……

Đây là vết thương cô không thể xóa đi ……

Bất luận là ở đâu thời khắc nào cũng là đau đến tê tâm liệt phế……

Từ Linh Ẩn Tự đến Đoạn Kiều, cũng không xa, khi cô xuống xe buýt cũng là lúc trời cũng bắt đầu mưa.

Ven đường có bán các loại dù đầy màu sắc kiểu dáng cổ xưa, cô chọn mộtchiếc màu hồng, màu sắc khá dễ nhìn, lót vải trắng bên trong, cũng cómột chút bộ dạng yêu kiều.

Gió Tây Hồ, hơi lạnh.

Cô che dù, kéo rương hành lý, ở trên cầu Đoạn Kiều đi chầm chậm.

Mưa Tây Hồ, đã từng kết nên một truyền thuyết xinh đẹp.

Năm đó Bạch nương tử vì muốn tiếp cận Hứa Tiên, làm phép một trận mưa lớn,thuận nước đẩy thuyền cùng người trong mộng Hứa Tiên có một đoạn giaithoại trăm năm trên thuyền, lấy cớ mượn cái ô, rồi lại hoàn trả ô, cóvay có trả, trước lạ sau quen, liền có một đoạn giai thoại lưu truyềnthiên cổ quấn quýt si mê vô tận giữa duyên người và yêu……

Mà nay, bất thình lình lại có một trận mưa, kết thành, nhân duyên với ai đây?

Cô đứng giữa cầu Đoạn Kiều, nhìn Tây Hồ bị những hạt mưa rơi xuống làmkinh động sóng gợn lăn tăn, trong lòng hồ, nhỏ xuống tạo gợn sóng mộtvòng lại một vòng lan rộng ra……

Đã từng, anh đã từng đứng ở nơi này mà chờ đợi sao?

Thần An, Thần An, vẫn sẽ ở bất kỳ giờ phút bất kể nơi đâu cũng sẽ nhớ đếnanh, quên đi, là một việc rất khó khăn rất gian nan, nhưng mà, cũng vẫnphải……

“Mưa thật to quá, tiểu thư có thể cho mượn cái ô dùng một chút không?” Chợt, bên cạnh vang lên một giọng nói.

Tay cô khẽ run, cái ô cư nhiên rớt xuống đất, quay đầu, cả kinh như nhìnthấy quỷ hồn bay lên tận trời, một ô hồng xinh đẹp, ở trong mưa rơixuống đất thành một vòng hoa tiên……

“Anh…… Anh…… Sao anh lại đến đây?” Cô lắp bắp, nói năng lộn xộn.

Người ngồi trên xe lăn trong mưa, người toàn thân ướt đẫm, không phải anh, thì là ai chứ?

Thậm chí, người ở phía sau đẩy xe lăn cho anh Sa Lâm cũng gặp họa, bị mưa xối ướt sũng.

“Sa Lâm! Các người không có ô sao?!” Cô vẫn là không muốn nói chuyện cùng anh, lại hỏi Sa Lâm.

Sa Lâm không trả lời cô, ngươc lại người được gọi là Tả Thần An oan gia,đôi con ngươi trong mưa càng trở nên trong suốt, nhìn cô chằm chằm, thầm lặng, “Ban đầu là anh sai lầm rồi. Hứa Tiên và Bạch nương tử nên duyênvì một trận mưa, Bạch nương tử vì mượn một cái cô của Hứa Tiên, mới có chuyện xưa đó, ta thật quángu dốt, tại sao lại đứng chờ vợ của mình trong trời đêm lấp lánh ánhsao cơ chứ?”

Mưa to tầm tả, rơi mất ô làm cô cũng bị dầm mưa mà ướtđẫm, lời của anh, làm trong lòng cô càng nổi lên từng trận thét gào, côkhông dám nhìn đôi mắt lấp lánh trong suốt kia, quay đầu bước đi, “Cái ô cho hai người mượn, không cần trả lại! Hẹn gặp lại! Không, là vĩnh viễn không gặp!”

Nói xong, e sợ bọn họ lần nữa đuổi theo, chạy xuống Đoạn Kiều, nhìn thấy một chiếc xe taxi đi qua, không tiếc giá cao, lậptức lên xe, hướng trạm xe chạy đi.

Cô phải về nhà! Cô phải về nhà! Về nhà sẽ an toàn!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »