Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6141 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 190
cảm ơn

❊ ❊ ❊

Thời điểm làm ca đêm, Hạ Vãn Lộ gọi điện thoại cho Thư Khai, hỏi thăm tình huống xuất viện,biết được Thư Khai đã đưa Hiểu Thần trở về vì thế cô đồng thời cũngquyết định chuyện sau này, trong lòng cũng bình tĩnh hơn.

Cóngười nói nghề y tá này rất khổ cực, bởi vì phải làm một ngày ba ca,ngay cả người nhà cũng bị ảnh hưởng chế độ làm việc và nghỉ ngơi khônghợp lý.

Không biết các y tá khác có phải đều như vậy hay không,nhưng là những lời này đặt trên người Hạ Vãn Lộ, ngược lại miêu tả đúngsự thật, cô vừa chuyển qua ca đêm, thời gian làm việc và nghỉ ngơi củaThần An cũng đảo lộn lên cả rồi, nhớ nhung muốn tới đón cô, cho nên dứtkhoát không ngủ, vẫn làm việc, đợi đến mười hai giờ đón cô về nhà, vềđến nhà cũng là lúc trời vừa rạng sáng.

Ban đêm ngày mùa thu, đãcó chút lạnh lẽo, nhưng lò sưởi còn chưa mở, tắm xong, ngủ vào trongchăn, đầu ngón chân vẫn chính là bị lành lạnh.

Anh luôn luôn tắmsau, sau khi tắm rửa xong sẽ ngủ ở bên người cô, thuận tay liền kéo côôm vào trong ngực, kẹp lấy hai chân của cô ở giữa hai chân của anh.

Thể chất của anh, cũng là thể hàn (cơ thể lạnh lẽo), nhưng là, hai người dây dưa như vậy, liền dễ dàng sinh ra ấm áp rồi.

Ấm áp này càng ngày càng dâng lên, tay của anh liền bắt đầu thăm dò vào trong áo ngủ cô.

Lúc ban ngày, lại có thể làm được thành công, điều này làm cho hai ngườicũng có chút ngạc nhiên. Có lúc cố ý muốn đi làm một việc gì đó, lạikhông làm được, không quá để ý, ngược lại lại thành công làm được.

Anh hôn cô, lửa nóng một đường đi xuống, từ từ chuyển qua môi của cô.

Cô dĩ nhiên biết anh nghĩ muốn làm cái gì, cuối cùng đưa ra hai cánh tay, vòng chắc cổ của anh.

Cô đang suy nghĩ, tại sao lúc ban ngày có thể thành công? Tối nay khôngbiết còn có thể thành công hay không đây? Nghĩ tới đây, thân thể cô căng thẳng.

Cảm thấy thân thể cô chợt khẩn trương, anh càng thêm dịu dàng, tương phản rõ ràng với hành động vội vàng lúc ban ngày.

Cô cố gắng nghĩ về cảm giác lúc ban ngày, khi đó tâm trạng của cô là nhưthế nào không bận tâm? Tỉ mỉ nghĩ lại, hẳn là cảm giác biết ơn, bởi vìcảm kích anh vì cô làm tất cả, bởi vì trong lòng đối với anh có thươnghại, có áy náy, cho nên để cho anh nghĩ làm thì làm, nếu nói là cô dùngthân thể tới cảm kích anh, thật ra thì một chút cũng không sai, khôngnghĩ tới lý do ngày trước luôn luôn không có cách nào thành công —— làvấn đề đứa bé, thật ra thì, chỉ cần bỏ qua những mâu thuẫn này, thì cóthể thành công. . . . . .

"Không chuyên tâm?" Anh nhẹ nhàng cắn môi cô một cái.

Cô nhắm mắt lại, bắt đầu hôn trả lại anh. Cô đáp ứng anh, thử để cho thờigian hòa tan chuyện của Hiểu Thần, thử trở lại như ngày trước, thử không hề cho anh uất ức nữa, nhưng là, cô bây giờ còn không thể hoàn toàn làm được, trong lòng cô vẫn vướng mắc chuyện của Hiểu Thần như cũ, khôngcách nào ở trước mặt anh hoàn toàn không có phát sinh như trước kia, cólẽ, thời điểm không chú ý có lẽ sẽ uất ức đến anh, nếu như, thật sự đểcho anh bị uất ức, cô liền lấy chính mình bồi thường cho anh đi, ítnhất, tạm thời là như vậy. . . . . .

Lúc này, không muốn nghĩ đến đứa bé nữa, chỉ muốn anh thật tốt, chỉ muốn hứa hẹn với anh, chỉ nghĩmuốn thời gian vui vẻ. . . . . .

Không, đến cuối cùng, kỳ thật cô cái gì cũng không muốn nghĩ tới, chỉ có nụ hôn của anh, tay của anh,khi lửa nóng của anh lại một lần nữa thuận lợi dung nhập vào thân thểcủa cô, thì cô theo anh cùng rung động, cô rốt cuộc có thể cùng anh lầnnữa bùng cháy. . . . . .

Từ đêm thu lạnh lẽo lúc ban đầu, đếncuối cùng mồ hôi đầm đìa, hai người đã rất lâu cũng không có vui sướngnhư vậy, anh kích động cùng cô mười ngón tay đan xen, chỉ cần hai ngườicùng nhau cố gắng, trên đời không có vấn đề khó khăn nào mà không giảiquyết được!

"Thần An, cám ơn anh. . . . . ." Trong bóng tối, côgiọng khàn khàn nói, cám ơn anh vẫn yêu cô không buông tha, cám ơn anhnguyện ý cho cô thời gian tìm về quá khứ, cám ơn anh, nguyện ý chịu đựng cô cho anh uất ức. . . . . .

"Anh yêu em. . . . . ." Anh hôn lỗ tai của cô, nói nhỏ.

——— —————— —————— —————— —————— —————— —————— ——————

Vài ngày sau, công ty Tế Hạ cùng Hạ Hiểu Thần kết thúc hợp đồng.

Tả Thần An thậm chí không có ra mặt, vốn là tính toán để những người liênquan phụ trách tới làm chuyện này, nhưng suy tính đến tình huống đặcbiệt của Hạ Hiểu Thần, nên để cho Sa Lâm ra mặt.

Hạ Hiểu Thần đối với chuyện này phản ứng rất lớn, hiện tại tuyên bố muốn kiện bọn họ.

Sa Lâm cho cô một tờ chi phiếu, giá trị cũng không lớn, "Cái này là tiềnvi phạm hợp đồng công ty đưa cho cô, cô có thể đi kiện, nhưng sau khikiện xong cô sẽ phát hiện cô một xu cũng không lấy được! Cô nên biếtmình đáng giá bao nhiêu, thực lực Tả gia như thế nào, chính cô nên rõràng."

Hạ Hiểu Thần cầm chi phiếu, rất không hài lòng, "Tôi muốn gặp Tả Thần An!"

Sa Lâm ngồi nghiêm chỉnh ở đối diện cô, "Tổng giám đốc không có thờigian." Mặc dù anh không biết cụ thể xảy ra chuyện gì, nhưng đi theo TảThần An lâu như vậy, vẫn có thể đoán được tâm tư Tả Thần An.

Côsuy nghĩ một chút, bỏ qua suy nghĩ không sáng suốt này, tại sao cô lạinghĩ đến đi tìm Tả Thần An đây? Nhớ tới gương mặt lạnh lùng của Tả ThầnAn, sẽ để cho cô cảm thấy tuyệt vọng. . . . . .

Cô nhận lấy chi phiếu, rời đi công ty Tế Hạ, chạy thẳng tới bệnh viện Hạ Vãn Lộ làm.

Gần tối, chính là giờ tan sở của Hạ Vãn Lộ, Hạ Hiểu Thần đi tới phòng làmviệc của cô, vừa đúng cô cũng có lời lời muốn nói với Hiểu Thần, vì vậyhai người cùng đi đến một quán cà phê bên ngoài bệnh viện.

"Tả Thần An đá tôi ra khỏi công ty!" Hạ Hiểu Thần tức giận bất bình mà nói.

Sắc mặt cô bình tĩnh lắng nghe, bình tĩnh khuấy đều cà phê, "Chị biết."

"Chị biết? Đó là chị để cho anh ta đá tôi ra ngoài? Chị quá ích kỷ!" Giọngnói Hiểu Thần trong nháy mắt tăng cao. Trong quán cà phê những ngườikhác bắt đầu nhìn về phía bên này.

Hạ Vãn Lộ cau mày, tận lực đểcho mình bình tĩnh, nhưng cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, "Hiểu Thần, chẳng lẽ em còn không biết em sai lầm rồi?"

Sắc mặt HạHiểu Thần căng thẳng, "Tôi sai lầm rồi, tôi thừa nhận tôi sai lầm rồi!Nhưng là các người vì cái gì muốn đuổi tận giết tuyệt? Tại sao không thể cho tôi một cơ hội sửa đổi? Cứ như vậy đuổi tôi khỏi công ty, tiền đồcủa tôi sẽ bị phá hủy! Tôi chính là người vô địch lần này! Vô địch!"

"Hiểu Thần, mỗi người đều phải trả giá cao cho những sai lầm của mình! Em đã trưởng thành rồi, nên hiểu điều này!"

"Trả giá cao? Tôi bị xe đụng, vẫn phải nằm mấy ngày trong bệnh viện, cái này không phải trả giá cao rồi sao? Các người còn muốn tôi phải như thếnào? Phải đụng chết hay là đụng cho tàn phế? !" Hạ Hiểu Thần nói xongđôi mắt liền đỏ lên, "Đây chính là chị gái sao? Là chị gái yêu tôi nhấtsao?"

Hạ Vãn Lộ nhìn cô thở dài, "Hiểu Thần, chị là chị của em,chị vẫn thương em như cũ, cho nên chị cũng không có vứt bỏ em, chị sovới bất luận ai khác càng hi vọng cuộc sống của em sau này thật tốt!Nhưng là em không thể tiếp tục như vậy nữa!"

"Tôi muốn sống thậttốt, nhưng bây giờ chính là các ngươi cắt đứt đường sống của tôi, bâygiờ tôi, còn có thể sống tốt sao? Chị, em van chị, để cho em trở về công ty đi! Cúp vô địch này, là em tự mình hát đạt được, không có dựa vàobất kỳ người nào! Là thực lực của chính em! Tại sao muốn đuổi em chứ?Cũng bởi vì em làm trở ngại hạnh phúc của hai người sao? Vậy hai ngườicũng quá ích kỷ rồi!" Cô lúc đầu tức giận nói, sau lại càng ngày cànguất ức, thiếu chút nữa muốn rơi lệ.

Hạ Vãn Lộ rút ra một tập khăn giấy tới đưa cho cô, "Hiểu Thần, vô địch là chính em hát đạt được không sai, em có thực lực cũng không sai, nhưng là, chức vô địch này cũng làchính em làm mất đi, nếu như sau khi em tiến vào công ty giống như ThưKhai chăm chỉ luyện tập, chăm chỉ làm việc, không để người khác bắt bẻđược, công ty sẽ cùng em kết thúc hợp đồng sao?"

Hạ Hiểu Thần suy nghĩ một chút, cứng rắn không được, chỉ có thể mềm, "Chị, em đã nóirồi, em phạm sai lầm tự em biết, nhưng là không thể mở một mắt nhắm mộtmắt sao (ăn gian í mn)? Nếu không chị cùng Tả, không, chị cùng năn nỉanh rễ một chút, để cho em trở về công ty đi! Van cầu chị! Coi như giúpem lần cuối cùng có được hay không? Từ nay về sau, chị cũng không cầnquản đứa em này nữa! Có được hay không?"

"Hiểu Thần, Tế Hạ làcông ty Tả Thần An, chị không có quyền quyết định chuyện của công tygiúp anh ấy, anh muốn xử lý chuyện hợp đồng ca sĩ như thế nào, là chuyện của công ty, chị sẽ không đi nói, nói cũng vô dụng! Hiểu Thần, vẫn làlàm sống đến nơi đến chốn đi, hai ngày trước chị đã nói qua với mẹ, đểcho mẹ ở quê nhờ vả một chút quan hệ, liên lạc một khu trường học choem, em không phải là thích làm giáo viên sao? Về sau phải làm một côgiáo tốt! Học kỳ này chắc vẫn chưa được, về nhà chuẩn bị trước một chút, học kỳ sau tranh thủ đi làm! Mặc dù chúng ta ở cách xa nhau, nhưng nếucó khó khăn gì vẫn có thể gọi điện thoại cho chị, chỉ cần về sau emkhông phạm sai nữa, chị thủy chung vẫn là chị gái của em!" Cô cuối cùngvẫn là muốn an bài thích đáng cho em gái mới được, hoàn cảnh trường họcso với làng giải trí mà nói đơn giản hơn nhiều, hi vọng cuộc sống đơngiản nơi trường học có thể tẩy đi phù phiếm trên người nó. . . . . .

Vậy mà, Hạ Hiểu Thần lại cực kỳ không muốn, "Tại sao? Tôi không muốn vềnhà! Tôi cũng không cần làm giáo viên! Tôi thích ca hát! Tôi muốn cahát! Tôi không phải con nít, tôi có quyền lựa chọn cuộc sống cho mình,không cần các người giả mù sa mưa (giả dối) sắp xếp, sắp xếp cho tôi vềnhà không phải là muốn tôi cách xa các người sao!"

Nói thật, HạVãn Lộ quả thật có ý định này, vô luận là lúc ban đầu muốn đưa cô ranước ngoài, hay là hiện tại quyết định đưa cô về nhà, mục đích đều làsắp xếp Hiểu Thần rời xa nơi này, để cho cô dần dần quên Tả Thần An. . . . . .

Từ góc độ của cô mà nói, hoàn toàn là vì tốt cho HiểuThần, chỉ là Hiểu Thần cũng không hiểu phần tình cảm này, nó “thôngsuốt” đứng lên, "Được rồi! Tôi hiểu các người đều ghét bỏ tôi! Tôi sẽkhông tiếp tục ở lại Bắc Kinh nữa! Như vậy các người hài lòng rồi chứ?Nhưng mà tôi cũng sẽ không về nhà! Tôi không muốn trở về cái nhà chỉtoàn rượu kia! Tự tôi lang thang thôi! Đi một chỗ tính một chỗ! Ngày nào đó không được, sẽ chết ở bên ngoài! Tôi ngược lại muốn nhìn các ngườicó thể yên tâm thoải mái anh anh em em không!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »