Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6512 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 174
con nhất định không phụ cô ấy

❊ ❊ ❊

“XX, ra ngoài bán còn giả bộ thanh cao cái gì! Loại đàn bà này đưa cho tôi tôi còn sợ sẽ bịlây bệnh truyền nhiễm nữa là! Nhắc nhở cậu! Đừng quên dùng bao đấy!”Người nọ bị người của Hứa gia tóm lôi đi xềnh xệch nhưng miệng vẫn cònkêu la, không ngừng tuôn ra những lời lẽ xúc phạm (cv: đầy ô ngôn uếngữ) trên suốt đường đi.

Tả Thần An và Hạ Vãn Lộ nhất thời trởthành tiêu điểm của mọi người, vô số ánh mắt đang nhìn về phía họ, cóloại xem náo nhiệt, có loại khinh bỉ, có loại vui mừng vì kẻ khác gặphọa, ngay cả ba mẹ của Tả Thần An, trong ánh mắt cũng chẳng có một tiaấm áp nào, giống như là đang nói, không chịu nghe lời như này chỉ làmcho con hổ thẹn đi?

Đám nhà báo nhìn vào danh vọng của Tả gia,cũng không có người nào dám công khai cười nhạo, chỉ là trong đám ngườiđó cũng có chút tiếng xôn xao bàn luận cùng thỉnh thoảng truyền tớitiếng cười khẽ, cơ hồ có thể xác định, đám người đó đang bàn luận về cái gì, đang cười nhạo về cái gì……

Đối mặt với các loại ánh mắtkhông thân thiện, Hạ Vãn Lộ càng núp sâu ở sau lưng Tả Thần An, giốngnhư chú chim non đang hoảng sợ, thân thể khẽ run rẩy.

Tả Thần An trở tay lôi cô vào trong lồng ngực mình, bảo vệ chặt chẽ, chuẩn bị rời đi.

Tiêu Hàn xuất hiện bên người anh, đồng thời, điện thoại của anh khẽ rung chuông.

Anh lấy điện thoại ra nhìn, là một cái tin nhắn Tiêu Hàn vừa gửi cho anh,nội dung là: lập tức phủ nhận cô gái này là vợ của con, hãy nói chỉ làtùy tiện chơi đùa một chút, còn có thể cứu vãn mặt mũi của Tả gia!”

Sau khi xem xong, anh quả quyết xóa sạch, anh phải làm ngược lại hoàn toàn……

Ngay trước mặt rất nhiều người còn ở trong phòng, anh khẽ mỉm cười, dịu dàng nâng người con gái với gương mặt tái nhợt đang ở trong ngực, cúi ngườikhẽ hôn lên mi tâm của cô, sau đó nói ra một câu rất êm ái, “Bà xã, đừng sợ, chúng ta về nhà thôi……”

Một tiếng “Bà xã”, một tiếng “Đừngsợ”, một tiếng “Về nhà”, mặc dù rất nhẹ rất êm ái, lại như từng quả bom, lấn át tất cả giọng nói ở trong phòng, chấn động màng nhĩ của mọi người đến tê dại, sau cơn chấn động,chính là một khoảng yên lặng như tờ…...

Mới vừa rồi có các loạiánh mắt chế nhạo nhìn đến, nháy mắt đã biến hóa, hơn nữa trong ánh mắtcủa các cô gái, tràn đầy lòng hâm mộ đối với Hạ Vãn Lộ, dưới tình huốngthế này, còn có thể được Tả Thần An thương yêu dịu dàng hết mực, là hạnh phúc đến nhường nào? So sánh người đàn ông của mình với Tả Thần An,thật cái gì cũng không sánh nổi……

Chỉ là, ở trong ánh mắt của người nào đó, hành động như thế quả thật chính là mất mặt…….

Tiêu Hàn lớn tiếng phá vỡ sự yên tĩnh này, “Thần An! Ai là bà xã của conchứ? Ta không có thừa nhận loại con dâu như thế này! Mất hết mặt mũi còn chưa đủ sao? Loại con gái như vậy, ở bên ngoài vui đùa một chút cònchưa tính! Không phải con lại hồ đồ đến như vậy chứ?”

Loại con gái như vậy……

Mấy chữ này làm cho Tả Thần An nhíu nhíu mày, anh rất không thích ngườikhác dùng mấy chữ này hình dung người phụ nữ của anh, ôm chặt Hạ Vãn Lộhơn, nói với mẹ, cũng là nói với tất cả mọi người, giọng nói có lực vang vang trong sảnh, “Cô ấy là người phụ nữ như thế nào, con còn rõ rànghơn so với bất cứ ai! Con kiêu ngạo vì cô ấy, vẻ vang vì cô ấy! Khôngsai, con và cô ấy đã kết hôn, con còn thiếu cô ấy một cái hôn lễ, đâyvốn là bữa tiệc đính hôn của người khác, con không muốn làm nhân vậtchính, nhưng có người muốn nhân cơ hội này để gây chuyện, vậy con khôngngại ở nơi đây lập lời thề đã thiếu khi cưới: có thể lấy được em, là anh tam sinh hữu hạnh (ba đời mới gặp may)! Anh Tả Thần An đời này nhấtđịnh không phụ em! Ai không biết mà muốn khi dễ em, chính là khi dễ TảThần An anh, tự mình suy tính nặng nhẹ thiệt hơn!”

“Thần An! Con thật là làm cho chúng ta thất vọng! Con đặt cha mẹ mình ở đâu? Con đặtgia tộc mình ở chỗ nào? Con còn xứng mang họ Tả sao?” Tiêu Hàn nóng nảy, nét mặt của bà luôn luôn dịu dàng đoan trang, phong độ thể hiện ở trước mặt mọi người bây giờ đã hoàn toàn không có.

Tả Thần An nghelời nói của mẹ mình, không khỏi cười lạnh, “Nếu như cái dòng họ Tả nàytượng trưng cho sự cao quý, như vậy, con nghĩ, người chân chính khôngxứng cũng không phải là con……”

Đột nhiên sắc mặt của Tiêu Hànbỗng trắng bệch, những lời lẽ này của Tả Thần An giống như đang uy hiếp, câu này của nó là có ý gì? Là chỉ chuyện năm năm trước bà ép Hạ Vãn Lộ, hay là nó đã biết thêm chuyện gì?

Tả Thần An thấy rốt cuộc Tiêu Hàn đã ngừng nói, cũng không nói nhiều nữa, ôm lấy Hạ Vãn Lộ rời khỏichỗ này, đi nhanh đến cửa lớn thì ánh mắt anh thoáng nhìn thấy, liếcthấy một bóng dáng quen thuộc lướt nhanh qua, muốn nhìn rõ thì không kịp thấy nữa……

Vẫn như cũ, Hạ Vãn Lộ mặc quần dài, váy áo bồngbềnh, thân hình nhỏ gầy ở bên cạnh Tả Thần An, đường cong theo gió baymúa phiêu diêu, bóng dáng hai người rời đi nhanh nhẹn như cảnh thầntiên, như một đôi uyên ương cách xa trần thế.

Dường như, tất cảmọi người đã quên chủ nhân bữa tiệc hôm nay là ai, chỉ rung động vì đôitình nhân này, đại đa số khách khứa, bất kể là đàn ông hay phụ nữ, ngược lại đối với Tả Thần An lại nảy sinh mấy phần khâm phục. Dĩ nhiên, cũngcó người có ánh mắt âm u, cực kỳ khác biệt, đó chính là ba của Diệp KhảTâm, luôn đứng trong đám người đó cười lạnh, lại không hề lên tiếng……

“Đi! Về nhà!” Tiêu Hàn chỉ cảm thấy mặt mũi mình và Tả gia đã mất hết trongbữa tiệc hôm nay, bảo Tả Tư Tuyền người từ đầu đến cuối đều không nóimột lời nhanh rời khỏi chỗ này.

Vào trong xe, Tiêu Hàn mới oántrách ông, “Linh hồn bé nhỏ của ông hồi nãy có ở trong đó không vậy?Thần An hồ đồ sao ông cũng không ngăn cản?”

Tả Tư Tuyền than nhẹ một tiếng, người vợ ngày thường tỉnh táo đoan trang thế nào gặp đếnchuyện này của Thần An lại mất khống chế đến vậy? “Tiêu Hàn, hồi nãyđáng lẽ bà cũng không nên day vào! Chẳng lẽ bà còn không hiểu rõ tínhtình của Thần An sao? Bà càng buộc nó, nó càng phản lại? Hôm nay cái mặt mũi này, là do bà tự mình đánh mất đấy!”

“Cái gì? Ông còn oántrách tôi?” Tiêu Hàn không cách nào tiếp thu nổi câu nói của chồng mình, kết hôn lâu như vậy, Tả Tư Tuyền khi nào nói bà không đúng đâu?

Tả Tư Tuyền lắc đầu, “Không phải tôi oán trách bà. Chuyện như thế Tả ThầnAn đã làm tốt hơn bà! Bất kể người say đó nói là thật hay giả, duy nhấtcó thể giữ lại mặt mũi Tả gia chính là làm giống như Thần An vậy, đốivới những lời nói khinh thường cố ý gây chuyện, qua thời gian, dĩ nhiênmọi người cũng sẽ quên, bà thật tốt rồi, cứ làm mâu thuẫn trở nên gaygắt, bây giờ mới chân chính làm chúng ta mất thể diện!”

Tiêu Hàn sau khi yên tĩnh suy nghĩ, cũng không thể nói gì nữa. Chính mình mấyngày nay, quả thật gấp gáp ép Tả Thần An, khắp nơi gấp gáp đến mất cả lý trí, đến không còn là chính bà, có lẽ, thật cần phải cẩn thận suy nghĩbước kế tiếp nên làm cái gì……

“Về nhà đi!” Tả Tư Tuyền cũng không nhẫn tâm nhìn thấy vợ mình có bộ dạng như thế, bảo tài xế lái xe trở về.

Người của Tả gia vừa rời đi, không khí bữa tiệc có chút không giống lúc trước nữa, cũng không nói được không giống ở chỗ nào, tóm lại mọi người giống như đối với cái tiệc cưới này cũng không còn có hứng thú.

Vợ chồng Ninh Tổ Tắc thấy thế liền bảo phát nhạc, hơn nữa còn đi thúc giục Ninh Vũ Khiêm và Hứa Tiểu Soái chuẩn bị xuống lầu.

Vậy mà, không có ai hay biết, lúc này trong căn phòng ở lầu hai, Hứa Tiểu Soái và Ninh Vũ Khiêm đang cãi vả nhau kịch liệt.

Hứa Tiểu Soái sắc mặt trắng xanh chất vấn Ninh Vũ Khiêm “Ai mời cô ấy tới hả? Ai đã bày ra cái trò này chứ? Là cô! Đúng không?”

Ninh Vũ Khiêm chưa bao giờ nhìn thấy bộ dạng tức giận đến như vậy của HứaTiểu Soái, gương mặt dữ tợn giống như một ngụm đã nuốt chửng cô vàobụng, trong lòng thật sợ hãi, không tự chủ lui ra sau, “Không…… Khôngphải……”

“Cô còn nói dối?! Hồi nãy cái người đàn ông kia chẳngphải là người lần trước đi chung với cô đến Ám Hương náo loạn sao?” Ngọn lửa trong mắt anh càng ngày càng dâng cao. Lấy tính tình của Tả Thần An, anh ta chắc chắn không muốn dây dưa ở một bữa tiệc đính hôn như vậy, đáp án duy nhất chính là Hạ Hạmuốn tới, Tả Thần An không thể không đi theo, mà Hạ Hạ sao vô duyên vôcớ lại tới tham gia tiệc cưới mà không được mời? Nếu anh đã không mời Hạ Hạ, vậy ngoại trừ Ninh Vũ Khiêm còn có ai sẽ làm cái chuyện này?

Ninh Vũ Khiêm vốn cũng không phải là một người giỏi che giấu chuyện nói dối, tính tình cũng thẳng thắn, thấy dáng vẻ này của Hứa Tiểu Soái, tronglòng cũng tức giận, “Đúng! Là em mời cô ấy, vậy thì sao chứ? Loại phụ nữ như cô ấy, nếu có làm chuyện xấu, còn sợ người ta nói sao? Còn anh vẫncứ che chở cho cô ấy là ý tứ gì? Chẳng lẽ anh còn muốn đánh em sao?”

Trong mắt Hứa Tiểu Soái thoáng qua nét đau đớn, cái tiệc cưới này, vốn cũngkhông phải là anh nguyện ý, khi anh bất đắc dĩ tổ chức tiệc đính hôn,còn trả lại cho Hạ Hạ một sự thương tổn, tổn thương này so với tổnthương của anh còn khó chịu hơn, “Ninh Vũ Khiêm, tôi thật sự đã nhìn lầm cô, cô khi nào bắt đầu biến thành một cô gái giỏi mưu kế đến vậy, mộtlòng muốn hại người?”

Ninh Vũ Khiêm vô cùng không phục, “Em nàocó hại người?! Em là cứu người! Cứu anh! Cũng cứu Khả Tâm! Hạ Hạ là loại con gái không biết xấu hổ, lúc trước quyến rũ anh, sau đó lại cướp TảTam Thiếu của Khả Tâm, cô ta chính là một con hồ ly tinh không biết xấuhổ! Em muốn vạch trần diện mạo thật của cô ta! Em muốn thay mình thayKhả Tâm làm một chút công sức.”

“Chát”, Hứa Tiểu Soái đánh mộtbạt tai vào mặt Ninh Vũ Khiêm, cũng tức giận đến cực điểm, “Ninh VũKhiêm, tôi chưa bao giờ đánh phụ nữ! Cô đã làm tôi phá lệ! Cô nghe đây,tôi và Hạ Hạ có quan hệ thế nào, Hạ Hạ và Tả Thần An có cái quan hệ gì,từ nay về sau với cô cũng không có quan hệ gì nữa!”

“Ý anh làgì?” Ninh Vũ Khiêm uất ức khóc lóc, từ nhỏ đến lớn, ba mẹ còn không dámđộng đến một ngón tay của cô, thế nhưng Hứa Tiểu Soái lại dám ra tayđánh cô, còn là vì một cô gái như vậy mà đánh cô!

“Ý của tôi là, cái tiệc này, tôi không đính hôn nữa! Tôi tuyệt đối sẽ không cưới mộtcô gái có đầy một bụng ý nghĩ xấu!” Hứa Tiểu Soái nói xong đi ra khỏiphòng, nhanh chóng xông ra phía cửa chính, Ninh Vũ Khiêm bất chấp mặtmũi khóc nháo cả lên.

Trong đám người có người cười nhạo, “Ơ, chú rể xuống rồi sao! Cô dâu đâu rồi?”

Mấy người khác cũng ồn ào phụ họa theo, cho đến khi phát hiện Hứa Tiểu Soái cứ xông về phía cửa, lại thấy sắc mặt anh âm trầm, có điểm khác thường, cảm thấy có cái gì không đúng, dần dần trở nên yên tĩnh lại, vừa mongđợi vừa hoài nghi, chẳng lẽ tối nay còn có một màn kịch vui còn chưađược xem?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »