Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6087 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 184

❊ ❊ ❊

Thời gian từng giâytừng phút trôi qua, cửa phòng cấp cứu cuối cùng cũng được mở ra, Hạ VãnLộ và Thư Khai cùng bước nhanh chạy đến trước mặt bác sĩ.

Bác sĩlấy khẩu trang xuống khẽ mỉm cười, "Cũng may, người bị thương căn bảnđều là ngoại thương (vết thương bên ngoài), các cơ quan não bộ trong đầu không có vấn đề gì lớn."

Hạ Vãn Lộ rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm,thiếu chút nữa té xủi ở trong ngực Thư Khai, chỉ là vẫn không yên lòng,"Nhưng là bác sĩ, em ấy giống như bị thương rất nặng, hơn nữa lúc ấy còn hôn mê bất tỉnh."

Bác sĩ lần nữa cười nói, "Yên tâm đi, căn bảnkhông có gì đáng ngại! Hôn mê có thể do rất nhiều nguyên nhân, có khảnăng là do kinh sợ quá độ, nhưng cũng có khả năng là do chấn động não,chúng tôi sẽ tiếp tục quan sát!"

Hạ Vãn Lộ cuối cùng cũng yêntâm, không có việc gì là tốt, nếu không. . . . . . Trong con ngươi củacô một mảnh xám xịt. . . . . .

Hạ Hiểu Thần rất nhanh đã được đưa vào phòng bệnh, gắn ống truyền nước biển, nhưng vẫn chưa có tỉnh lại.

Hạ Vãn Lộ túc trực ở bên cạnh cô, nhẹ nhàng kéo chăn đắp lên người cô,dưới chăn, thân thể Hiểu Thần nhỏ gầy giống như cô, nhìn cằm hơi nhọn,khuôn mặt thon gầy, lại nhớ tới khi còn bé, Hiểu Thần thường không đủăn, trong lòng một hồi quặn đau.

Thư Khai thấy dáng vẻ vừa mệtmỏi lại khổ sở của chị, không đành lòng, "Chị, hiện tại Hiểu Thần đãkhông có việc gì rồi, chị trở về nghỉ ngơi đi, em ở nơi này là đượcrồi!"

Hạ Vãn Lộ lắc đầu một cái, "Vậy em về trước đi!"

"Chị! Thân thể chị ốm yếu như thế, làm sao chịu nổi thức đêm? Chị buổi tối về nhà ngủ, ban ngày trở lại chăm sóc cô ta! Có em ở đây rồi, chị cònkhông yên tâm hay sao? Em đã không còn bé nữa rồi!"

Hạ Vãn Lộ vẫn là lắc đầu, sau đó liền không nói câu nào, bỏ tay vào trong chăn, cầm bàn tay mảnh khảnh của em gái.

Thư Khai không có biện pháp, biết không thể thuyết phục được cô, nhưng cậucũng không thể bỏ mặc chị một mình mà bỏ đi, vì vậy tìm một chỗ ngồixuống, cùng với chị gái.

Một đêm, cứ như thế trôi qua.

Đến rạng sáng, Hạ Vãn Lộ rốt cuộc không chịu nổi, nằm ở bên giường ngủ gật, mới ngủ không bao lâu, cảm giác trong tay động một chút, cô lập tứcgiật mình tỉnh lại.

Quả nhiên, Hiểu Thần đã tỉnh rồi, một đôi mắt lành lạnh đang nhìn chằm chằm cô.

"Hiểu Thần, em rốt cuộc tỉnh. . . . . ." Thần kinh căng thẳng của cô cuối cùng cũng hoàn toàn thả lỏng.

Hiểu Thần rút tay mình từ trong tay cô ra, mắt nhìn về một phía, "Không phải là không cần đứa em gái này nữa sao? Tại sao còn phải cứu tôi? Tại saokhông để cho tôi chết đi cho rồi?"

"Hiểu Thần! Tại sao em có thểnói như vậy?" Mặc dù hiện giờ quan hệ của cô và Hiểu Thần không còn nhưtrước, nhưng trong nháy mắt tay bị Hiểu Thần dùng sức đẩy ra, Hạ Vãn Lộvẫn là cảm thấy trái tim rất đau. . . . . .

"Vậy tôi nên nói nhưthế nào?" Hạ Hiểu Thần lạnh lùng, mắt thủy chung không nhìn cô, "Chị điđi, tôi nói rồi, chị cứ coi như không có đứa em gái này, vốn dĩ chính là như vậy, kể từ khi mẹ dẫn chị đi, tôi liền không còn là em gái chịrồi."

"Hiểu Thần. . . . . ."

Cô còn muốn nói thêm, mới vừa kêu tên Hiểu Thần, liền bị cô ấy cắt đứt, "Tóm lại tôi không muốn gặplại chị! Chỉ cần nhìn thấy chị, tôi sẽ nghĩ muốn tìm cái chết một lầnnữa! Cho nên kính nhờ chị nhanh chóng biến mất trước mặt tôi!"

Hạ Vãn Lộ chăm chú nhìn cô, trong mắt sương mù càng ngày càng đậm, cho đến cuối cùng, ngưng kết thành một mảnh tro tàn tăm tối, giật giật môi,muốn nói ra suy nghĩ của mình, nhưng nghĩ lại, Hiểu Thần dù sao cũng mới vừa tỉnh, vẫn là đợi thân thể em ấy tốt hơn một chút, khi nào xuất viện thì nói cũng không muộn.

"Còn không đi? Chị lẽ nào muốn tôi chết một lần nữa mới bằng lòng?" Hạ Hiểu Thần gào thét.

Tiếng thét này kinh động đến y tá đi ngang qua, đẩy cửa đi vào, thấy thế dĩnhiên là trách cứ người nhà, "Bệnh nhân vừa mới tỉnh, cảm xúc bất ổn,mọi người không nên làm cô ấy kích động!"

Hạ Vãn Lộ cũng là y tá, biết quy định của bệnh viện, đây cũng không phải bệnh viện cô làm, cũng không dễ dàng sắp xếp, cho nên nghĩ nghĩ, lại nói, "Vậy chị đi trước,sau đó cho người đưa thức ăn tới, có cần gì thì nói với Thư Khai, hoặclà gọi điện thoại cho chị."

Cô lại đứng đứng, thấy Hạ Hiểu Thầncòn làm một bộ mặt lạnh như băng, liền xoay người rời khỏi phòng bệnh,hơn nữa nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Trong phòng bệnh, Hạ Hiểu Thần tức giận đối với Thư Khai nói, "Cậu cũng cút đi! Tôi không muốn nhìn thấy bất cứ người nào!"

Thư Khai lại không để ý đến cô, xách cái ghế đến bên người cô ngồi xuống,"Tôi không đi! Cứ nhất quyết ở chỗ này đấy! Cô có gan thì đứng lên cùngtôi đánh một trận!"

"Cậu. . . . . . Tôi là bệnh nhân!" Cô tức giận đấm xuống giường.

"Bệnh nhân thì thế nào? Nếu như cô thật sự bị thương nặng, thì chừa chút sứclực điều dưỡng thân thể đi! Chớ giương nanh múa vuốt!" Thư Khai dựa vàoghế, thoải mái nhàn nhã nói.

"Cậu. . . . . . Cút cho tôi!" Côthuận tay cầm đồ vật trên bàn lia về phía cậu, làm động tới vết thương,đau đến mức cô phải gọi ra tiếng.

Thư Khai nghiêng người nétránh, cười lạnh uy hiếp cô, "Hạ Hiểu Thần! Cô đừng có chọc tôi tứcgiận, nếu không phải cô đang bị thương tôi nhất định sẽ đánh lại cô!"Nói thật, lúc Hạ Hiểu Thần đang ở trong phòng cấp cứu, cậu cũng có chútlo lắng, nhưng bây giờ nhìn cô khỏe như vậy, lại nghĩ tới những chuyệnxấu cô đã làm, quan trọng nhất là, cô còn không biết xấu hổ vu oan choanh rễ, thần tượng trong lòng cậu (theo cậu, tuyệt đối là do Hạ HiểuThần vu oan anh rễ, cậu không tin anh rễ là loại người như vậy), nhữnglời không biết xấu hổ như vậy cũng có thể nói ra được, thật sự đối vớicô là chán ghét tới cực điểm, nếu không phải cô đang bị thương nằm trêngiường, anh thật sự rất muốn đánh cô.

Hạ Hiểu Thần lúc này mới ngừng nói, vừa tức vừa giận, oán hận không thôi.

——— —————— —————— —————— —————— —————— —————————

Tả Thần An mới sáng sớm liền chạy tới bệnh viện, đỗ xe, xách theo bữa ăn sáng hướng phòng bệnh đi tới.

Mới đi mấy bước, đã nhìn thấy một bóng dáng thon gầy đi ra, một bộ dạng mất hồn mất vía.

Nhìn tình hình này, tối hôm qua cô nhất định cả đêm không có ngủ, tiều tụykhông chịu nổi, trong lòng anh một luồng sóng yêu thương dâng cao nhưthủy triều va chạm vào tim anh, bước chân không khỏi nhanh hơn.

Nhưng, cô rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì? Anh chạy tới trước mặt cô rồi, cô lại hoàn toàn không phát hiện ra, đứng lại ở trước mặt cô, quả nhiên, đầucô liền đụng vào ngực anh.

Hiển nhiên là đụng đau, cô cắn cắn môi, hai hàng lông mày xoắn lại trừng mắt nhìn chằm chằm anh.

Anh vừa yêu vừa thương, không nhịn được vân vê cái trán cô, than nhẹ, "Em!Nếu như mới vừa nãy không phải là anh, xem em giải quyết thế nào?" Trạng thái tinh thần như vậy, cũng không gọi điện thoại cho anh đến đón? Làmuốn cùng anh giận dỗi sao?

Cô không nói tiếng nào, ở trước mặt anh cúi đầu.

"Hiểu Thần tỉnh chưa?" Anh hỏi.

Nhớ tới phản ứng mới vừa rồi của Hiểu Thần, cô vẫn hết sức khó chịu, gật đầu một cái.

"Anh mang bữa ăn sáng tới, trước đi đưa cho Hiểu Thần, rồi cùng nhau ăn?"Anh dắt tay của cô. Một buổi tối, anh tìm hiểu một số việc, có chuyện,cần tìm Hạ Hiểu Thần hỏi rõ ràng.

"Anh không nên đi vào!" Cô cóchút buồn bã, anh muốn đi vào làm gì? Cho dù như thế nào, Hiểu Thần vẫnlà thương anh, tình huống hiện giờ, anh đi vào chỉ có hai kết quả, hoặclà giống như cô bị đuổi ra ngoài, hoặc là, ôm ôm ấp ấp yêu thương khóclóc kể lể. . . . . ."Mang đến trước cửa phòng bệnh, gọi Thư Khai ralấy."

"Vậy. . . . . . Em đứng ở đây, đừng đi." Anh do dự, từ đầuđến cuối không muốn buông tay ra, chỉ sợ cô sẽ thừa dịp anh không để ýtrốn đi, anh thật sự là bị cô làm cho sợ hãi. . . . . .

Cô suy nghĩ một chút, gật đầu.

Anh rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, bước nhanh đi vào phòng bệnh.

Cho đến khi đi ra, cô quả nhiên ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh bồn hoa, thânthể gầy ốm nho nhỏ, như đứa bé chờ người thân dẫn về nhà, nhìn cực kỳđau lòng.

Ngực anh như có thứ gì đó đang chậm rãi bắt đầu thayđổi, nong nóng, ê ẩm, tiến lên trước, như ôm công chúa ôm cô lên, "Đi,chúng ta về nhà."

Áo khoác của anh mở rộng ra, bên trong vẫn là áo lông mềm mại, áo len lông cừu cao cấp nhất, chất lượng cực tốt.

Cô cảm thấy mệt quá, tựa vào áo lông của anh, cảm giác lông cừu dính vàotrên mặt, giống như có mùi vị của mặt trời, cô ngửi một chút, cũng không có giãy giụa.

Ở trong bệnh viện, có ôm nhau như vậy cũng khôngcoi là quá đáng, có một vài bệnh nhân cũng là được ôm vào ôm ra như vậy, cô thật sự rất mệt mỏi, chỉ muốn một lần được làm bệnh nhân thôi. . . . . .

Anh đặt cô ngồi trên ghế trước, còn mình thì ngồi vào buồng lái.

"Heo con. . . . . ." Anh có chuyện muốn nói với cô, kêu một tiếng, lại pháthiện cô nhắm mắt, không biết có phải là ngủ thiếp đi hay không.

Vì vậy lại thôi, trực tiếp lái xe trở về nhà.

Trở lại Vân Hồ, cô vẫn là tựa vào ghế ngồi, nhắm mắt như thế, xem ra thật sự là đã ngủ thiếp đi rồi. . . . . .

Không muốn đánh thức cô, dự định bế cô về nhà! Nhưng, vừa ôm cô ra , cô lạitỉnh, ánh mắt có chút hoảng hốt, thân thể mềm mại tựa như phản xạ cóđiều kiện, bởi vì cảnh giác mà trở nên cứng ngắc.

"Là anh! Chúng ta về nhà ngủ!" Anh vội vàng nói.

Cô mới một lần nữa thả lỏng, giống như lúc trước, dựa vào trong ngực anh.

Cô vẫn đang ngủ say, mà anh, vẫn là ở nhà cùng với cô, không có được câutrả lời của cô, trong lòng anh thấp thỏm bất an, chuyện gì cũng khônglàm được, mà hiện tại cô đang nghĩ cái gì, anh một chút cũng không đoánra được, muốn cùng cô trò chuyện, rồi lại không tìm được cơ hội. . . . . .

Anh thật sự rối loạn. . . . . .

Ngủ thẳng đến buổitrưa, cô giống như chuông đồng hồ báo thức tự động tỉnh lại, sau đóchuẩn bị đưa cơm cho Hiểu Thần, anh nói muốn đưa cô đi, cô cũng không cự tuyệt, nhưng đến bệnh viện, cũng không cho anh đi vào, chỉ tự mình điđưa, sau đó cùng anh về nhà.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »