Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6486 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 144
một đêm mộng đẹp

❊ ❊ ❊

Nhưng mà, cô lạilắc lắc đầu, buông thả mình tiếp tục rơi vào trạng thái hỗn độn, có mộtsố việc, nhớ đến lại đau, vậy thì không nên nhớ đến nữa……

Mệtmỏi, mỗi ngày ở nhà nghỉ ngơi ngủ nghỉ vẫn cảm thấy mệt mỏi, ngâm vàotrong nước, cô cảm thấy toàn thân bủn rủn, tùy tiện tắm rửa một chút,xong rồi định đem mình thả lên trên giường, thuận tay vơ lấy cái khăntắm, lại bắt vào hư không, lúc này mới nhớ tới, hôm nay đã mang tất cảkhăn tắm đều phơi trên ban công.

Hình như…… Quần áo cũng không mang vào……

Cô dùng khăn lông lau khô nước, nghĩ dù sao cửa cũng đang khóa, cứ như vậy đi ra mặc quần áo thôi……

Vậy mà, khi cô vừa đi tới cạnh giường, lấy áo ngủ đặt ở trên giường thì khóa cửa, lại rắc rắc vang lên……

Cô cả kinh hét lên một tiếng, quay người lại, lấy áo ngủ che lại ở bộ phận quan trọng.

Người mở cửa tất nhiên là Tả Thần An……

Cũng vừa mới tắm rửa xong, bên hông vẫn còn quấn khăn tắm, tóc ướt nhẹp,những giọt nước cứ nhỏ giọt xuống ngực của anh, theo làn da trắng nõnchảy xuống dưới.

Cô không nhịn được nuốt xuống một tiếng, mặtmày ửng hồng đứng ngây ngốc một chỗ. Cô thế nào lại quên, đây là nhà của anh, hẳn là có chìa khóa, nếu nói từ trước đến nay cô khóa cửa nhưngthật ra cũng là thùng rỗng kêu to, nếu như anh muốn vào lúc nào cũng cóthể, chỉ là dung túng cô mà thôi……

Tả Thần An cũng không nghĩ tới, mở cửa sẽ nhìn thấy một hình ảnh ướt át như thế này.

Sau khi hiểu rõ, vẫn bị cô nhốt ở ngoài cánh cửa, không phải là không muốnmở cửa, nhưng dù sao vẫn không muốn lại chọc cô không vui, tối nay,dường như tình hình có chút thay đổi, lúc cơm tối cô đã nhoẻn miệngcười, là đối với anh tha thứ đi một chút rồi sao?

Tắm xong, tính toán lấy cớ tìm máy sấy tóc, cuối cùng lấy ra cái chìa khóa mở ra cánhcửa ngăn cách cô và anh, dường như, có thu hoạch, thật to lớn vượt quasức tưởng tượng của anh……

Không một mảnh vải……

Da côtrắng như sứ dưới ánh đèn nhàn nhạt sáng bóng óng ánh, chân thon dài màcân đối, thắt lưng thon gọn uyển chuyển, những bộ phận trọng yếu mặcdù bị cô lấy áo ngủ che chắn ,dien_đan_le_quy_đon, thế nhưng càng cheche giấu giấu như ẩn như hiện càng làm cho người ta suy nghĩ xa xôi, mêhoặc lòng người……

Còn nữa, nét mặt của cô, cũng không giống nhưthường ngày cứng ngắc lạnh như băng, là bị giật mình sau đó là túng quẫn và ngượng ngùng……

Đủ, tất cả như vậy cũng đã đủ, đủ để làm anhmiệng đắng lưỡi khô, suy nghĩ rối loạn, nhất thời, tất cả máu dịch củatoàn thân tựa hồ đều xông xuống một điểm, sau đó máu đầy đến trướng đau. Anh đi từng bước từng bước tới bên cô, hỏa, tựa hồ ở trong mắt bùngcháy lên rồi, ánh mắt anh nóng bỏng đến độ có thể đem cô đốt cháy.

“Anh…… Muốn làm gì?” Cô cảm thấy tín hiệu nguy hiểm, da quanh thân giống nhưbị ánh mắt anh đốt cho cháy rụi, áo ngủ trong tay quá nhỏ, chỗ nào cũngkhông che giấu hết, vì vậy lấy tay với chăn trên giường, bao bọc ngườimình.

Trong lòng anh bị cảm giác thất bại làm tổn thương, cô còn chưa tình nguyện tiếp nhận anh, rõ ràng Hạ Hiểu Thần không còn là vấnđề, cô rốt cuộc là làm sao vậy? Giống như tất cả lại trở về vạch xuấtphát……

Mặc dù rất muốn cô, nhưng vẫn khống chế được mình, đứng lại ở trước mặt cô.

“Heo con……” Anh hít thật sâu một hơi, hai tay nắm vào vai cô, muốn nói lời gì đó để trấn an cô.

Vậy mà, cô lại cho là anh muốn động đến cô, theo bản năng lui về phía sau,nhưng không ngờ, chân của anh đạp vào cái chăn trên sàn nhà, cô cứ thếlui ra sau, chăn liền liền từ trong tay cô rơi xuống, cô như quả vải bịbóc vỏ, cả cơ thể non mềm như nước hiện ra trước mắt anh.

Này, thật là muốn khiêu khích anh mà……

Mà cô, cho anh là ai chứ? Liễu Hạ Huệ? Không, anh không chịu nổi khiêu khích kiểu này……

“Heo con……” Toàn thân anh như bắt được lửa, giọng nói run rẩy kêu tên cô,vào lúc này, thật không có ý định rút lui…… Heo con ngu ngốc, đây là doem tự mình gây ra……

“Em…… Anh……” Tay cô, đặt lên trên ngực anh, ý là ngăn cản anh tiến thêm một bước, chỉ là, cô thật không biết, vào giờ phút này, bất kỳ một chút xíu đụng chạm nào đối với anh mà nói đều làđổ thêm dầu vào lửa, cũng đủ để làm anh nổ tung, cho nên, khi ngón taydịu dàng của cô đụng vào nơi ngực trần/ không che đậy của anh trong nháy mắt, anh bắt được cổ tay cô, thật nhẹ nhàng, cô liền rơi vào trong ngực anh, cúi người đè một cái, anh và cô cùng nhau rơi xuống trên giường.

Cô lời nói còn sót lại cũng không thể nói ra khỏi miệng, liền bị anh kéo vào hôn triền miên……

Anh rất nôn nóng, vội vàng hôn cô, vội vàng vuốt ve thân thể dịu dàng trơnbóng, cũng gấp gáp tiến vào, gió táp mưa sa, không cho cô một cơ hộitính toán thoát thân, không cho cô bất cứ cơ hội phản kháng nào, đếnnỗi, thời điểm tiến vào có hơi khô khốc.

Cô còn chưa phản ứng kịp, liền cảm thấy khẽ đau, trong cơ thể bị trướng đến tràn ngập.

Trong nháy mắt, cô nhíu mày, thật không thích cảm giác như vậy, nhưng mà ngày này qua ngày khác, đến cuối cùng, cô còn cùng anh tận hưởng gió táp mưa rào đến ngây ngất, chỉ là, như thế nào cũng không nguyện ý đáp lại, cắn chặt hàm răng, không để thanh âm mất mặt của mình phát ra.

Nhưng mà, anh vẫn cảm thấy, cảm thấy co giật gấp rút, cảm thấy cô run rẩy, anh không kiềm chế được, bộc phát ra ngoài.

Cảm giác nóng rực trào dâng bên trong, anh đem thân thể của cô ôm chặt vàomình, hôn vào vành tai cô, ở bên tai cô phát ra âm thanh ngâm nga vuisướng.

“Heo con…… Heo con……” Anh nhẹ nhàng kêu tên của cô, mang theo sự vui sướng sau khi được thỏa mãn.

Cô không biết phải nói như thế nào, cuối cùng lại cùng anh xảy ra quan hệ, cô tâm trí rối loạn, dự định nhắm mắt giả vờ bất tỉnh, giả bộ ngủ say.

Anh nở nụ cười, “Lần thứ nhất đã hôn mê?”

Nam nhân chính là như vậy sao? Sau khi công chiếm được thân thể của mộtngười con gái sẽ thỏa mãn, cảm thấy đã chinh phục được cô rồi sao?

Chiều nay, anh không đi đến phòng sát vách để ngủ.

Hai người không còn đơn độc mỗi người một giường, hơi chật chội, nhưng anhôm cô, cả đêm mộng đẹp. Trong mơ, cô khoác lên áo cưới, trở thành cô dâu của anh, mà hoa đồng* thế nhưng gọi bọn họ là ba mẹ, anh từ trong mộngcười đến lúc tỉnh dậy, khi tỉnh lại, cô như cũ ở trong lòng mình, giấcngủ rất sâu.

*hoa đồng: các bé trai bé gái tung hoa trong lễ cưới, thường hay đi trước cô dâu chú rể tiến vào sảnh cưới.

Anh thở phào nhẹ nhõm một hơi, đây chính là cảm giác. Cảm giác có được, thật là tốt……

Nhớ tới tình cảnh trong mộng, anh còn cảm thấy buồn cười, chẳng lẽ trongtiềm thức của anh thật rất muốn làm ba hay sao? Ngẫm nghĩ, làm sao cũngkhông thể nhớ được đứa trẻ trông như thế nào, là con trai hay là congái……

Ôm chặt vào trong ngực, nhẹ nhàng hôn lên trên gò má cô, đứa bé sẽ có, hôn lễ sẽ có, tất cả đều sẽ có…….

Mà cô tựa như bị quấy rầy, trong giấc mộng không nhịn được khẽ hừ hai tiếng, né tránh môi anh.

Anh cười nhẹ một tiếng, đem đầu của cô kéo vào ngực mình, lại một lần nữa ôm nhau ngủ……

Sáng sớm, anh bị nhạc chuông điện thoại làm thức giấc, vừa cầm lên nhìn, là điện thoại nhà……

Anh phiền não một trận, đem điện thoại di động ném vào một bên.

Nhung nó cứ kiên nhẫn reo vang, anh định dập máy.

Một lát sau, tiếng phi cơ riêng bắt đầu vang đến, anh phiền não vô cùng, mẹ làm sao biết số điện thoại nơi này? Cô ở trong ngực nhúc nhích, anhkhông nhấc máy, lo lắng cô bị phiền nhiễu mà tỉnh lại sau khi nhận điệnthoại, không thể làm gì khác hơn là đưa tay cầm ống nói máy điện thoại,mơ mơ màng màng “Ừ” một tiếng coi như là chào hỏi.

“Tổng giámđốc Tả bộ dạng ghê gớm thật nha! Không chịu nghe điện thoại, tôi trựctiếp tới gõ cửa phòng của anh luôn rồi!” Đầu dây bên kia Tiêu Hàn hiểnnhiên mười phần lửa giận.

“Mẹ…… Là người sao……” Anh lầu bầu kêumột tiếng, làm bộ ngủ vừa mới dậy, âm thầm kinh ngạc, Tiêu Hàn biết anh ở Vân Hồ có nhà? Người nào đã để lộ phong phanh?

“Tổng giám đốc Tả còn đang ngủ phải không?” Giọng nói Tiêu Hàn mang vị chua ngoa.

“Vâng…… Đã biết mà còn ầm ĩ……” Anh giả vờ không nhịn được.

“A, vậy sao? Tổng giám đốc Tả có tiền đồ, ngại mẹ ầm ĩ ngại mẹ phiền?” Tiêu Hàn giễu cợt mà nói.

“Mẹ…… Con không phải có ý này…… Tối qua con làm việc suốt một đêm, mệt mỏi……” Lại nói đến tối qua quả thật anh có làm thêm giờ, nói ra cũng thật làmuốn mệt chết đi.

“A! Tôi hiểu rõ, Tổng giám đốc Tả làm việc khổ cực, Tổng giám đốc Tả một ngày kiếm cả tỷ bạc, cho nên, tôi thân là mẹmuốn gặp mặt ngài còn phải gọi điện đến hẹn trước, dien_đan_le_quy_đon,chậm trễ sợ không kịp, không bằng bây giờ, sáng sớm gọi đến xếp hàng,xin hỏi tổng giám đốc Tả, hôm nay có thể rút ra một chút thời gian quýbáu để gặp tôi không?”

Mới sáng sớm Tả Thần An bị cuộc gọi đếnnày đùa giỡn đến đau đầu, tay đang ôm Hạ Vãn Lộ buông ra, xoa mi tâm,“Mẹ, con thật sự không có thời gian, mẹ cũng biết, con nghỉ ngơi lâu như vậy, công ty không biết đang có bao nhiêu công việc cần phải làm đấy……”

“Vậy sao? Nếu tổng giám đốc Tả bận rộn công việc đến như vậy,vậy người làm mẹ như tôi không tiện làm ngài chậm trễ, như vậy đi, tôithành thật đàng hoàng xếp hàng chờ, chờ ở cửa công ty Lão Nhân gia ngài, đợi đến khi ngài đem công việc làm xong hết thảy, ngài xong việc đếncanh ba, tôi liền chờ ngài đến nửa đêm, tuyệt không làm trễ nãi côngviệc của ngài, ngài thấy như thế nào?”

“Mẹ, người cũng đừng có ngài, ngài như vậy, tổn thọ con đấy?”

“Sao dám sao dám! Tổng giám đốc Tả là ai chứ! Cứ quyết định như vậy đi! Tốinay gặp!” Tiêu Hàn nói xong cũng cúp điện thoại luôn.

Tả Thần An cầm điện thoại, sáng sớm, tâm tình tốt đẹp bị phá hư không còn một mảnh. Tối nay, tuyệt đối không có chuyện gì tốt……

Cúi đầu dịu dàng nhìn chăm chú vào cô ở bên cạnh, vẫn ngủ say như cũ, Heocon cái tên này coi như là danh xứng với thực rồi, anh cười cười, khekhẽ rời giường, không đánh thức cô.

Sau khi anh rời giường đi vào phòng tắm, đôi mắt của cô cũng mở ra, tối nay……

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »