Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6384 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 121
buông tôi ra

❊ ❊ ❊

Cô như con sâu nhỏ bị mạng nhện bao phủ, giãy giụa trong đau đớn, không thấy rõ phương hướng, càng không thấy được hi vọng, ngoài trừ chạy, vẫn là liều mạng chạy,ngay cả một chiếc xe phanh gấp trước mặt cô cũng không nhìn thấy, liềnthẳng tắp đụng vào. . . . . .

Xe kịp thời ngưng lại, nhưng cô lại giống như mê muội, thân thể tiếp tục bổ nhào về phía trước, cho đến khi đụng vào sườn xe.

Cô đứng thẳng trước xe, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía trước, giống như vô tri vô giác.

Một người trên xe bước xuống, bước nhanh tới bên người cô, khẩn trương hỏi cô, "Cô không sao chứ? Cô có khỏe không?"

Cô ngoảnh đầu lại, dưới ánh đèn xe sáng ngời, người trước mắt giống như đã từng quen biết, lại nhớ không ra là ai, vẫn ngơ ngác nhìn, chỉ thấymiệng của anh ta khi đóng khi mở, nhưng không biết anh ta đang nói gì. . . . . .

Cửa xe chỗ ngồi phía sau mở ra, người trong xe lộ ra nửa người hướng bên ngoài hô to, "Sa Lâm! Đỡ tôi ra ngoài!"

"Đến đây!" Sa Lâm không biết có phải mình đã gặp rắc rối lớn hay không, ngàn vạn lần không được đụng bị thương cô Hạ nếu không anh nhất định bị chết rất khó coi. . . . . . Hazz! Thật không biết ông chủ và cô Hạ thế nào!Tối hôm nay, ông chủ còn gọi điện thoại cho anh, bảo anh lái xe đón anhta ra ngoài tìm người. . . . . .

Hạ Vãn Lộ nháy nhẹ đôi mắt, mắtthấy cái người ngồi xe lăn đó chậm rãi tới gần mình, vốn đã tê cứng côcảm thấy thần kinh đau trong nháy mắt thức tỉnh, gương mặt trước mắt này và gương mặt trong hình Hiểu Thần giống nhau, cô đột nhiên cảm thấy,gương mặt này, xa lạ như thế . . . . . .

"Em là ngu ngốc hay điên rồi? Xe tới cũng không nhìn thấy?! Có đụng bị thương không!?" Người tới còn rống to với cô.

Ngược lại tiếng rống này, làm cho cô từ trạng thái hỗn độn hoàn toàn thanhtỉnh, đối mặt với gương mặt trước mắt này, chuyện duy nhất cô muốn làmchính là hung hăng tát xuống một cái. . . . . .

Tay của cô thậm chí đã giơ lên giữa không trung, một tát này đánh xuống, hai người từ nay sẽ không còn dính líu với nhau nữa!

Nhưng mà, một cái tát này làm thế nào cũng không đánh xuống được. . . . . .

Khi con ngươi mang lửa giận của cô và ánh mắt như ánh sáng mặt trời của anh chạm vào nhau, cô bỗng nhiên nghĩ tới, anh sau khi giải phẫu, không thể chịu đựng sự tác động, không thể. . . . . .

Một cái tát này cóthể làm anh mù lần nữa không? Nếu như có thể! Thật tốt biết bao! Nếu như thời gian có thể quay trở lại năm năm trước, thật tốt biết bao! Cô nhất định sẽ không để mình lỗ mãng liều lĩnh không biết trời cao đất rộngyêu anh, càng sẽ không theo anh đến nhà họ Tả, làm bảo mẫu cho anh, vậy rất nhiều chuyện của sau này cũng sẽ không xảy ra, hôm nay anh yêu aithương ai cũng không có chút quan hệ gì với cô. . . . . . ,

Nghĩtới đây, cô liền nghĩ tới tình cảnh Hiểu Thần sau khi uống rượu say ômhình của anh lặp đi lặp lại những câu nói ngốc nghếch, trong lòng đauđớn, một cái tát cuối cùng vẫn hung hăng đánh xuống, chỉ là, không cóđánh trên mặt anh, mà là đánh xuống trên chính mặt cô. . . . . .

Từ khi hoảng hốt nhìn thấy bức ảnh chụp chung của Hiểu Thần và anh đến liều mạng chạy trên đường, cô đều không rơi nước mắt.

Đau đớn, nhưng không khóc. . . . . .

Vậy mà, khi một cái tát này vang dội rơi vào trên mặt mình, đau đớn nửa bên má phải, nước mắt cũng theo đó bộc phác mà rơi. . . . . .

Là lỗi của cô!

Tất cả đều là lỗi của cô. . . . . .

Yêu người không nên yêu. . . . . .

Anh bị hành động của cô làm cho kinh hãi, nắm chặt eo cô vội hỏi, "Em làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?"

Cô dùng sức cắn môi, cắn đau đớn, cắn ra máu, nhưng một chữ cũng không nói ra được, chỉ có nước mắt, từng hạt từng hạt rơi xuống. . . . . .

"Em muốn anh gấp đến chết hay thế nào? Tiễn người tiễn hơn nửa đêm, cũngkhông có tin tức, gọi điện thoại cho em lại không nhận, gấp đến độ anhvà Sa Lâm một đường đi tìm! Đã xảy ra chuyện gì cuối cùng em phải nói!"Anh khẩn trương nắm chặt eo cô, mồ hôi trong lòng bàn tay gần như thấmướt váy cô. . . . . .

Cô chợt nhớ tới cái gì, hít sâu một hơi,làm cho đau đớn này đè nén đến đáy lòng, gần như cắn răng, mới có thểkiên trì mở miệng hỏi anh, "Anh làm sao biết tìm tới nơi này? Làm saoanh biết em ở chỗ này? Tại sao anh biết Hiểu Thần ở nơi này? !"

Dưới ánh đèn xe sáng ngời, cô thấy ánh mắt anh hơi tối, rất ngắn ngủi, rất mơ hồ. . . . .

Nhưng, chỉ cần một chút tối này là đủ rồi! Đã đủ nói rõ vấn đề!

Cô ngẩng mặt lên, nhớ tới có người nói, thời điểm muốn khóc ngẩng đầu lên, thì có thể làm cho nước mắt chảy ngược trở về, vậy mà, cái này lạikhông có tác dụng, hoàn toàn không có tác dụng! Nước mắt kia, hay là màn mưa bao phủ một lớp lại một lớp. . . . . .

"Heo nhỏ, có chuyện gì chúng ta về nhà lại nói được không? Về nhà trước!"

Anh muốn ôm chặt cô, nhưng cô lại dùng sức đẩy anh!"Về nhà" cái từ này lạimột lần nữa kích thích cô, làm cho cô gần như đến gần với ranh giới củasự sụp đổ. . . . . .

Nhà! Anh nói muốn cho cô một cái nhà! Cũngnói cho Hiểu Thần một cái nhà! Cái gọi là nhà của anh, ý nghĩa chính lànơi có phụ nữ thì có nhà của anh sao?

Cách nghĩ như vậy, làm chocô cảm thấy vô cùng mỉa mai, trong quá trình cùng anh nhốn nháo xô đẩy,chỉ cảm thấy chiếc nhẫn trên ngón vô danh trên tay trái làm cô bị đau,dồn sức rút xuống, hung hăng nện ở trên mặt anh, nước mắt đan xen cùngvới một câu hét to, "Buông tôi ra!"

Chiếc nhẫn vốn mua theo kíchcỡ tay cô, đeo vào ngón tay cô vừa vặn, đột nhiên dùng sức, hẳn làm ngón tay cũng đau đớn, hình như còn rách da, nhưng đau đớn này, so với đauđớn trong lòng tính là gì?

Chiếc nhẫn đó nện trên mặt anh, anhchưa từng đề phòng, kinh ngạc là chuyện nhỏ, quan trọng là đau, nện trên mặt anh, đau trong tim anh, một tiếng "Buông tôi ra" của cô càng làmcho anh cảm thấy khủng hoảng, càng không để ý chiếc nhẫn, chỉ là ôm chặt lấy eo cô, chết cũng không chịu buông tay. . . . . .

Cô giãy giụa thế nào cũng không buông, bất lực mà tức giận hét lớn lên một tiếng,

"Tả Thần An! Anh rốt cuộc muốn như thế nào!?"

"Anh muốn em! Muốn em cùng anh về nhà!" Mặt của anh dính vào ngực cô, hai cánh tay thu lại chặt hơn. . . . . .

"Đừng nhắc về nhà! Đừng nhắc cái từ “nhà” này với tôi!" Nói thêm cái từ "Nhà" này một lần, không khác nào cắm thêm một đao ở trong tim cô. . . . . .

"Được. . . . . . được. . . . . . Không nhắc đến. . . . . . Đừng làm rộn cóđược không?" Anh dùng ánh mắt cầu khẩn ngẩng đầu nhìn cô.

Ngực cô phập phồng dữ dội, biết đôi tay này của anh cho dù như thế nào cũngkhông chịu buông ra, chỉ có thể hòa hoãn, giọng nói run rẩy đáp ứng,"Được. . . . . ."

"Được. . . . . . Lên xe. . . . . . Chúng ta đi. . . . . ." Anh thử thoáng buông lỏng cánh tay một chút.

Mà cô nhân lúc giây phút buông lỏng này, tránh thoát thật nhanh, quay người bỏ chạy.

Nhưng, mới chạy được một bước, liền cảm thấy cánh tay bị kéo căng, bị người tóm được lần thứ hai.

Lần này nếu để cho anh bắt được, thì sẽ không có cơ hội tránh thoát nữarồi! Cô bất chấp tất cả dùng lực chạy về phía trước, chỉ nghe một tiếng"Ầm", âm thanh sau lưng vang lên, cánh tay bắt được tay cô rốt cuộcbuông ra rồi.

Cô quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tả Thần An ngay cảngười và xe lăn cũng bị cô mới vừa rồi dùng sức kéo nằm trên mặt đất.Thân hình cao lớn kia của anh, cái trán lúc này chạm đất, nhếch nhác vôcùng, mà xe lăn lại đè trên chân anh, không biết thương thế của chân anh lại tăng thêm mấy phần?

Trong nháy mắt yêu hận lẫn lộn, cô rõràng cảm thấy tim mình vẫn vì anh mà đau, nhưng lập tức cô lại vứt bỏmình như vậy, Hạ Vãn Lộ, đừng quá coi rẻ mình!

Một giây ngắnngủn, lại chuyển qua vô số suy nghĩ, cô quyết lòng muốn chạy lần nữa,nhưng làm thế nào cũng bước không được, bởi vì, anh-người té xuống đất,đôi tay lại gắt gao ôm lấy mắt cá chân cô. . . . . .

"Tả Thần An! Buông tay!" Cô nổi nóng đe dọa.

"Không buông!" Anh ngẩng đầu lên, cái trán bị đụng rách da, rỉ ra máu đỏ tươi, "Em muốn đi thì đá anh! Đá đau anh liền buông tay!"

Anh đây làđang khiêu khích cô sao? Đoán chắc cô không nỡ đá anh? Vậy thì anh thậtsai lầm rồi! Anh cho rằng cô còn là Hạ Vãn Lộ của ngày hôm qua vì yêuanh mà bất chấp tất cả sao? Từ tối hôm qua đến tối nay, hai mươi bốntiếng đồng hồ, cô đã từ thiên đường rơi xuống địa ngục, cô còn có thểthương tiếc anh?

Giọng điệu liều mạng này, cái chân cô không bịanh ôm lấy ra sức đá anh, chắc rất đau phải không. . . . . . Cô đã sửdụng sức lực toàn thân, lực tác dụng ngược lại làm chân cô tê dại.

Nhưng, anh chỉ hơi nhíu mày một cái, làm sao cũng không chịu buông tay. . . . . .

Sa Lâm bị dọa ngây người, cứ đứng bên cạnh luống cuống không biết phải làm sao, mắt thấy Hạ Vãn Lộ thật sự đá anh, mới tỉnh ngộ tới đây, vội vànggiúp đỡ ngăn cản, "Cô Hạ! Đừng xúc động! Đừng xúc động!"

"Để côấy đá!" Tả Thần An lại quả quyết cắt đứt lời nói của Sa Lâm, nín thở nắm chặt cô, "Để cô ấy đá! Để cô ấy có giỏi thì đá trên đầu tôi đây!"

Anh vẫn nhìn xuyên qua cô. . . . . .

Nhìn thấu cô không nỡ đá đầu anh, mới vừa rồi một cái tát kia cũng khôngđánh xuống, bây giờ cái chân này làm sao lại đá xuống được?

Từ trước đến nay anh đều giỏi dùng nhược điểm của mình để đối phó với thủ đoạn của cô. . . . . .

Cô hận!

Hận anh nhìn cô thấu triệt như vậy!

Hận chính cô đến thời điểm này còn tồn tại lòng thương tiếc đối với anh. . . . . .

Loại mâu thuẫn vừa hận vừa loạn này làm rối loạn lòng cô, tim đau như cắt,trong miệng hét lên không ngừng, "Anh cho rằng tôi không dám đá sao? Anh cho rằng tôi không dám sao?"

Cô dùng sức đá ngực anh, dùng sứcđạp tay anh, giày cao gót như vậy đá sẽ không đau? Tiếng giày cao gótgiẫm trên cánh tay anh trên mu bàn tay, vết máu đã thấm vào áo sơ mitrắng của anh. . . . . .

Nhưng cô không phát hiện, trước mắt côchỉ có bức hình anh ôm hôn Hiểu Thần, chỉ có khăn lông và ly tình nhân,còn có giọng nói bi thương của Hiểu Thần "Tại sao anh ấy không tới? Anhấy rất lâu không tới rồi?" . . . . . .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »