Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6487 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 134
không có em thì không được

❊ ❊ ❊

Tả Thần An cái ngườinày, lành lạnh trước sau như một, không thích để ý tới người khác, ởkinh thành đã nổi danh ẩn sĩ thế ngoại, nhưng anh ta nếu muốn thật lònglàm người nào vui vẻ, người đó cũng không chống đỡ được sức quyến rũ của anh ta.

Ví dụ như, Thư Đại Hưng và Chu Lan.

Lại nói saukhi Thư Đại Hưng và Sa Lâm cùng nhau nâng anh vào cửa chính, anh liềnhoàn toàn không coi bản thân là người ngoài, mở miệng một tiếng ba, mởmiệng một tiếng mẹ, gọi còn ân cần hơn so với cô, lúc đầu, hai ông bàcòn chưa quen, cũng có chỗ cố kỵ, thỉnh thoảng nhìn sắc mặt của Hạ VãnLộ, sau đó, khuôn mặt tươi cười đó một cái so với một cái vui đến rựcrỡ.

Sau đó nữa, anh còn bảo Sa Lâm đem quà tặng mà anh mang từBắc Kinh đến cho hai ông bà bày ra, các loại đặc sản Bắc Kinh là thứyếu, còn vượt dự liệu hơn còn cho Chu Lan một tuýp kem dưỡng da tay tràn ngập tiếng Anh, Tả Thần An chỉ giới thiệu qua loa, cái này trị nứt dahiệu quả cực kỳ tốt. Điều này cũng làm cho Hạ Vãn Lộ lấy làm kinh ngạc,trong trí nhớ hình như cô chỉ từng đề cập tới một lần, tay của mẹ lúccòn trẻ làm việc quá liều mạng, mùa đông vừa đến thì thường xuyên bị nứt da, hiện tại thời điểm mùa đông lạnh nhất hàng năm còn phải đụng, cókhi vết rách còn sẽ bị nứt ra , không nghĩ tới, anh lại nhớ kỹ. . . . . .

Ngoài ra, anh còn mang cho Thư Đại Hưng hai cặp rượu ngon, một cặp Laffey,một cặp rượu nổi danh trong nước. . . . . . Thư Đại Hưng vốn là ngườichưng cất rượu, đối với các loại rượu đều rất có hứng thú, lễ vật nàythật là chọn đúng rồi. . . . . .

Lại nói Tả Thần An lần đầu tiên mang lễ vật tới nhà cũng coi như là tốn tâm tư.

Bởi vì chưa được cô giới thiệu chính thức cứ như vậy đường đột tới, nếu như lễ vật tặng quá quý giá, hai ông bà đoán chừng nói gì cũng không chịunhận, những đồ vật như vậy, mặc dù không tính là đáng tiền, nhưng mỗicái đều thể hiện được tâm tư của anh.

Hai ông bà cũng không phảilà người có thế lực, quà tặng vừa ý chính là thể hiện được tâm ý, vì vậy cũng có thể nhìn ra được người đàn ông này là một người dụng tâm, trong lòng ấn tượng đối với anh cũng rất tốt.

Cô hoàn toàn rối loạn,vốn dĩ từ trước đến nay chưa từng có tính toán cùng anh có kết quả, anhđột ngột như vậy liền trực tiếp chạy đến nhà cô, hơn nữa còn là thờiđiểm quan hệ với Hiểu Thần đang rối loạn, bảo cô nói với ba mẹ như thếnào?

Thừa dịp khi ba mẹ đều đi phòng bếp bưng thức ăn, cô lời lẽnghiêm khắc nói, "Tả Thần An, anh có biết anh rốt cuộc đang làm gìkhông?"

"Đương nhiên biết!" Anh cũng nghiêm túc nhìn cô, "Anh cuộc đời này không có em thì không được!"

Thời gian cấp bách, cô không biết làm sao mới có thể đuổi anh ra khỏi nhà,chỉ biết gấp đến độ dậm chân, "Tả Thần An! Anh bỏ qua cho tôi đi! Cho dù là năm năm trước, hay hiện tại, điều mà anh đem đến cho tôi chỉ có đaukhổ, tôi thật sự mệt mỏi, anh còn muốn tôi như thế nào?"

"Nếu như chuyện mà em chỉ là Hạ Hiểu Thần. . . . . ."

Lời của Tả Thần An còn chưa dứt, ngoài cửa liền vang lên tiếng kêu gào liên tiếp, "Chị! Chị! Chị về chưa?"

Tả Thần An đem lời nói còn sót lại nuốt xuống, chỉ thấy ở cửa xuất hiệnmột cậu thanh niên, hơn hai mươi tuổi, dáng dấp không hề giống với HạVãn Lộ, nhưng cũng đẹp trai bức người.

Mà cậu thanh niên vừa thấy Hạ Vãn Lộ liền đi lên ôm cô quay mấy vòng trong phòng, Hạ Vãn Lộ bị cậu xoay đến choáng váng đầu, cười đấm cậu, "Thư Khai! Em thả chị xuống!Tiểu tử thúi! Mau buông chị xuống! Chị của em lớn tuổi rồi, chịu khôngđược em giày vò đâu!"

"Cái gì! Chị em vẫn còn trẻ đấy!" Thư Khaicười ha hả, để Hạ Vãn Lộ xuống, đồng thời chú ý tới trong nhà còn cóngười khác, chỉ là trong nháy mắt nhìn thấy Tả Thần An, ngây người ngaytại chỗ.

"Xin chào, anh tên là Tả Thần An, là chồng sắp cưới của chị em." Anh lặp lại chiêu cũ, chủ động đưa tay phải ra với Thư Khai.

Hạ Vãn Lộ hết nói nổi, anh đây việc gì phải khổ như vậy? Tả Tam Thiếu củaThành Bắc Kinh từ trước đến nay đều khinh thường việc cầu người giúp đỡ, cần gì phải ở nơi này của cô ăn nói khép nép lặp đi lặp lại nhiều lầnnhư vậy?

Mà Thư Khai phản ứng cũng quá lớn rồi! Lại mừng đến nhảy lên cao ba thước, "Tả Thần An! Tế Hạ?! Có thật không? Là thật sao?"

"Đúng, anh là Tế Hạ." Anh mừng thầm, giống như lại thêm một người ủng hộ. . . . . .

Thư Khai dường như còn chưa dám tin, ôm Hạ Vãn Lộ vừa nhảy vừa cười hỏi,"Chị, em mới vừa rồi không nghe lầm chứ? Anh ấy nói anh ấy là Tế Hạ? Làchồng sắp cưới của chị? Là anh rể của em?"

Hạ Vãn Lộ bị cậu lắcđến đầu óc choáng váng, một đoàn mơ hồ, chỉ nghe giọng nói trả lời củaTả Thần An, "Đúng vậy, anh là Tế Hạ, là anh rể của em!"

Thư Khaihét ầm lên, "Quá may mắn! Chị, chị quá trâu bò rồi! Ngay cả Tế Hạ cũngbị chị giải quyết! Em thật sự bội phục chị! Anh rể! Anh rể! Anh là thầntượng của em, anh biết không? Em yêu âm nhạc, yêu đến phát điên, chúngem có một ban nhạc. . . . . ."

"Thư Khai! Lại nói tới ban nhạccủa con! Người ta là khách đường xa đến, con có hiểu lễ phép hay không?" Thư Khai nói còn chưa dứt lời, liền bị Thư Đại Hưng cắt đứt.

Thư Khai cũng mặc kệ nhiều như vậy, vô cùng vui vẻ giới thiệu với ba mẹ,"Ba, mẹ, hai người biết anh rể là ai không? Là người tài âm nhạc củaNgưu Nhất X trẻ tuổi nhất cả nước! Thần tượng của con!"

Hạ Vãn Lộ hận không được cầm gậy đánh cho Thư Khai bất tỉnh, "Thư Khai! Câm miệng! Đừng kêu lung tung! Ai là anh rể của em!?"

Người cũng đã tới cửa rồi còn không phải? Thư Khai sẽ tin? Chỉ thấy cậu xoayngười lại nắm bả vai chị, cười, "Chị, chị cũng đừng xấu hổ! Nói thế nàocũng là người con gái gần ba mươi tuổi rồi, sớm một chút gả đi, tiếp tục nữa thì có thể trở thành hoa tàn ít bướm không ai muốn!"

"Ai cần em lo! Tránh ra!" Hạ Vãn Lộ hung hăng gõ trên đầu cậu một cái.

Tả Thần An khẽ mỉm cười, lập tức lấy lòng khoe mẽ, "Yên tâm, cho dù chị em có già bao nhiêu, anh đều muốn!"

"Anh rể. . . . . ." Thư Khai lại khoa trương thét chói tai, "Làm em trai, em bội phục anh! Nhưng làm người đàn ông, em. . . . . . đồng tình vớianh!"

"Lời này có ý gì?" Đôi lông mày Tả Thần An nhíu lại.

Thư Khai thương hại than thở, "Ai, chị em người này bạo lực dữ dội baonhiêu. . . . . . Chọc tới chị ấy không chết cũng bị lột da . . . . . .Lúc còn nhỏ em không sợ ba không sợ mẹ, sợ nhất chính là chị em, có mộtlần, len lén cầm năm tệ của mẹ đi chơi trò chơi, bị chị ấy phát hiện,một đường chạy đuổi theo em, vẫn từ hàng rào phía đông đuổi tới hàngrào phía tây. . . . . . Má ơi, em chạy đến kêu cha gọi mẹ, cuối cùng vẫn là bị chị ấy đuổi kịp, dùng cái chổi quất một cái, năm tệ cũng đoạt trở về. . . . . . Cho nên nói, anh rể chúc mừng anh từ nay về sau lâm vàotrong nước sôi lửa bỏng. . . . . ."

Cậu đồng tình liếc một cáisang Tả Thần An, rốt cuộc chú ý tới cái ghế Tả Thần An ngồi không phảilà cái ghế nhà mình, mà là xe lăn, vì vậy hô to, "Nhìn nhìn nhìn nhìn!Đây không phải sao?! Nhất định là chị em đánh. . . . . . anh rể, Tế Hạtrong truyền thuyết là anh tuấn tiêu sái phong lưu phóng khoáng, làm sao sẽ. . . . . . ?"

"Thư Khai! Em im miệng cho chị!" Cái này choáng nha, rốt cuộc không phải em trai ruột, sẽ chỉ ra điểm xấu của cô!

Tả Thần An lại cười ha ha, ngay trước trước mặt Thư Khai và hai ông bà nắm chặt tay của cô, "Chân của anh không phải chị em đánh, yên tâm, anhcũng không phải tàn tật. . . . . . Chỉ là. . . . . . bạo lực mà em nói. . . . . . Anh từng lãnh giáo. . . . . ." Ngay từ lần đầu tiên gặp mặt năm năm trước liền lãnh giáo, những năm này, người con gái lần đầu tiên gặp mặt dám cởi quần anh thật đúng là chỉ có một mình cô. . . . . . Nhớ lại chuyện cũ, anh cười chậm rãi từ từ mà nói, "Ừ. . . . . . cũng là khôngphải cô gái bình thường, nhưng mà anh lại thích. . . . . ."

Trong quá trình anh nói chuyện, Hạ Vãn Lộ một mực cố gắng rút tay ra khỏi tay anh, anh cầm chết cũng không thả, cô nổi giận, chợt vừa kéo, một tiếng“loảng xoảng” làm bể ly trà. . . . . .

"Thật xin lỗi. . . . . .anh nhất thời không kiềm chế được cảm xúc, lần sau chú ý. . . . . . nhất định không ở trước mặt ba mẹ cầm tay của em . . . . ." Tả Thần An lạilập tức bày ra một bộ dáng tiểu thụ, giống như rất sợ cô tức giận, thậtlà phối hợp với lời Thư Khai mới vừa nói!

"Anh xem anh xem anhxem!" Thư Khai lắc đầu thở dài, một bộ biểu tình "chị của em chính lànhư vậy", còn làm như thật dạy anh, "Anh rể, phụ nữ, thì phải dạy dỗ,không thể quá nuông chiều!"

"Thư Khai! Đủ rồi!" Hạ Vãn Lộ thật sự nổi giận rồi, hôm nay vốn dĩ tâm tình không tốt!

Tả Thần An lập tức dùng tay ra hiệu với Thư Khai, ý bảo cậu đừng nói nữa.. "Không có việc gì, anh chính là thích nuông chiều cô ấy, đừng nói nữa. . . . . ."

"Có chuyện của anh sao?! Tôi cùng người nhà của tôi nói chuyện có chỗ cho anh nói chen vào sao?" Hôm nay tất cả đều rối loạn,cô cũng rối loạn, trong trạng thái hỗn loạn, hoàn toàn không biết nênlàm cái gì, nên nói như thế nào. . . . . .

Lời nói của Hạ Vãn Lộlàm Chu Lan không hài lòng, cau mày với con gái, "Nhiều năm như vậy,tính khí này cũng không thay đổi một chút! Lời này là nói như thế nàođây?"

Cô nóng nảy, dậm chân một cái, "Mẹ! Anh ta căn bản. . . . . ."

"Mẹ, con căn bản không để ý cô ấy như vậy, thật sự, cũng đừng nói nữa, đến,nếu đều trở về rồi, đều ngồi xuống ăn cơm đi, Lộ Lộ cả ngày hôm nay cũng không ăn cái gì, nhất định đói bụng lắm rồi!" Tả Thần An vội vàng hoàgiải, lại có ý tứ đổi khách làm chủ.

Anh làm sao biết chính mình một ngày chưa ăn cái gì? Hạ Vãn Lộ nghi ngờ nhìn anh, chẳng lẽ trên máy bay có người theo dõi?

"Đúng đúng đúng, ăn cơm trước ăn cơm trước! Thức ăn này đã hâm qua một lầnrồi, nguội nữa, thì ăn không ngon rồi!" Thư Đại Hưng cũng thuận theo kêu mọi người, lại nói với Tả Thần An, "Tả tiên sinh có thể uống rượukhông? Uống một chén?"

"Ba, gọi con Thần An là được rồi." Anh khẽ mỉm cười, "Uống rượu sao. . . . . ." Anh nhìn Hạ Vãn Lộ một cái, nhỏgiọng nói, "Bồi ba uống một chút được không?"

Hạ Vãn Lộ còn chưakịp mở miệng, Thư Khai cũng đã kêu gào, "Em nói anh rểanh cũng thật làkhông có tiền đồ đấy! Một đại nam nhân uống ly rượu còn phải xin phépchị em?"

Nhưng cái "Xin phép" này hiển nhiên, lại làm cho Thư Đại Hưng và Chu Lan rất hài lòng, Hạ Vãn Lộ chỉ cảm thấy ánh mắt của haiông bà đều sắp đem cô đốt cháy rồi, trong lòng hận vô cùng, cái ngườinày, thật là quá biết đóng kịch, trăm phần trăm học từ trường diễn xuất!

Cô tức giận trả lời anh một câu, "Chuyện liên quan gì tới tôi!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »