Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6230 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 125
ly thủy tinh nước mắt

❊ ❊ ❊

“Thật muốn đi?” Anh khó khăn khô khốc từ trong cổ họng nặn ra những lời này.

Cô ngơ ngẩn, anh có ngụ ý gì? Chịu để cô đi về sao?

“Phải……” Cô trả lời phải thật cẩn thận.

Anh cắn chặt hàm răng, khẽ gật đầu, trong mắt tràn ngập đau đớn, “Được! Đã biết!”

Cứ như vậy? Đơn giản mà được thật nằm ngoài dự liệu của cô……

Nếu là như vậy, vậy sao tối hôm qua anh cần gì phải ở trên con đường lớndây dưa khổ sở với cô như vậy? Trên đầu lưỡi, đánh một vòng lợi, tựa hồcó lời muốn nói, rồi lại như cái gì cũng không nói ra được……

Lúc này đây, là thật sự tạm biệt……

Nước mắt của cô, ở trong lòng im lặng chảy.

Nỗi thống khổ của anh, cô nhìn thấy được…… Nếu nói là ra đi mà không hề cóthương nhớ, đó chỉ có thể nói cô chưa bao giờ yêu qua……

Cái gọi là yêu quá sâu, hận thêm nặng, cô rốt cuộc cảm nhận được nó có tư vị gì……

“Hạ Vãn Lộ! Em điên rồi!” Tay của anh dùng sức kéo xe lăn bắt lấy cô, lộ ra ngoài mu bàn tay nổi đầy gân xanh, là những vết thương bị cô đạp trúng, vết máu càng thêm ghê sợ, khó coi.

Cô không dám nhìn lâu, dờitầm mắt, đây là lần thứ mấy anh nói cô ngoan độc? Nếu là ngày trước, côcòn có thể cảm thấy đau lòng, cô ra đi không từ giã đối với bọn họ khắcsâu mà đối với tình yêu đơn thuần mà nói quả thật có chút tàn nhẫn quá,nhưng mà hôm nay, là ai so với ai tàn nhẫn hơn?

Lại nghe giọng nói của anh lại vang lên, “Khi nào thì đi?”

Cô hơi trầm ngâm một chút, nhanh chóng nói, “Càng nhanh càng tốt! Ngày kia đi!”

Dùng thời gian một ngày đem những chuyện bên này ở Bắc Kinh xử lý tốt, ngày mốt lên đường về nhà, như vậy, là an bài tốt nhất……

“Hiểu rồi! Anh sẽ cho Sa Lâm đặt vé máy bay vào ngày kia cho em, đi HàngChâu, đúng không?” Anh cũng không có nhìn cô, ngưng mắt nhìn trên váchtường, trên vách tường cũng không có vật gì.

“Không cần, em tự mua vé xe lửa đi……”

“Cứ quyết định như vậy! Ngày kia đi máy bay đến Hàng Châu!” Anh di chuyển xe lăn, vào phòng khách gọi điện cho Sa Lâm.

Cô không kiên trì nữa, mệt mỏi, thôi, không cãi lại, tùy tiện đi, chỉ cần có thể thuận lợi rời đi, thế nào cũng được……

Rốt cuộc, đã giải thoát hoàn toàn rồi sao……

Cô tựa người vào trên ghế salon, ngẩn đầu lên, cả người thanh tỉnh lại, mệt mỏi, từng chút từng chút bao phủ lấy cô.

Suốt một đêm này, cô quá mệt mỏi, đấu tranh với chính mình, đấu tranh vớianh, đấu tranh với chuyện cũ, cô đã tiêu hao hết tất cả năng lượng. Bâygiờ, cô rốt cuộc đã có thể giải thoát, mặc dù lần giải thoát này tựa như ve sầu thoát xác đau đớn vô ngần, nhưng mà rốt cuộc vẫn là có được bình minh sau đêm đen tối, đợi đến ngày phá kén thành bướm, cô sẽ như đượctrọng sinh lần nữa, sẽ quên đi tất cả, sẽ có hơi thở tự do. Khát khaonày, để cho cô khôi phục lại bản tính mạnh mẽ, cứng rắn, nhắm mắt lại,thở phào một hơi……

Cho nên, khi anh nói chuyện xong trở lại, cô đã ngủ rồi, trên lông mi còn vương vấn vài giọt nước mắt……

Anh lấy tấm chăn, nhẹ nhàng đắp lên trên người cô, như cũ không làm kinhđộng đến cô, canh giữ bên người cô thật lâu, mặc dù anh cũng cả đêmkhông ngủ, mặc dù anh cũng mệt mỏi không chịu nổi, nhưng anh lại chỉmuốn trông chừng cô như thế, nếu như có thể như vậy đến vĩnh viễn, thậttốt quá……

Anh quên mất mình còn chưa kịp ăn điểm tâm, quên luônbữa ăn trưa cũng đã qua, một giấc ngủ này cô ngủ đã bao lâu, anh cũngngây ngốc ở một bên nhìn cô bấy lâu.

Trong lúc đó, dì giúp việcđã tới gọi anh ăn cơm hai lần, còn chưa kịp mở miệng, liền bị anh giơtay ngăn lại. Anh sợ sẽ đánh thức Hạ Vãn Lộ, cũng đánh thức anh len lénđưa mắt nhìn, cô chỉ có lúc đang ngủ mới thật ngoan như vậy, để cho anhnhìn ngắm, để cho anh lại gần, để cho anh có thể thưởng thức từng vẻ mặt trong giấc mộng của cô.

Trong mộng cô cũng giận anh sao? Tại sao ngủ thiếp đi mà chân mày vẫn cứ nhíu chặt?

Nhất định là……

Cô hận anh, oán anh, cho nên mới có thể ở trong mộng mà nước mắt vẫn chảy xuống……

Anh để tay lên má cô, vì vậy, những giọt nước mắt kia từng giọt từng giọtrơi toàn bộ vào trong lòng bàn tay anh. Dần dần, càng để lâu càng nhiều, lại hội tụ lại thành một vốc nhỏ……

Thuận tay anh cầm lấy cái ly trên khay trà, đem nước mắt vừa thu lấy nhỏ vào trong ly. Anh đã từngthề, không bao giờ làm cho cô rơi lệ, không bao giờ làm cho cô khổ sởlần nữa, nhưng mà anh đã làm thế nào, tại sao lại làm cho cô tổn thương?

Cô đến tột cùng đã tan nát cõi lòng đến cỡ nào, mới có thể ở trong mộng vẫn cứ thút thít khóc? Vẫn một mực rơi lệ?

Anh cứ nhận một giọt lại một giọt, lại một giọt một giọt làm chúng chảy vào trong ly, vậy mà đã nhận được non nửa ly……

Anh giơ ly thủy tinh, trong ly nước mắt chiết xạ ra lưu quang như lửa, anh mới biết, mặt trời đã về tây, giờ đã là hoàng hôn……

Phải như thế nào, mới có thể đem nước mắt cô phong ấn (đóng lại), từ đó sẽ không còn khóc nữa?

Bên trong cái khay trên bàn trà là bữa ăn sáng và bữa trưa mà dì giúp việcđã làm cho anh, cũng chưa hề được đụng tới, dì giúp việc thở dài, lặnglẽ lấy đem đi.

Chạng vạng tối, nếu là thường ngày, dì giúp việcphải trở về, nhưng nhìn thấy tình cảnh trước mắt này, bà có chút khôngan lòng……

“Tả tiên sinh……” Bà lấy dũng khí tới gọi anh.

Anh dời tầm mắt từ ảo ảnh trong ly thủy tinh, nhìn đồng hồ, gật đầu nói, “Cần phải trở về sao? Đi đi!”

Bà cũng không phải có ý này, xoa xoa đôi bàn tay nói, “Tả tiên sinh, cậucùng phu nhân hai người cũng một ngày không có ăn gì rồi, coi như cậukhông ăn, phu nhân thân thể cũng không thể chịu nổi mà, còn là…… Đem phu nhân đánh thức rồi cùng nhau ăn chút gì đó đi?”

Phải nha! Anh như thế nào lại không để ý tới……

Không khỏi nổi giận với chính mình, anh có thể không ăn không uống, nhưng mà không thể để cô cứ như vậy mà ngủ đi!

Vì vậy để xuống ly thủy tinh, nhẹ nhàng gọi cô, “Heo con, Heo con? Tỉnh dậy, Heo con!”

Cô ngủ rất sau, thân thể thoáng cựa cựa, lại tiếp tục ngủ say.

Anh gọi cô hai tiếng, vẫn là không có phản ứng, vì vậy đến gần cô, vươn cánh tay, ôm cô để lên trên đùi mình.

Cô khi đang ngủ, thân thể mềm mại, một khắc kia, anh cảm thấy cô giống như Y Thần, cũng giống như vậy ngoan ngoãn ở trong lòng anh mà ngủ thiếpđi, thân thể mềm mại lại ấm áp……

Anh có chút hối hận, nếu như mà biết được khó có thể đem cô đánh thức, anh nên sớm ôm cô rồi……

“Tả tiên sinh, cần giúp một tay không?” Dì giúp việc nhỏ giọng hỏi.

“Vâng!” Anh gật đầu một cái, “Đẩy con ra cửa, cám ơn.”

“Thật là không ăn cơm sao?” Dì giúp việc đã làm cơm tối xong rồi, toàn bộ đều đã để trên bàn cơm.

Anh nhìn một cái, “Hôm nay con đem cô ấy ra ngoài ăn, phiền cô trông nhàgiúp con mấy giờ nhé, con sẽ tính thêm tiền lương cho dì!”

Dìgiúp việc liên tục lắc đầu, “Không cần phải như vậy đâu tiên sinh, cậucho tôi tiền lương rất cao rồi, tiên sinh và phu nhân người nào cũngtốt, dù sao tôi cũng nhàn rỗi không có việc gì làm, làm sao có thể đểcho cậu tính thêm tiền lương đây?”

Tả Thần An khẽ mỉm cười, cũng không nói cái gì, chỉ nói, “Đẩy con ra ngoài cửa đi!”

“Đi đâu? Tả tiên sinh?”

“Đi trạm xe lửa!”

Vĩnh viễn vẫn nhớ tới lần đó ầm ĩ với một cô gái, ở trước mặt anh không phục hừ hừ, “Anh thổ sanh thổ trưởng (sinh ra lớn lên) là người Bắc Kinh thì thế nào? Anh đối với Bắc Kinh có thể biết như lòng bàn tay sao? Có mộtnơi anh nhất định chưa có đến đấy!”

Lúc đó anh còn nói, “ Đừng nói với anh là toilet nữ nha, lúc anh còn nhỏ mẹ đã dẫn anh vào rồi!”

Cô cười vang, sau đó còn hùng dũng, khí phách hiên ngang nói, “Em không có ý định nói đến toilet nữ! Em nói trạm xe lửa! Anh đã đi xe điện ngầmsao? Rất giỏi thiếu gia, Phú Nhị Đại!” (Phú Nhị Đại = gia đình giàu cóđời thứ hai)

Lại nói, anh thật đúng là, chưa từng đi qua xe điện ngầm……

Mặc dù ba ở nhà quản nghiêm, nhưng mà anh là con út trong nhà, được ông nội và mẹ cưng chiều, nếu như nói anh trai đã trải nghiệm cởi qua xe đạp đi xe điện ngầm, đến anh, hầu như đều là xe đón xe đưa……

Lúc ấy,anh nắm tay của cô nói, “Em dẫn anh đi……” Anh muốn dung nhập vào cuộcsống của cô, cho nên, cô trải qua, anh cũng mơ tưởng được trải qua……

Cứ như vậy một chàng trai trẻ đẹp ngồi trên xe lăn, ôm một cô gái, vừa rakhỏi Vân Hồ đã gây nên sự chú ý đến những người khác, nhưng anh cũngkhông ngại, cứ làm theo ý mình. Nhưng cô lại vì sự biến đổi nhiệt độ đột ngột cùng với hoàn cảnh không bình thường mà tỉnh lại, phát hiện mìnhđang trong tình huống như thế này, thiếu chút nữa cho là tất cả đều đang là mộng, cái gì Hiểu Thần, cái gì ảnh chụp chung, cái gì ly tình nhân,cái gì ở chung, đều là cơn ác mộng, mà nay từ trong mộng tỉnh lại, tấtcả vẫn đều như cũ……

Vậy mà, khi cô nhìn thấy vết thương trên mu bàn tay anh thì liền tỉnh ngộ, hóa ra tất cả đều là thật, cũng không phải mộng……

Sau khi thanh tỉnh chuyện đầu tiên cô muốn chính là nhảy ra khỏi ngực anh,nhưng, anh lại ôm thật chặt chết cũng không buông tay.

“Buông em ra! Nhiều người nhìn như vậy!” Cô dùng sức gỡ đầu ngón tay anh.

“Đồng ý với anh không được chạy loạn, anh liền thả em!” Anh dùng giọng nói uy hiếp.

Cô thầm than, dù sao cũng đi, chạy cái gì mà chạy? “Anh buông tay trước đã! Em đồng ý là được!”

Anh lúc này mới buông lỏng cô, nhưng mà vẫn như cũ dắt tay của cô, cuối cùng cũng không yên tâm.

Đứng trước cửa vào trạm xe lửa, cô dừng bước, “Muốn đi đâu?”

“Ăn cơm!” Anh đơn giản đáp lại.

“Em không đi!” Chân của cô đứng im tại chỗ.

“Bữa tối cuối cũng cũng không được sao?” Trong giọng nói của anh nồng đậm bi ai.

Bi ai này theo gió hoàng hôn, thổi vào trong phổi cô, lành lạnh đau.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »