Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6179 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 186
chị em (2)

❊ ❊ ❊

Nhưng mà không nghĩtới, tình cảm của chị và Tả Thần An lại sâu đến vậy, không nghĩ chị lạitin tưởng Tả Thần An đến thế, càng không nghĩ tới chính là, Tả Thần Anlại không hề biết mặt chị! Cô thật vất vả, có thể nói là không biết xấuhổ nghĩ ra biện pháp này thế nhưng lại dễ dàng bị hóa giải……

Trong chớp mắt những tia oán độc ở trong mắt cô bị tiêu tán, thay vào đó làđau khổ và đáng thương, “Chị, xin lỗi, em đã sai rồi……”

Hạ VãnLộ nhìn cô, thương xót lắc đầu, “Hiểu Thần, cho tới bây giờ, chị cũngkhông biết nên làm gì bây giờ. Em vẫn luôn nói không muốn đi ra nướcngoài, vậy bây giờ em muốn làm gì? Nói thật, đến giờ phút này, chị cũngkhông có cách nào có thể đưa em ra nước ngoài, chị không có mặt mũi nàorồi. Tả Thần An đã đối tốt với gia đình chúng ta quá rồi, mua nhà cho em và Thư Khai, cho em và Thư Khai tiền đồ thật tốt, những thứ này đềukhông phải là bổn phận của anh ấy, mà đưa em ra nước ngoài du học, cũnglà chị vác mặt dày đi cầu xin anh ấy, đã muốn xấu hổ lắm rồi, vốn đốivới em đó là một cơ hội rất tốt, bây giờ chuyện đã thành thế này, chịthật không thể mở miệng nữa, dù sao em cũng không muốn đi, ra nướcngoài…… Coi như xong đi, chỉ là, sau khi xuất viện em định sẽ thế nào?Em cho là vẫn còn được Tế Hạ che chở dìu dắt nữa sao?”

Hoặc là nói, còn không biết thẹn ở Tế Hạ nữa sao?

Không phải tất cả sai lầm đều có thể được tha thứ.

Dĩ nhiên, Hiểu Thần rốt cuộc vẫn là em gái cô, trải qua mấy ngày đấu tranh tư tưởng phức tạp, vẫn tha thứ cho em ấy, nhưng mà Thần An sẽ thế nào?Thần An sẽ hoàn toàn tha thứ sao? Đưa Hiểu Thần ra nước ngoài, có thểnói cô và Thần An đã cùng chung ý tưởng, mặc dù không nói với nhau,nhưng hai người ngầm tự hiểu ý nhau, trong lòng hai người đều biết HiểuThần có dụng ý, đều cho rằng đưa em ấy ra nước ngoài, kiến thức em ấyphong phú rồi, dưới tác dụng của không gian và thời gian, sẽ từ từ quênlãng chuyện trong nước. Chỉ là, thủ tục ra nước ngoài còn đang lo liệu,lại xảy ra chuyện như vậy……

“Em……” Hạ Hiểu Thần cúi đầu, che giấu vài tia không cam lòng trong ánh mắt.

“Hiểu Thần, chị nói rồi, hôm nay là hai chị em chúng ta cùng thẳng thắng nóichuyện với nhau. Như vậy, trước tiên chị muốn nói. Mặc dù đến bước ngàyhôm nay, trong lòng chị, em vẫn chính là em gái của chị, vẫn giống nhưcòn thơ bé, nếu không chị cũng không cần phải im lặng, chờ thương thế em lành lặn mới nói chuyện với em, nhưng mà, chị lại không thể không hoàinghi, ở trong lòng của em, chị vẫn còn là chị của em nữa hay không?” HạVãn Lộ nói xong, trong lòng cực kỳ đau đớn, xem như đối với một người xa lạ, cô cũng không làm những chuyện kia giống như Hiểu Thần, tại saoHiểu Thần lại có thể đối xử với chị ruột mình như thế?

Đôi mắtHiểu Thần rưng rưng, điềm đạm đáng yêu, “Chị, chị sẽ không bao giờ hiểucảm nhận của em. Mặc dù chúng ta cùng ba cùng mẹ, ba mẹ ly dị, nhưng màmẹ mang theo chị rời khỏi nhà chạy đến một ngôi nhà mới tràn đầy hạnhphúc, chị vẫn có mẹ, có ba, thậm chí là em trai thương yêu, mà em thìsao? Em cái gì cũng không có! Tuổi thơ của em, tất cả đều là hình ảnh ba đánh chửi khi làm không xong việc nhà, không có bạn bè cùng lớp nào yêu mến em, cho dù có một người bạn cá biệt muốn quan tâm em, cũng sẽ mangtheo ánh mắt đồng tình. Chị, em biết rõ, chỉ có chị luôn tốt với em, chỉ có chị là thật lòng thương yêu em, trong lòng em so với mẹ chị còn thân hơn ……”

Khi nói xong, nước mắt Hạ Vãn Lộ cũng ào ào chảy xuống, có thể nói, Hiểu Thần còn không phải do cô nuôi lớn sao? So với tìnhchị em bình thường còn sâu hơn một tầng đi…...

“Nhưng mà, em lại đối xử với chị như vậy? Là vì cái gì?” Hạ Vãn Lộ khóc hỏi, mặc cho nước mắt kia ào ào không ngừng chảy xuống.

Hạ Hiểu Thần hồi lâu không nói gì, nhưng là, đột nhiên lại nắm lấy tay cô, chảy nước mắt khẩn cầu, “Chị, từ nhỏ đến lớn, chị cái gì cũng có, cáigì cũng không thiếu, cho tới bây giờ chị luôn luôn được hạnh phúc nhưthế, mà em, lại chưa từng hưởng thụ qua ấm áp lần nào, không biết hạnhphúc có mùi vị thế nào, lần này, chị có thể ly hôn với Tả Thần An haykhông? Có thể nhường anh ấy cho em hay không? Để cho em một lần đượchưởng mùi vị của sự hạnh phúc?”

Hạ Vãn Lộ nhìn cô chằm chằm, kinh ngạc đến quên cả khóc……

Hạ Hiểu Thần cho là đã có hi vọng, từ trong chăn, quỳ lên trên giường cầukhẩn cô, “ Chị, không phải chị đã nói ở trong lòng chị, em vẫn là em gái của chị sao? Không phải chị nói là tất cả đều giống như khi còn nhỏsao? Chị khi còn bé, luôn luôn để lại những món ăn ngon quần áo đẹp choem, vậy bây giờ, chị cũng có thể nhường anh ấy cho em, đúng không? Chị,em biết rõ, chị là chị gái tốt nhất trên thế giới! Người chị yêu thươngnhất chính là em! Chị, nếu như em gả cho anh ấy, cũng vẫn sẽ đối tốt với chị, em sẽ mua cho chị những món ăn ngon nhất, những trang phục đẹpnhất đắt nhất trên thế giới cho chị, có được không? Chị, em van chị……”

“Em……” Hạ Vãn Lộ quả thật không thể tin được, đây là lời nói của em gái cô……Cô rất muốn giật tay khỏi cánh tay đang nắm của Hạ Hiểu Thần, nhưng đólà em gái cô, người ở trước mặt cô đang chảy nước mắt ròng ròng chính là em gái ruột của cô! Cô không biết một màn ngày hôm nay rốt cuộc cô nênoán ai đây, oán ông trời an bài sao? Tại sao Hiểu Thần vẫn còn cứ khăngkhăng như vậy? Không! Cô nhất định phải thức tỉnh Hiểu Thần, không thểtiếp tục như vậy nữa! Cô nắm chặt bàn tay em gái, đau lòng nói, “HiểuThần, chẳng lẽ em cho rằng không có chị, Tả Thần An sẽ thích em sao? Emcho là có thể gả vào Tả gia sao?”

“Sẽ! Sẽ! Chị, đó là chuyện của em, tự em sẽ nghĩ biện pháp!” Hạ Hiểu Thần nghĩ rằng chị đã đồng ý, mừng rỡ không ngừng gật đầu.

Hạ Vãn Lộ nhìn cô, đối với người em gái này cô vừa đau lòng vừa tức giận,“Hiểu Thần, trước đây chị cũng đã nói với em, người như Tả Thần An, emkhông thể khống chế được! Anh ấy nếu đã không thích người nào, bất kể em dùng bao nhiêu công sức anh ấy cũng không hề nhìn em một cái! Cho dùchị rút lui, xem như chị không hề tồn tại, vợ của anh ấy cũng sẽ khôngphải là em, gia đình anh ấy vừa mắt chính là thiên kim nhà hào môn khuêtú, cũng sẽ không tới phiên em đâu!”

Ánh mắt Hạ Hiểu Thần trởnên lạnh nhạt, nước mắt cũng trong nháy mắt dừng lại, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng, “Danh môn khuê tú? Hào môn thiên kim? Vậy chị làm saolại gả được cho anh ấy? Chẳng lẽ cái người bố dượng chưng cất rượu kiacũng được coi là hào môn sao?

“Hạ Hiểu Thần!” Đột nhiên cô rúttay ra ngoài, nếu như người ở trước mặt không phải là em gái cô, cô thật kích động muốn tát em ấy một cái bạt tai, cô không biết, tại sao HiểuThần lại trở nên chanh chua đến vậy.

Thật oan nghiệt, nhưng cô rốt cuộc vẫn nhẫn nhịn, nắm chặt thành quả đấm, móng tay bấm sâu vào da thịt, đến đau.

Bị cô quát lớn, Hạ Hiểu Thần cũng biết mình vì quá xúc động mà nói lỡ lời, lại bắt đầu khóc thút thít, “Thật xin lỗi, chị, là em nói sai. Em không phải là ý này…… Ý của em là, hai chị em chúng ta đều kém xa so với cácthiên kim tiểu thư kia…… Dù là thiên kim hào môn, cũng không thể quảnanh ấy có yêu thích em hay không, chị, chị rút lui đi, có được haykhông? Còn sự tình sau đó là của em rồi! Chị, chị có thể không có anhấy, có đúng không? Hai người không phải đã từng chia tay qua sao? Chiacách một khoảng thời gian, chị vẫn có thể kiên cường mạnh mẽ như thế!Nhưng mà chị ơi, em thật sự vô cùng thích anh ấy! Đây là lần đầu tiên em thích một người, chị, em van chị, không có anh ấy em sẽ chết! Em thậtsự vô cùng yêu thích anh ấy! Em đã tự sát lần thứ nhất rồi! Em không dám đảm bảo sẽ hoàn toàn không có lần thứ hai! Chị, chỉ cần nghĩ đến emkhông còn được gặp anh ấy, em liền muốn chết…… Em sẽ đi chết ngay bâygiờ…… Sẽ đi chết ngay bây giờ……”

Hạ Hiểu Thần nói xong liền xông đến góc bàn chạy tới, trước mắt Hạ Vãn Lộ như thoáng nhìn thấy hình ảnh em gái nằm ở lối đi bộ hai mắt nhắm chặt máu tươi chảy ròng ròng, bậtkhóc đi lên ôm em gái, hai chị em nhất thời khóc một trận lớn.

“Chị……” Hạ Hiểu Thần tiếp tục khóc lóc cầu xin, “Chị…… Em đối với cuộc sống cho đến bây giờ cũng không có bất kỳ yêu cầu gì…… Dù là khi còn bé ăn không đủ no mặc không đủ ấm em cũng không sao cả, ở trong cuộc sống của em,dù sao cho tới bây giờ đều không hề có ánh nắng mặt trời, nhưng mà, đâylà lần đầu tiên em nhìn thấy hi vọng, nhìn thấy ánh rạng đông, chị, chịsẽ thành toàn cho em có đúng không? Nếu không em thật sự không sống nổinữa……”

“Hiểu Thần…… Em không cần phải như vậy……” Rột cuộc vẫn là em gái ruột của cô, làm sao cô không đau lòng chứ?

“Chị, chị không cần phải làm gì hết, chỉ cần rời khỏi anh ấy, rời khỏi anh ấy em liền tự mình nghĩ cách có được hay không?” Quanh đi quẩn lại, HiểuThần lại nói những câu nói đó, khóc đến nỗi giọng nói cũng đã khàn khànluôn rồi.

Cô làm sao cũng không ngăn được, ôm em gái, khóc đến một câu cũng không thể nói nên lời.

Cuối cùng làm người nào đó đang ở bên ngoài cũng sợ hãi, cứ tiếp tục nhưvậy, Hạ Vãn Lộ có thể sẽ mềm lòng hay không? Anh thật lo lắng a!

Không chút nghĩ ngợi đẩy cửa ra. Cửa mở, làm hai người đang ôm nhau mà khóc phải giật mình.

“Anh…… Sao anh lại lên đây?” Hạ Vãn Lộ nghe tiếng động quay đầu lại, lại nhìn thấy dáng vẻ giận dữ của anh.

Hạ Hiểu Thần nhìn thấy anh càng thêm run rẩy, cánh tay đang ôm chị cũngrút trở về, vẫn giữ vững tư thế đang quỳ trên giường, len lén lau nướcmắt.

Trên mặt Tả Thần An là mây đen cuồn cuộn, bộ dáng giống như muốn đánh người, Hạ Vãn Lộ thấy thế chỉ sợ anh thật kích động mà sẽđánh Hiểu Thần, vội vàng lấy cơ thể ngăn trở anh, “Anh vào mà làm chi?Ra ngoài xe chờ đi, em sẽ nhanh ra thôi!”

Thế nhưng anh lại vớitay nắm chặt tay cô, kéo cô qua một bên, đôi con mắt lạnh như lưỡi dao,“Em cứ để cô ta tự sát! Ngược lại anh muốn nhìn rốt cuộc cô ta muốn tựsát ra sao!”

“Tả Thần An! Anh điên rồi!” Mặc dù đối với hànhđộng của em gái cô rất tức giận, nhưng rốt cuộc là em gái ruột của mình, ép em gái chết như vậy, còn là ở trước mặt mình, cô vạn vạn lần khônglàm được.

“Em đừng nói chuyện!” Ngày thường anh đối với cô ngàntheo trăm thuận, lúc này lại mặt lạnh nạt lại cô, ngay sau đó liền châmchọc Hạ Hiểu Thần, “Chính mình muốn tự sát sao! Định làm gì? Nếu đập đầu không chết! Nhiều lắm là trên đầu có một cái lỗ thủng, đụng xong tôi sẽ lập tức bảo bác sĩ tới khâu cho! Hoặc là muốn cắt cổ tay? Có muốn tôicho cô mượn dao không?

Trên mặt Hạ Hiểu Thần còn chứa đầy nướcmắt, nhìn chằm chằm hai người trong mắt cũng thoáng qua tia kinh hoảng,nói năng cũng cà lăm luôn rồi, “Đây …… Đây là các người ép tôi…… Tôichết…… Cả đời các người sẽ bị lương tâm cắn rứt……”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »