Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6160 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 191
em phải trông nom anh mặc quần áo

❊ ❊ ❊

Hạ Hiểu Thần nói ramấy lời này xong liền chạy vọt ra khỏi quán cà phê, ngay sau đó Hạ VãnLộ đặt tiền xuống trả vội vàng đuổi theo.

“Hiểu Thần! Đứng lại!” Cô chạy ở phía sau lớn tiếng gọi, Hạ Hiểu Thần lại như không nghe thấy, vọt đến bên vệ đường chận một chiếc xe taxi, trong nháy mắt liền biếnmất trong biển xe cộ trước mắt.

Cô ngưng mắt nhìn những chiếc xe đang chạy qua chạy lại trước mặt, mờ mịt không biết làm sao…….

“Heo con!” Nghe tiếng anh từ xa vọng lại.

Cô quay đầu lại, nhìn thấy Tả Thần An vội vã chạy đến, cùng đi cùng anh còn có Thư Khai.

“Sao em đến nơi này? Không phải nói đợi anh đón em tan làm sao?” Anh lo lắng nhìn cô, cảm thấy vẻ mặt cô có chút khác thường.

Cô miễn cưỡng cười cười, “Không có gì, chỉ là cùng Hiểu Thần uống một ly cà phê…….”

“Hiểu Thần làm gì em sao?” Đuôi lông mày anh khẽ nhếch, nắm tay cô, biểu hiện đang rất khẩn trương lo lắng.

Cô lắc đầu, “Đừng khẩn trương như thế, thật không có việc gì! Thư Khai cũng đến à?” Cô chuyển dời câu chuyện sang Thư Khai.

“Đúng vậy, chị, hôm nay đến công ty, cùng anh rể đến đó.” Thư Khai cười vớicô, giơ tay nhấc chân đã có chút mùi vị của một minh tinh.

Hạ Vãn Lộ nhìn thấy, cảm kích đối với Thần An lại tăng thêm mấy phần.

“Anh bảo Thư Khai đến nhà chúng ta ăn cơm! Rất lâu không có tụ họp rồi! Haingười chờ ở đây, anh đi lấy xe tới.” Tả Thần An nắm tay cô, mới đi đếnbãi đậu xe.

Bây giờ trước quán cà phê chỉ còn lại hai chị em họ, Thư Khai ngưng mắt nhìn thấy lông mày cô trước sau vẫn nhíu chặt, trong lòng đau xót, trải qua mấy ngày nay, dường như mỗi lần nhìn thấy chịđều là vẻ mặt như thế này, dù là đang cười,chân mày cũng không giãn ra, có câu nói trong lòng có khúc mắc, chân mày mới kết chặt, cái gọi là chân mày hạ xuống lòng mới thanh thản cũng là ý này đi…….

Đều là do Hiểu Thần gây ra hết!

“Chị…….” Anhphát hiện một sợi tóc của cô đang rớt xuống, cầm lấy vo vo lại, “Chịkhông cần để ý nhiều vậy, có câu con cháu tự có phúc của con cháu, huống chi Hiểu Thần cũng không phải là con chị, cũng không phải cháu chị, làm một người chị, chị đã làm tốt lắm rồi, bây giờ Hiểu Thần cũng đã trưởng thành, chị cũng không có biện pháp nào quản được ý nghĩ của cô ấy, côấy muốn thế nào, chị cứ làm theo cô ấy đi!”

“Thư Khai, em khônghiểu đâu……” Chân mày Hạ Vãn Lộ càng nhíu chặt hơn, “Bây giờ thậm chí chị nghĩ, có phải là chị đã hại nó hay không…… Chị hẳn không phải là mộtngười chị tốt, không dạy dỗ nó nên làm người như thế nào, chị quá thấtbại rồi……”

“Chị! Chị không cần phải lúc nào cũng gánh tráchnhiệm lên người mình! Một người chị còn phải làm như thế nào nữa chứ?Cung cấp cho cô ấy ăn cung cấp cho cô ấy mặc lo cho cô ấy lên đại học!Coi như làm cha mẹ cũng chỉ có thể làm đến nhường này, chị còn phải đốitốt với cô ấy như thế nào nữa? Hơn nữa, coi như làm cha mẹ, nuôi cô ấyđến mười tám tuổi, cũng đã làm tận nghĩ vụ rồi, con đường về sau cũngnên tự cô ấy đi, huống chi chị còn nuôi cô ấy đến hai mươi hai tuổi,chị, trách nhiệm của chị đã xong từ lâu……”

Thư Khai đang nói dở, Tả Thần An đã lái xe tới, Hạ Vãn Lộ kéo kéo ống tay áo Thư Khai, nháymắt, “Thôi, đừng nói nữa ahhhh… Cũng đừng ở trước mặt Thần An nói mấychuyện này, anh ấy đã đủ mệt rồi, cũng vì gia đình chúng ta làm nhiềuchuyện như thế, chị không muốn anh ấy lại quan tâm chuyện của chúng ta!Cũng không muốn anh ấy lo lắng!”

“Dạ…… Em hiểu! Nhưng mà chị à,chị cũng đừng cùng Hiểu Thần tranh chấp nữa! Có chuyện gì thì nói vớianh rể, anh ấy ở đây có chút thế lực, xử lý sự tình tốt hơn so với việcchị tự làm.”

Ánh mắt cô hoảng hốt, lắc đầu, “ Thư Khai, em không hiểu đâu, chị nhìn thấy anh ấy như vậy, lòng chị rất đau…… Anh ấy cũngkhông dễ dàng, mà chị cũng không phải là một người vợ tốt, luôn làm anhấy khổ sở, làm anh ấy mệt mỏi, Thư Khai, chị phát hiện giống như ngườicái gì cũng làm không được…….”

Đúng vậy a, trong đời sống đốivới từng người từng người cũng làm không xong, làm chị không thành công, làm vợ không thành công, ngay cả làm một đứa con gái, cũng không làmtốt được, những năm này chăm sóc cho Hiểu Thần, mẹ ở nơi đó cũng giảmbớt mấy phần hiếu rồi. Mấy ngày nay, cô yên lặng suy nghĩ vấn đề, càngnghĩ lại càng để tâm vào mấy chuyện vụn vặt……”

“Chị! Đừng…… yêu cầu bản thân mình quá cao! Trong lòng em, chị chính là người chị tốt nhất!” Thư Khai mơ hồ cảm thấy, người chị trước mặt này cùngvới người trước kia có chút khác nhau, trong đầu anh thoáng hiện lênhình ảnh khi còn bé cô cầm cành đào một đường đuổi theo đánh anh, chịlúc ấy, tức giận đến vậy? Đều là do Hiểu Thần ban cho! Sự chán ghét củaanh với Hiểu Thần càng tăng lên vài phần.

“Hai chị em đang nóigì vậy? Sao ở cùng anh cũng không nói nhiều như vậy nha?” Tả Thần An lái xe qua, xẹt ngang qua bên hai chị em họ, cửa xe mở ra, nụ cười của anhnhư trời trong nắng ấm.

Bộ dạng ghen tức của anh, thật ra thìchỉ là nói đùa mà thôi, Hạ Vãn Lộ nhìn thấy, trong lòng thật đau xót,những ngày này, đúng là nói chuyện với anh rất ít, anh đang uất ức sao?

Vì vậy nhẹ cười bước lên xe, chủ động ôm lấy anh, “Đang nói xấu anh!”

Anh thụ sủng nhược kinh (được đãi ngộ mà sợ hãi), ôm anh trước bao nhiêungười, này chính là bao nhiêu năm nay cũng chưa được đãi ngộ như thếđâu? Nếu như không có Thư Khai đang ở chỗ này, anh thật muốn ôm cô mộtcái. Cô còn chủ động nói đùa với anh? Ưhm…… Đây là hiện tượng tốt, thậtkhông muốn nhìn thấy dáng vẻ buồn bực không vui của cô…… Mặc dù, cái lời nói đùa có chút gượng ép, gượng ép đến nỗi anh có thể dễ dàng nhìn thấy cô đang cố gắng đón ý hùa theo anh, nhưng mà, này là đang tiến bộ,không phải sao? Tiến bộ, chính là chuyện đáng vui mừng nha……

ThưKhai rất hiểu chuyện, cũng rất biết quan sát, nhìn thấy thế vội vàng hùa theo không khí sinh động này, “Ơ, có cần thiết phải buồn nôn đến vậykhông? Em không muốn bị đau mắt hột đâu nha!”

Một câu nói làm Tả Thần An đang lái xe cũng phải phì cười, khóe miệng cười ngoác tận mangtai, sau khi về nhà, còn hướng tới dì giúp việc cười nói vui vẻ, “Dì!Chúng con về rồi! Cơm nấu xong chưa, chúng con đói muốn chết đây!”

Dì giúp việc từ trong phòng bếp chạy ra, cũng là dáng vẻ thụ sủng nhượckinh, Tả tiên sinh đây là thế nào vậy? Cho tới bây giờ cũng chưa từngnhìn thấy cậu ấy có tính cách trẻ con vừa nói vừa cười như thế! Dù vậy,cũng bị lây tâm tình, vui vui vẻ vẻ bưng các món ăn ra, Hạ Vãn Lộ cũngchui vào phòng bếp giúp đỡ một tay.

Mấy ngày trước đều là TảThần An bới cơm gắp thức ăn cho cô, thế nhưng mấy ngày nay lại phát sinh biến hóa. Kể từ lần Hạ Vãn Lộ thổ lộ bày tỏ sẽ tận lực không làm anhuất ức, cô sẽ luôn chủ động phục vụ anh, giống như hôm nay vậy, anh vàThư Khai mới vừa ngồi xuống, bát đũa ly tách liền đặt trước mặt bọn họ,cô còn đi lấy một chai rượu đỏ.

Nhìn cô qua lại lăng xăng, anhcó chút không đành lòng, ai cũng nhìn thấy được, cô đây là đang cố ý lấy lòng anh, anh đáp ứng cô giúp đỡ cô từ từvượt qua những chướng ngại, nhưng mà không cần cô phải hạ thấp mình nhưvậy, bây giờ cô thật làm quá rồi!

Anh không khỏi bắt được taycô, lôi kéo cô ngồi xuống bên cạnh mình, nói nhỏ, “Em vội vàng làm gì,đi làm đã mệt như vậy, về tới nhà thì nên nghỉ ngơi, không ai muốn emlàm những việc này đâu!”

“Vâng……” Cô đáp ứng, ngồi xuống bên cạnh anh, trên mặt có chút hồng, trong mắt lại hiện lên tầng tầng lớp lớp mây mù.

“Sao vậy?” Anh mơ hồ cảm thấy có chút khác thường.

“Không! Không có gì! Ăn cơm đi!” Cô cười lắc lắc đầu, cúi đầu trong mắt lại hiện ra tầng tầng lớp lớp lo lắng.

“Được, ăn cơm!” Anh lấy thêm một cái ly rượu, đặt trước mặt cô, “Em cũng uống chút đi! Tửu lượng em rất tốt!”

“Vâng!” Cô cũng chỉ thuận theo gật gật đầu.

Thư Khai trước sau vẫn là vẻ mặt vui vẻ, vui nhất chính là nhìn thấy chị và anh rể hòa hợp tương thân tương ái, cho nên ly rượu đầu tiên liền kínhchị và anh rể, “Chị, chuyện may mắn nhất đời của em, chính là cùng mẹ,cùng chị, trở thành người một nhà. Anh rể, không biết anh đã biết chưa,lúc nhỏ chị em chính là một bà quản sự, quản em rất gắt gao, trông nomem học tập, chăm sóc em mặc quần áo, hung dữ muốn chết, động một chút là muốn đánh em, mà em á, còn phải phục tùng chị ấy! Em từ nhỏ đã thích ca hát, chị em là người nghe đầu tiên, quà tặng đầu tiên trong đời của em, chính là cái kèn amonica khi còn bé được chị tặng cho, bây giờ em vẫncòn giữ! Em vẫn nghĩ, sau này không biết ai có phúc mà lấy chị em làmvợ, người đó nhất định phải làm em khâm phục mới được, nếu không em sẽkhông đồng ý! Anh rể, em khâm phục anh! Hai anh chị, nhất định phải hạnh phúc!”

“Nghe vậy anh thật ghen tỵ nha!” Đôi con mắt ngập nướccủa Tả Thần An nghiêng đầu nhìn cô, trong con ngươi loe lóe tia sáng,“Chừng nào em mới trông nom anh mặc quần áo?”

Lời này có ý tứkhác, Hạ Vãn lộ liếc anh một cái, nâng chén cụng ly với anh, màu đỏ củarượu nho ở trong ly vừa đúng ngăn cách ánh mắt mang ý xấu của anh, ánhmắt anh, theo chất lỏng trong ly đung đưa vỡ thành từng mảnh từng mảnh……

Cổ họng anh, vọng ra một chuỗi tiếng cười, mơ hồ, mà thỏa mãn,vì cô thẹn thùng như thế, cùng ban đêm tăm tối, dưới ánh đèn sáng trưngchiếu rọi không khí trong nhà thật ấm cúng.

Giơ tay, nâng ly uống cạn, đưa ly úp xuống cho Thư Khai nhìn, nhẹ cười , “Em kính anh. Anh cũng uống cạn rồi! Em nói sao đây?”

Tính tình Thư Khai rất hào sảng, tửu lượng cũng tốt, không chút do dự mộthơi cạn sạch, rót cho mình và anh rể đầy thêm, cũng nói với chị, “Chị,em biết chị có thể uống……, nhưng mà, chị nên uống ít chút, như vậy nếuanh rể say cũng có người chăm sóc!”

Hạ Vãn Lộ biết tửu lượng của Thư Khai, lấy tay che lại ly rượu của Tả Thần An, “Anh đừng có uốngnhiều rượu như thế, anh làm sao uống lại Thư Khai?”

Rượu đưaxuống bụng, ánh mắt anh cũng đã lờ đờ say, ưng ửng đỏ, đưa tay ôm mặtcô, “Uống say có em trông nom mặc quần áo cho anh a!”

Mặt cô đỏ lên, cúi đầu không để ý đến bọn họ.

Cô một đũa lại một đũa và cơm, dần dần lại mất hồn, giọng nói hai ngườiđàn ông này càng ngày càng xa, suy nghĩ của cô cũng dần dần xa……

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »