Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6597 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 187
Chứng ảo tưởng Hạ Vãn Lộ

❊ ❊ ❊

Nói xong Hạ Hiểu Thần quả thật đâm đầu tới góc bàn.

Hạ Vãn Lộ tất nhiên kinh hãi, muốn nhào tới, lại bị Thần An lôi kéo gắt gao.

Hạ Hiểu Thần ánh mắt lóe lên nhìn hạ Vãn Lộ một cái, "Chị, em thật sự đi chết đây. . . . . ."

Không biết làm sao Hạ Vãn Lộ bị Tả Thần An giam cầm, không thể động đậy.

Hạ Hiểu Thần hạ quyết tâm, lần này, là thật sự đụng rồi. . . . . .

Vậy mà, cách góc bàn còn khoảng vài cm nữa, cô lại ngừng lại, sau đó gàokhóc, "Chị, chị không phải nói vấn coi em là em gái sao? Nào có chị ruột nhìn thấy em gái mình đi tìm chết cũng không quản! Em xem như là nhìnthấu chị rồi!"

Hạ Vãn Lộ thở phào một cái, chân mày lại nhăn chặt hơn. . . . . .

Tả Thần An nắm tay của cô, nói một câu, "Đừng giả bộ khóc nữa!"

Giọng nói không lớn, giọng điệu lạnh như băng, giống như một trận gió lạnhthổi qua, Hạ Hiểu Thần không tự chủ được run rẩy, cũng ngừng kêu rên,một đôi mắt nén lệ, mấy phần sợ hãi, mấy phần ngu si nhìn Tả thần An.

"Sợ đau phải không?" Tả Thần An nâng lên một nụ cười lạnh trào phúng, "Người sợ đau còn dám đụng xe?"

Mặt của Hạ Hiểu Thần nhất thời trắng bệch, "Tôi. . . . . . tôi lúc ấy làcực kỳ đau lòng. . . . . . cho là chị không quan tâm tôi nữa. . . . . ." Cô lần nữa đem chiêu bài đặt lên sự đồng tình của chị, một đôi mắt đẫmlệ thỉnh thoảng liếc về phía chị mình.

"Vậy sao?" Tả Thần An cười một cái, "Cục Công An đã thẩm tra qua tài xế gây chuyện, anh ta thừanhận, là anh ta đụng phải cô, nhưng mà, khi anh ta xuống xe tới đỡ cô,cô lại nói với anh ta một câu mới bất tỉnh, tự cô nói cái gì còn nhớ rõkhông?"

"Tôi. . . . . . anh vu oan hãm hại tôi!" Sắc mặt Hạ Hiểu Thần đại biến.

Anh hừ lạnh, "Cô nói, đợi người tới, thì bảo anh ta nói cô là tự sát, nhưvậy anh ta chẳng những không cần phụ trách, sau khi xong việc cô còn cóthể cho anh ta một khoản tiền! Không nhìn ra nha, sự hôn mê của cô còncó thể khống chế thời gian? Sau khi bị xe đụng còn có thể cùng tài xếđạt thành hiệp nghị mới hôn mê?"

"Anh. . . . . . anh nói bậy!" Hạ Hiểu Thần giãy chết chối cãi, đồng thời nhìn chị mình, lại bắt đầu rơilệ, "Chị, Tả Thần An và tài xế đều nói bậy, bọn họ thông đồng với nhau. . . . . ."

Chỉ là, cho dù cô ngụy biện như thế nào, sự thật cũngđã đặt ở trước mắt, không có người tài xế nào ngu xuẩn như vậy, lấychuyện tự sát nói bậy thành chuyện mình gây ra. . . . . .

Hạ Vãn Lộ đã tuyệt vọng triệt để, dựa lên người Tả Thần An, toàn thân như nhũn ra, người em gái cô thương yêu hai mươi năm trước mắt này, làm cho cômột câu cũng nói không nên lời rồi. . . . . .

Đúng lúc gặp Thư Khai vào, kêu lên, "Ah, chị, anh rể, hai người đều tới rồi!"

Hạ Vãn Lộ hơi trấn định lại, nói với Thư Khai, "Thư Khai, em thu thập đồđạt một chút, sau đó đưa Hiểu Thần xuất viện về nhà đi! Thủ tục chốc lát nữa trở lại làm!"

"A, chị, chị. . . . . ." Thư Khai cũng nhìn ra tình hình không đúng.

Hạ Vãn Lộ lại cái gì cũng không nói, cất bước đi ra khỏi phòng bệnh, Tả Thần An đuổi theo ngay sau đó.

Cô đi rất nhanh, anh đuổi theo mấy bước mới theo kịp, kéo cánh tay của cô, ôm lấy cô thật chặt.

Bệnh viện lúc này, người lui tới rất nhiều, anh vốn là người đàn ông làmngười ta chú ý, ôm một người phụ nữ như vậy, càng trở thành tiêu điểm,nhưng, anh sẽ quan tâm sao? Anh chỉ biết, cô trong ngực chắc chắn gặpphải đả kích trước nay chưa từng có, anh muốn cho cô ấm áp và là điểmtựa của cô. . . . . .

Anh cái gì cũng không nói, chỉ là ôm cô,anh biết rõ, ngôn ngữ vào thời khắc này là cứng nhắc, ngực của anh, chỉmong là nơi cô ấm áp . . . . . .

Cô lẳng lặng, mặc anh ôm.

Ngắn ngủi mấy phút sau, cô nhẹ nhàng đẩy anh, cúi đầu như cũ không nói lời nào.

"Đi, về nhà thôi." Anh dắt tay của cô, đi ra ngoài.

Cô vẫn là không nói tiếng nào, mặc anh dắt, đi theo anh, mỗi một bước đi, dường như đều nặng ngàn cân. . . . . .

Trở lại nhà ở Vân Hồ, cô liền chui vào ban công, ngồi trên ban công, nhữngbông hoa lài từng đón gió phấp phới ở đầu mùa hè kia đã sớm theo sự thay đổi của mùa rơi rụng không biết đi nơi nào rồi. Có một số thứ, nhìn như vẫn còn ở, giống như vẫn như cũ, lại không biết, mùa sán lạn nhất cuốicùng đã trôi qua. . . . . .

Mắt thấy cô về đến nhà lại là hìnhdạng này, trong lòng anh thật sự đau lòng, nhưng vẫn là không có đi quấy rầy cô, có một số việc, quả thật cần một mình yên tĩnh tiêu hóa, chỉlà, trong lòng thấp thỏm theo cô, làm cái gì đều không thể tập trungtinh thần, liền dứt khoát đi đến phòng bếp, giúp đỡ dì chuẩn bị cơmtrưa.

Anh không am hiểu nấu nướng, ngay cả làm trợ thủ cũng luống cuống tay chân, dì liền cho anh một bó rau, sai anh đang ở một bên lặtnhững cái non nhất xuống.

Anh rất nghiêm túc làm phần công việc này.

Một giờ sau, anh "Quả to nặng trĩu" đi gọi cô tới ăn cơm.

Trải qua mấy giờ lắng đọng, cô dường như xem ra bình tĩnh hơn nhiều rồi,cũng như bình thường cười với dì, sau đó ngồi xuống bưng chén, trongchén có cơm Tả Thần An đã bới xong.

Ánh mắt của cô rơi trên đĩa rau nhỏ đó.

Một đĩa rất nhỏ, không biết sau một đũa của cô còn dư lại hay không .

Dì cũng lưu ý đến ánh mắt của cô, cười khẽ, "Cái này nha, là thành quả của Tả tiên sinh. Người ta ngắt được hơn nửa giờ, mới chọn ra được một ítrau non, giống như hái lá trà . . . . . ." Khi bà nhìn thấy Tả tiên sinh ước chừng vứt đi hai phần ba, có thể nào không cười?

Sắc mặt Tả Thần An hơi hồng, "Lần sau. . . . . . sẽ làm tốt một chút. . . . . ."

Không phải nói nhặt cái non nhất sao? Anh rất nghiêm túc chọn những cái đầunhọn kia ra, ở trong rổ nhìn thế nào cũng có thể có một rổ, nhưng aibiết khi xào nó

Thì teo lại. . . . . .

Cô không có cườito, cũng không có đánh giá, chỉ hơi, giương giương khóe môi, coi như làcười, rồi sau đó nhẹ giọng nói, "Đều ăn cơm đi!"

Anh biết tâmtình cô vẫn không tốt, không nhiều lời nữa, ngồi ở bên người cô, theo cô cùng nhau ăn cơm, không ngừng gắp thức ăn cho cô.

Một bữa cơm yên lặng ăn.

Dì dường như nhìn ra không khí này không thích hợp, rất nhanh liền thu dọn đồ vào phòng bếp, không ra ngoài nữa.

Hạ Vãn Lộ thì trở lại phòng ngủ, nằm ở trên giường.

"Mới vừa ăn no, đừng ngủ liền!" Anh đi theo vào, kéo cô lên, hai người ngồi xếp bằng mặt đối mặt nhau.

Cô trầm mặc một hồi, rốt cuộc mở miệng, "Chuyện của Hiểu Thần . . . . . . anh định làm như thế nào?"

"Em cứ nói đi?" Lý do anh vẫn không có chủ động nhắc tới chuyện này, chínhlà muốn xem thái độ của cô, Hạ Hiểu Thần là em gái cô, tình cảm của côđối với Hiểu Thần thậm chí còn hơn cả em gái, đây là nổi đau khắc sâunhất trong lòng cô.

Cô suy nghĩ một chút, "Nên làm như thế nàothì làm như vậy đi! Anh vốn không có nghĩa vụ gánh vác tương lai củangười nhà em, nó là ca sĩ công ty anh, nếu như đổi lại là bất kỳ mộtngười ca sĩ nào làm ra chuyện như vậy, anh sẽ làm như thế nào, thì anhhãy đối với Hiểu Thần như thế, em không có ý kiến."

"Ra nướcngoài thì sao?" Anh nhắc lại cái đề tài này. Nói thật, nếu như đổi lạibất cứ người nào làm ra chuyện tổn thương Hạ Vãn Lộ như vậy, anh nhấtđịnh sẽ làm cho cô ta không chết cũng lột da, chỉ là, cô ta rốt cuộc làem gái của Hạ Vãn Lộ, anh quá rõ phân lượng phần huyết thống thân thiếtnày, mặc dù Hạ Vãn Lộ lúc này chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nhưnglà, nếu Hiểu Thần chịu khổ, Hạ Vãn Lộ cũng chắc chắn sẽ đau lòng theo.Chỉ là, không thể để Hiểu Thần ở bên cạnh nữa. . . . . .

Cô nghexong, lại lắc đầu, "Không, nó không thích, anh cũng không có nghĩa vụnày. Đến lúc nó chịu trách nhiệm vì cuộc sống của mình rồi, ngày trước,có lẽ là em sai lầm rồi, quá cưng chiều nó, chỉ hy vọng đem những cái em có thể cho trên thế giới này tất cả đều cho nó, lại không để ý đến tâmlý trưởng thành của nó, nếu như tiếp tục kiêu căng nữa, chỉ sợ nó sẽphạm phải sai lầm nghiêm trọng hơn, có lẽ, thực sự chỉ có người ở trongnghịch cảnh, mới có thể học được trưởng thành."

Anh gật đầu một cái, "Được, anh hiểu."

"Thần An, có lẽ. . . . . . em là một người rất ích kỷ. . . . . ." Giọng nóicủa cô chợt trở nên rất kỳ quái, khẽ run, dường như cực kỳ khổ sở, "Mấyngày nay, em không nói chuyện với anh, là bởi vì. . . . . . em thật sựkhông biết nên làm sao đối mặt với anh. . . . . . em. . . . . ."

Cô không tiếp tục nói nữa, từ trong tủ đầu giường lấy ra một phong thư,"Lần trước anh đưa cho em phong thư này, em thật ra chưa xem, tiện tayliền ném, hai ngày trước em mới tìm được ở trong chồng sách . . . . . .Thần An, nói thật lòng, em không trách anh, thật sự, chỉ không biết đốimặt với anh như thế nào . . . . . . Hai ngày nay em vẫn đang nghĩ, nêndùng biểu tình như thế nào sống cùng anh, em muốn cười với anh, cườigiống như trước vậy, nhưng em cười không nổi, thật sự. . . . . . thậtxin lỗi. . . . . ."

Trong nháy mắt Tả Thần An nhìn thấy lá thưnày, có một loại cảm giác trở lại thời điểm ban đầu, thì ra, không phảitha thứ, là cô vẫn không biết. . . . . .

Hơn nữa, sau khi xảy ra chuyện Hiểu Thần này, anh lại mất đi năng lực giải thích . . . . . .

"Thật ra, em vẫn có một loại cảm giác, chuyện trên đời, cho tới bây giờ đềulà một tay vỗ không ra tiếng. . . . . . Dĩ nhiên, anh không có sai, sailà mấy cô gái đó, sai là họ đọc được tin tức sai lầm, ôm lấy ảo tưởngsai lầm, mà Hiểu Thần, là một cái sai triệt để nhất. . . . . ." Giọngnói của cô xa xăm, giống như đến từ nơi rất xa.

Anh cảm thấy hoảng sợ vô cùng, đột nhiên ôm chặt lấy cô, sợ cô cứ như vậy biến mất. . . . . .

"Thật xin lỗi, Heo nhỏ! Anh từng nói có bệnh, loại bệnh này trong yhọc không có ghi chép lại, anh lấy tên cho nó, gọi là chứng ảo tưởng Hạ Vãn Lộ, Heo nhỏ, anh cũng là người ích kỷ, chỉ có em ở bên cạnh anhbệnh này mới sẽ không mắc phải, tha thứ cho anh! Heo nhỏ! Tha thứ choanh!"

Cô nhắm mắt lại, câu chữ tin đã thuộc nằm lòng, lúc này ở trong đầu tái hiện một đoạn

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »