Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6128 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 196
khách không mời mà đến

❊ ❊ ❊

"Mức sống ở ThâmQuyến quá đắt! Tôi lại nghèo rớt mùng tơi! Phải tiết kiệm tiền điệnthoại chứ! Chị cho rằng ai cũng giống chị, có thể kiếm được một ông xãnhiều tiền sao!" trong khi nói Hiểu Thần cũng không quên châm chọc.

Hạ Vãn Lộ cũng không muốn cùng cô so đo những thứ này, chỉ nói với cô, "Ba qua đời rồi!"

Bên kia Hiểu Thần ngược lại trầm mặc một lúc, nhưng, chỉ là một lát, lậptức truyền đến giọng nói lạnh lùng, "Chị nói ai? Tôi không biết ông ta. . . . . ."

Cô cũng biết, sẽ có câu trả lời như vậy mà. . . . . .

Chỉ là, trong một giây lát dừng lại đó, chứng tỏ trong lòng Hiểu Thần ítnhất vẫn là từng có dao động đi, dù sao cũng là ba ruột của mình.

"Nếu có thời gian, trở về nhớ tới thắp một nén hương cho ba! Đã chôn cất rồi. . . . . ."

"Tôi không có thời gian! Tôi lập tức sẽ đi Quảng Châu!" Hiểu Thần lạnh nhạt cắt đứt lời nói của cô.

"Đi Quảng Châu?" Cô cảm thấy rất ngạc nhiên, chuyến đi Quảng Châu vừa rồi của Hiểu Thần thu hoạch được cái gì sao?

"Đúng! Đi Quảng Châu! Cách mấy người rất xa! Bây giờ các người hài lòng rồichứ?" Trong giọng nói của Hiểu Thần vẫn nồng đậm oán giận, từng câu từng chữ đều cứng rắn đâm vào lòng cô, thật là khó chịu.

"Hiểu Thần,chị không có ý này. . . . . ." Cô chỉ nói một nửa, lập tức cảm thấychính mình không có tư cách, cô vốn cũng có dụng ý đưa Hiểu Thần đi nơikhác không phải sao? Khác nhau chỉ là Hiểu Thần tự mình đi, hay là do cô an bài mà thôi, kết quả không phải đều giống nhau sao, nhưng là, côkhông hy vọng Hiểu Thần vội vàng đưa ra quyết định, "Phải đi thật sao?Em nghĩ kỹ chưa?"

"Đi làm việc! Tôi đã quyết định! Ngày mai sẽ đi!"

Giọng nói Hiểu Thần lạnh nhạt mà kiên định làm cho cô cảm thấy không có cáchnào xoay chuyển ý định của cô ấy, công việc ở Ô Trấn, coi như kết thúcthôi. . . . . . Chỉ là cô vẫn không yên lòng cô ấy một mình đi ra ngoàikiếm sống, "Hiểu Thần, tối nay có thời gian rãnh không? Chúng ta cùngnhau tụ tập ở nhà Thư Khai được không?"

"Không rãnh! Buổi tối tôi còn phải cùng bạn học thương lượng một ít chuyện, chúng ta. . . . . .Cũng không cần thiết lại gặp mặt nữa. . . . . ." Lúc Hiểu Thần nói câunày, người trong cuộc không dễ dàng phát hiện cô tạm dừng, sau khi tạmdừng, giọng nói khẽ run.

Hạ Vãn Lộ cầm điện thoại di động, tronglòng từng trận quặn đau, "Vậy cũng tốt. . . . . . Ở bên ngoài phải chú ý an toàn. . . . . . Chú ý chăm sóc thân thể của mình. . . . . . Còn nữa, có cái gì khó khăn nhớ gọi điện thoại cho chị. . . . . ."

"Được! Cứ như vậy đi, hẹn gặp lại!" Hạ Hiểu Thần nhanh chóng cúp điện thoại.

Bên tai chỉ còn lại âm thanh "Tút tút tút", cô thật lâu sau đó mới cúp máy, trong lòng thủy chung vẫn cảm thấy bất an, cả một ngày làm việc đềutrong trạng thái hồi hộp, mờ mờ ảo ảo cảm thấy có chuyện gì đó sắp xảyra.

Thật vất vả đợi đến thời gian tan việc, mắt thấy Thần An cũng sắp tới đón cô, cô đi thay quần áo, trực tiếp ra bên ngoài đứng đợi.

Trải qua tuyên truyền trong bệnh viện, phát hiện có rất nhiều bài viết mớituyên truyền về Bành Thạc, Bành Thạc ở phương diện vô sinh nghiên cứuđược đột phá mới, cô không tự chủ được dừng bước lại, nghiêm túc chămchú nhìn lại, ngay cả khi Tiểu Văn đi ngang qua bên cạnh cũng không cóphát hiện, cho đến khi nghe được Tiểu Văn gọi cô, "Chị Hạ Hạ, chị cũngđọc bài viết mới về chủ nhiệm Bành sao? Giống như khoa phụ sản bọn họsắp có chuyên đề báo cáo!"

Trên mặt cô có vài phần mất tự nhiên, cười cười, "Vậy sao? Tôi chỉ là xem một chút mà thôi!"

Đang nói, nhìn thấy Tả Thần An đã tới, cô vội nói, "Chồng tôi tới rồi, tôi đi trước! Gặp lại!"

Nói xong vội vã hướng Thần An chạy tới, Tả Thần An thuận tiện nhìn sang tờtuyên truyền, lại nhìn cô một chút, như có điều suy nghĩ. . . . . .

Sau khi bọn họ đi xa, Tiểu Văn hướng về phía bóng lưng của cô chép miệng, "Ông xã? Hừ! Có gì đặc biệt hơn người chứ!"

Cũng như bình thường, Tả Thần An đón cô về nhà ở Vân Hồ, nhưng, lần này,trong nhà cũng không giống ngày thường, lại có thêm một vài vị kháchkhông mời mà đến. . . . . .

Khi bọn họ mở cửa, liền nhìn thấyTiêu Hàn ngồi ngay ngắn trong phòng khách, tất cả đều giật mình, mà bêncạnh Tiêu Hàn, còn có một người nữa —— Diệp Khả Tâm.

Tả Thần Ancũng không ngạc nhiên khi mẹ anh sẽ tìm được Vân Hồ, thông minh như mẹnếu thật muốn điều tra nhà của anh, không có khả năng không tra ra được.

Lập tức nắm tay Hạ Vãn Lộ, cùng cô đứng chung một chỗ, "Mẹ, tại sao mẹ tới đây?"

"Mẹ không thể tới sao? Tại sao mẹ lại không thể tới chứ? Thật sự đủ lông đủ cánh rồi, trong mắt không còn có người mẹ này nữa sao!" Tiêu Hàn cùngcon trai nói chuyện, ánh mắt cũng chưa từng rời khỏi người Hạ Vãn Lộ.

Tả Thần An nhíu nhíu mày, cái này rõ ràng là muốn tới gây khó dễ!

Nhìn thấy bộ dạng này của con trai, trong lòng Tiêu Hàn thầm hối hận, contrai nói hay lắm, phải bình tĩnh, tại sao lại tức giận, ai, cũng tạingười phụ nữ Hạ Vãn Lộ kia, kích động tính tình của bà! Vì vậy âm thầmđè xuống giọng nói, vẻ mặt ôn hoà, "Con trai, là như vậy, trong nhàphòng ở muốn sửa chữa một phen, mẹ và cha con không có chỗ ở, muốn tớinhà con ở hai tháng!"

Đây rõ ràng là lấy cớ!

Phòng ở vẫncòn rất tốt thật sự cần sửa chữa sao? Còn nữa, cho dù muốn sửa chữa, cha chính là làm bất động sản, còn cần đến nhà anh đánh du kích sao? Chỉlà, mặc dù là biết rõ là lấy cớ, cũng không có đạo lý đuổi mẹ mình rangoài, sẽ bị thiên lôi đánh . . . . . .

Thái độ “mẫu thân” thayđổi tốt hơn, nên anh cũng hòa nhã hơn, "Được! Mẹ cứ thoải mái ở lại!Thần hi bọn họ đâu? Có muốn tới không?"

"Không có! Thần Hi ở nhàmẹ chồng nó rồi! Chỉ có mẹ cùng ba con, hôm nay ba con có bữa tiệc, tốinay mới đến, mẹ tới đây trước ăn bữa cơm, không biết có được hay không?Còn nữa, chú Diệp gần đây xuất ngoại, giao Khả Tâm cho mẹ chăm sóc, chonên còn có Khả Tâm cũng tới!" Tiêu Hàn cười liếc nhìn Hạ Vãn Lộ, thànhcông nhìn thấy trên mặt Hạ Vãn Lộ xuất hiện một tia dao động.

Con ngươi Tả Thần An sắc bén nhìn lướt qua Diệp Khả Tâm, khi ánh mắt anh ác liệt của anh nhìn tới Diệp Khả Tâm đầu càng cuối thấp hơn, trên mặtvô tận ủy khuất. Anh âm thầm hừ lạnh, giống như không có việc gì hướngphòng bếp gọi, "Dì, cơm tối chuẩn bị xong chưa? Dọn thêm hai bộ đồ ăn,tiếp đãi mẹ cháu!"

"Em đi giúp dì một tay!" Hạ Vãn Lộ thật sự không muốn cùng Tiêu Hàn tranh chấp, viện cớ muốn tránh đi.

"Anh cũng đi!" Tả Thần An cười, khuôn mặt hạnh phúc.

Hai người tay nắm tay vào phòng bếp, bỏ mặc hai người trong phòng khách, một âm thầm tức giận, một sắc mặt chán nản.

Diệp Khả Tâm sợ hãi nói với Tiêu Hàn, "Dì Tiêu, con thật sự không muốn ở nơi này? Con vẫn là nên. . . . . ."

Tiêu Hàn lườm cô một cái, "Sợ cái gì? Có dì ở đây! Con cứ xem như mình làcon gái dì, theo dì ở lại thì có chuyện gì chứ?" Nói xong nhìn chằm chằm hướng phòng bếp, rất là không vui, cái tên tiểu tử này ở nhà là một đại thiếu gia, kết hôn lại vì người phụ nữ này mà vào phòng bếp. . . . . .

Diệp Khả Tâm bị bà trừng như vậy, cũng không dám nói nữa, cúi đầu, vân vê vạt áo của mình.

Trong phòng bếp, bảo mẫu vừa thấy hai người đi vào, lập tức khó xử giảithích, "Tả tiên sinh, mẹ của cậu, tôi cũng không có biện pháp. . . . .."

Tả Thần An gật đầu một cái, trấn an bảo mẫu, "Không sao,chuyện không liên quan tới dì, làm cơm đi!" Anh rất rõ ràng mẹ đại nhânlợi hại thế nào, người phụ nữ nổi tiếng trên thương trường, sao một bảomẫu có thể chống lại được? Nếu bà muốn vào, cho dù có ngàn vạn biện pháp khiến mười bảo mẫu cũng không ngăn cản được.

Nói là vào phòngbếp giúp một tay, chỉ là không muốn Hạ Vãn Lộ cùng mẹ xung đột, từ lầntrước sau sự kiện kia, anh không muốn lại xảy ra tình trạng như vậy nữa, anh tự biết rõ, mình ở phòng bếp càng giúp chỉ càng rối mà thôi. . . . . .

Mà sự thật chứng minh, không có anh giúp một tay, cơm tối làm được càng nhanh hơn. . . . . .

Tiêu Hàn cũng không có khách khí, lôi kéo Diệp Khả Tâm ngồi xuống bên bànăn, thái độ cực kỳ hòa ái mà cười hỏi, "Thần An, nhà con nước uống để ởchỗ nào? Mẹ tới nửa ngày, cũng không có một ly nước uống?"

Hạ Vãn Lộ hiểu, đây không phải là đang nói Thần An, mà là đang nói chính mình. . . . . . Mặc dù mặt Tiêu Hàn vẫn mỉm cười, thế nhưng nụ cười này sovới tức giận càng có lực sát thương hơn, là con cái, thì không cách nàochống đối trước nụ cười của cha mẹ được. . . . . .

"Để con đi lấy!" Cô đứng lên.

"Không cần! Để anh!" Tả Thần An ấn cô ngồi xuống, tự mình lấy hai cái ly, rótnước ấm, một ly cho Tiêu Hàn, một ly cho Diệp Khả Tâm.

Tiêu Hàn cầm ly nước, vẫn như cũ nở nụ cười nhẹ nhàng, nhìn Hạ Vãn Lộ, "Nước có rồi, vậy còn cơm thì sao?"

"Vẫn là để con đi!" Tả Thần An vẫn giữ nụ cười trên môi, "Có thể ở trước mặt mẹ tận hiếu, là chuyện vui vẻ nhất của con!"

Thái độ con trai không thể bắt bẻ, Tiêu Hàn chỉ nhìn chằm chằm Hạ Vãn Lộ, nụ cười có chút cứng ngắc.

Tả Thần An là một người vô cùng hoạt bát, chỉ cần anh nguyện ý, có thể dụdỗ mọi người thật vui vẻ, mấu chốt là anh thường thường không muốn, chỉlà, tối nay ngược lại tâm tình anh không tệ, không ngừng kêu mẹ ăn cáinày ăn cái kia, ngay cả Diệp Khả Tâm, cũng nhận được đãi ngộ mà trướcnay chưa từng có.

Cho nên một bữa cơm này, khách và chủ đều vui vẻ, chỉ trừ Hạ Vãn Lộ, ở một bên yên lặng đếm hạt cơm.

Tiêu Hàn thấy, tự giễu mà cười, "Ơ, cô Hạ như thế nào ăn ít như vậy? Là bởivì tôi tới cho nên không có khẩu vị sao? Là tôi không được hoan nghênhsao?" Cô vẫn được gọi là cô Hạ, ngày trước ở Tả gia mọi người đều gọi cô như vậy . . . . . .

Cô vốn là im lặng không nói mà nghĩ đếnchuyện của mình, bị Tiêu Hàn gọi tên như vậy, nhất thời không phản ứngkịp, vội nói, "Không phải! Làm sao có thể như vậy? Chỉ là gần đây khẩuvị của con không tốt!"

"Khẩu vị không tốt? Hay là tại vì tôi tớinên khẩu vị mới không tốt sao? Vậy tội của tôi thật là nặng! Chẳng lẽngay cả nhà của con trai tôi cũng không thể tới sao?" Lúc Tiêu Hàn nóinhững lời này rât nhẹ nhàng, mười phần nữ tính, tuyệt không giống bộdạng trước kia.

Đổi sách lược rồi sao. . . . . . Hạ Vãn Lộ thầm than.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »