Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6097 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 176
đồ dùng tình thú

❊ ❊ ❊

Sáng sớm, Tả Thần An bị chuông điện thoại đánh thức.

Anh không thể không cảm thán, giấc ngủ gần đây thật là càng ngày càng sâu rồi. . . . . .

Năm năm qua, hàng đêm trằn trọc, giấc ngủ bây giờ giống như là muốn đemgiấc ngủ của năm năm bù lại, Hạ Vãn Lộ thức dậy lúc nào anh cũng khôngbiết.

Trong chăn vẫn còn dư hương của cô, chính là mùi hương này, làm cho anh say đắm không biết trời sáng. . . . . .

Lắng nghe, có thể nghe được trong phòng bếp truyền đến tiếng nói nhỏ của côvà dì, không khỏi bật cười, cô vẫn không đổi được cái thói quen này,không biết nói với cô bao nhiêu lần, mời bảo mẫu chính là vì để cho côthoải mái chút, nhưng cô cố tình thích tự mình đi làm. . . . . .

Sau khi xác nhận sự tồn tại của cô, anh mới đi nghe điện thoại, lại là Đại Liệt gọi tới.

Đại Liệt cũng coi là một trong những người bạn sống chết của anh. Trung học liền quen biết nhau, Đại Liệt khi đó còn là một tiểu côn đồ, sớm mấynăm trưởng đã thành đại côn đồ rồi, còn là loại siêu cấp lớn đó. Làmngành nghề âm nhạc này, khó tránh khỏi cũng sẽ tiếp xúc với đủ hạngngười, chuyện có thể làm công khai, Tả Thần An giải quyết không tốn sứcchút nào, nhưng chuyện không thể công khai làm, thì sẽ bảo Đại Liệt đilàm, cho nên, Đại Liệt này cũng coi như đi theo anh nhiều năm rồi.

Sớm như vậy Đại Liệt đã gọi điện thoại đến, là bởi vì Tả Thần An bảo anh đi tra một người, chính là người gây chuyện đêm đính hôn của Hứa TiểuSoái.

"Tam Thiếu, tra được rồi. Là người của lão tam nhà họ Ninh." Đại Liệt báo cáo với anh.

Lão tam nhà họ Ninh? Em họ của Ninh Chấn Khiêm? Lại là em họ của Ninh Chấn Khiêm. . . . . .

Anh nhớ ra rồi, tại sao luôn cảm thấy người đó quen mặt, chắc là người từng gặp lần trước khi Ninh Vũ Khiêm ở Ám Hương gây chuyện. Nhưng, trong đầu anh lại thoáng qua bóng dáng quen thuộc trong sảnh buổi tiệc của nhà họ Hứa. Trong lòng có nghi vấn, có lẽ, chuyện này không đơn giản như vậy,người liên quan chắc chắn nhiều hơn, nếu quả như thật là sự xúi giục của Ninh Vũ Khiêm, vậy cô ta sẽ không ngu xuẩn như vậy, làm cho Hứa TiểuSoái được bao nuôi bốn năm cũng bùng nổ ra, đó là làm mất mặt bản thâncô ta, cho nên. . . . . .

Anh nghĩ nghĩ, "Đại Liệt, tiếp tục tra, xem một chút Ninh Vũ Khiêm lui tới mật thiết với người nào."

Thật ra, suy đoán trong lòng anh đã bước đầu hình thành.

Đang nói chuyện, Hạ Vãn Lộ rón rén đẩy cửa tiến vào, thấy anh tỉnh lại, bày ra một nụ cười dịu dàng, đi tới gần anh.

"Cứ như vậy đi, có chuyện trước tiên liên lạc tôi." Anh vội vã cúp điệnthoại, ôm chặt được cô nghiêng tới, vừa cúi đầu, dễ dàng liền tìm đượcmôi cô, ngậm lấy, sáng sớm nụ hôn đầu tiên triền miên mà mát lạnh. . . . . .

Nụ hôn đi qua, trên mặt cô ửng hồng tự nhiên, thủy mâu mêly, cánh tay mềm mại quấn vòng quanh cổ của anh, hơi thở như hoa lan,"Thần An, chuyện lần trước em nói với anh, việc làm thủ tục cho HiểuThần ra nước ngoài học như thế nào rồi?"

"Ừ, mệnh lệnh của bà xãđại nhân, làm sao dám chậm trễ? Đang liên lạc với trường học củaAustria, mấy ngày nay chắc có hồi âm rồi, đáng tiếc tựu trường mùa thuđã qua rồi, phải xếp lớp đi vào, có thể tốn không ít tinh thần của anh. . . . . . Ưmh. . . . . . có phần thưởng hay không?" Anh tranh công đemmặt tiếp cận qua.

Cô nhoẻn miệng cười. Austria? Thủ đô của âmnhạc? Đối với Hiểu Thần học âm nhạc mà nói hẳn là không tệ. Trong lòngcảm kích, mổ nhẹ xuống trên môi anh.

Cái này làm sao đủ? Anh kéocô một cái, lật người một cái nữa, liền đè lại cô, nụ hôn lửa nóng vàosáng sớm mùa thu bốc cháy lên.

Cô vòng quanh cổ của anh, nhiệttình đáp lại, nhiệt độ thân thể anh nóng rực, môi anh rừng rực, còn cómái tóc thô cứng của anh, đâm vào lòng bàn tay cánh tay cô có chút ngứa, những cảm giác này đều đang nhắc nhở sự hiện hữu của anh —— một ngườiyêu cô hơn chính bản thân anh, một người ở trước mặt người trong thiênhạ thề không phụ cô. . . . . .

Anh như vậy, nếu như cô còn không hiểu được quý trọng, vậy cô thật là không cần sống trên đời này rồi. . . . . .

Trong khi triền miên, nổi khổ trong lòng vẫn lặng yên không tiếng động lanra, thế gian này, người không hiểu cảm ơn đã quá nhiều, tư vị bị cô phụđau đến không muốn sống, chính là bởi vì nổi đau khổ không muốn sống, cô mới càng hiểu, cô làm sao có thể để cho anh người thương yêu cô, ngườidành cho cô tình yêu sâu đậm cũng chịu đựng tư vị này?

Cho nên, Thần An, cuộc đời này, em cũng sẽ không phụ anh nữa. . . . . .

Cô nhiệt tình đáp lại như vậy, bảo anh như thế nào còn có thể kiên nhẫn?Vật sưng lên giữa hai chân dường như đã đến cực hạn, hai tay ôm chặt lấy thân thể cô, không kìm lòng được lục lọi ở trên người cô, cuối cùngtrượt vào bên trong áo cô.

Trong khoảnh khác nắm được nơi đẫy đàcủa cô, máu toàn thân cũng sôi trào, từng cái tế bào đều đang kêu gàomuốn cô, muốn cô. . . . . .

Lại nghe đột nhiên một tiếng "loảng xoảng", tất cả, đều ngưng lại sau âm thanh này. . . . . .

Thanh âm là ở phòng bếp phát ra, chắc là bảo mẫu đánh vỡ cái mâm.

Tả Thần An lại một lần nữa thành công kiềm chế kích động, cố nhẹ nhàng mổmột cái cuối cùng trên trán cô, "Nếu không đứng lên nữa, đi làm sắp trễrồi!"

Trên thân thể chợt mất đi áp bức của anh, không khí giốngnhư đều lạnh đi, cô đưa mắt nhìn bóng lưng anh tiến vào phòng tắm, cóchút áy náy. Dục vọng của anh, cô làm sao không biết? Mỗi đêm khi ôm lấy cô ngủ, cô đều có thể cảm thấy vật rất cứng rắn vẫn chống đỡ mình, cuộc sống như thế, đối với anh là hành hạ, chính cô cũng không nhẫn tâm rồi, nhưng là, anh lại không cho phép cô dùng cái loại phương thức đó giảiquyết cho anh, có lẽ, cô cần phải cẩn thận suy nghĩ cố gắng thế nào mớiđược. . . . . .

Trong đầu cô thoáng qua một cái ý nghĩ, nhưng lập tức chính mình cũng vì cái này ý tưởng cảm thấy xấu hổ!

Cho nên, khi Tả Thần An từ phòng tắm đi ra, thấy chính là bộ dáng ngẩnngười nằm trên giường với vẻ mặt đỏ bừng và đôi mắt sáng lên. . . . . .

Không tự chủ được đùa giỡn cô, "Làm cái gì vậy? Chưa thỏa mãn dục vọng?"

Cô trừng anh một cái, người chưa thỏa mãn dục vọng chính là anh có được không?

Hỏa tốc bật lên từ trên giường, chui vào phòng ăn, tiếng cười của anh vang vọng trong phòng ngủ.

Tả Thần An giống như thường đưa cô đến bệnh viện đi làm, anh hôm nay, sẽkhông nghe theo lời cấm kỵ của cô nữa, vẫn đưa cô đến khu nội trú mới để cho cô xuống xe. Lại nói cô bây giờ là bà xã danh chánh ngôn thuận củaanh, chồng đưa vợ đi làm, là chuyện đương nhiên, có cái gì lại trốntránh giấu diếm chứ?

Cô thấy anh kiên trì như vậy, cũng tùy anh,huống chi anh nói không sai, cô là vợ của anh, không đưa cô chẳng lẽ đểcho anh đi đưa người khác?

Đúng thời điểm bác sĩ y tá đổi ca,người lui tới khu nội trú vẫn rất nhiều, lại còn đụng phải Kỷ Tử Ngang,Kỷ Tử Ngang nhìn thấy cô, chủ động đứng yên, mỉm cười ý bảo, "Vừa đúngmuốn tìm em, đi theo anh một chút!"

Kỷ Tử Ngang mang cho cô một tin tức tốt, về đánh giá trình độ nghiệp vụ.

Thật ra quy định y tá hợp đồng có tư cách tham dự đánh giá trình độ nghiệpvụ đã sớm có, nhưng bệnh viện vẫn luôn không cách nào thực hiện, côkhông biết bệnh viện khác như thế nào, chỉ là ở trong bệnh viện này, ytá chính thức hoàn toàn không giống với các cô, giống như chênh lệch của công dân nhất đẳng và công dân nhị đẳng, hơn nữa y tá trẻ tuổi lạinhiều, cạnh tranh cũng kịch liệt, quan trọng hơn là, ở bệnh viện nàyngười có thể làm y tá chính thức, ai cũng có lai lịch, cho nên, loạichuyện tốt trình độ nghiệp vụ này, khó rơi trên đầu các cô, Hạ Vãn Lộlúc trước cho tới bây giờ chưa từng nghĩ tới.

Vận may của cô làở, trình độ học vấn không tệ, tốt nghiệp năm ấy Tả gia cho cô một loạtđặc cách tốt, cũng cho cô các loại chứng chỉ nên có, thậm chí đem thựctập một năm kia cũng xem như chính thức hành nghề, những năm gần đây, cô làm việc cẩn trọng, năng lực nghiệp vụ tốt, các loại đào tạo kiểm traphía trên tổ chức cô cũng toàn bộ ghi danh tham gia, cho nên, các loạichứng chỉ đánh giá năng lực nghiệp vụ cần có đều có, mà Kỷ Tử Ngang cònnói cho cô biết, lấy điều kiện của cô như vậy, đã có thể trực tiếp trình báo chủ quản y tá, bởi vì lần đánh giá nghiệp vụ này áp dụng quy chếchấm điểm, cạnh tranh rất kịch liệt, muốn cô làm xong lựa chọn và chuẩnbị tốt.

Cô nhận được tin tức này, vẫn là rất hưng phấn, năng lựcnghiệp vụ vật này mặc dù chỉ là một tờ giấy chứng chỉ, nhưng làm nghề ai không quan tâm? Hạ Vãn Lộ cô cũng không phải là thần tiên, cũng làngười có thất tình lục dục, cái cô nên lấy được, cô tự nhiên cũng muốntranh thủ.

Vì vậy, bắt tay chuẩn bị tất cả tài liệu cần thiết để đánh giá trình độ nghiệp vụ.

Việc đáng được ăn mừng chính là, cái hộp nhỏ mà cô ban đầu đặt tất cả chứngchỉ chung với bảo bối của cô, không bị trận lửa lớn đó thiêu hủy, nếukhông, đánh giá trình độ nghiệp vụ bây giờ cô có thể gặp phải phiền toái lớn rồi.

Tả Thần An thấy tâm tình cô tốt, tự nhiên cũng vui vẻ,mặc dù đối cái gọi là trình độ năng lực này đối với cô không cho làđúng, chỉ là ủng hộ chuyện cô muốn làm, vẫn ở một bên cổ động, "Chỉ làcái thứ đồ này, có muốn anh giúp một tay hay không? Trực tiếp cho em làm cái cấp bậc phó giáo sư? Trung cấp rất không ý nghĩa!"

"Không cần!" Cô trừng anh, "Chuyện này anh nhất định không được nhúng tay, nếu không anh không xong với em đâu!"

Anh nhướng nhướng mày, "Em chính là ngốc! Để ông xã tốt như vậy không dùng! Chẳng lẽ anh không nhúng tay vào, y tá khác của bệnh viện em cũng sẽkhông tìm người nhúng tay?"

"Người ta như thế nào em không quản!Dù sao chính là không cho phép anh nhiều chuyện!" Cô luôn luôn quậtcường, nhận định chuyện sẽ không sửa đổi.

"Được được được! Anhkhông quản, chờ khi em khóc đi cầu anh anh mới quản!" Anh nằm soài trêngiường, nhìn cô bận, chợt nhớ tới một chuyện, hôm nay bận rộn một ngày ở văn phòng, chính là vì chuyện này! Ho hai tiếng thanh giọng, giọng thẩm vấn, "Bà xã đại nhân, em mua thứ gì ở TaoBao?"

Cô đang xuất thần bận rộn, bị anh đột nhiên một câu như vậy dọa cho hết hồn, đồ trong tay cũng rớt trên đất, sắc mặt lập tức đỏ bừng, "Cái gì. . . . . . À?"

Sắc mặt anh hung ác, "Em còn hỏi anh là cái gì? Emn mua đồ dùng tình thútại sao muốn gửi đến công ty anh còn để cho anh ký nhận?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »