Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6089 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 157
nổi đau không thể chịu đựng

❊ ❊ ❊

Anh hôn vành tai cô,đầu lưỡi quét nhẹ qua ổ tai cô, "Ngoan, anh muốn cố gắng, cố gắng gieoxuống một baby, anh muốn làm ba rồi. . . . . ."

Cô vốn dĩ đã mệtmỏi kiệt sức vì đầu lưỡi của anh khiêu khích mà khẽ run rẩy, cô thật lolắng mình sẽ lần nữa bị anh chinh phục, nhưng sau khi nghe được câu nóinày như gặp phải gặp sấm sét giữa trời quang, toàn thân cứng ngắc . . . . .

Đây là tử huyệt của cô, nổi đau mà trong sinh mệnh của cô không cách nào chịu đựng được. . . . . .

Kế tiếp, cho dù anh cố gắng thế nào, cô đều không cách nào tập trung tinhthần nữa, anh cho là cô quá mệt rồi, liền không hề cưỡng bách cô nữa,hôn mặt của cô, "Được rồi, mệt mỏi thì ngủ đi!"

Rửa sạch cho cô,dùng khăn tắm bọc cô lại, ôm cô trở lại phòng ngủ, rồi đặt cô trêngiường, tự mình cũng chen lấn lên, ôm cô, nhẹ nhàng nắm lấy thịt mềm mại trên cánh tay của cô, thỏa mãn mà hưởng thụ, "Ưmh. . . . . . Phải đổimột cái giường lớn một chút rồi, em nói mua kiểu gì? Giường nước cóthích hay không?"

Cô một dáng vẻ uể oải, qua loa mà đáp một câu, "Tùy tiện. . . . . ."

Anh vẫn cho là cô mệt rồi, liền không hề quấn cô nói chuyện nữa, vỗ vỗ lưng cô, ý bảo cô nhanh ngủ đi, trong bóng tối, anh không có nhìn thấy được, khóe mắt cô chảy xuống giọt lệ kia. . . . . .

Có lẽ thật sự mệtrồi phải không, hoặc có thể là do, cái ôm của anh là thuốc ngủ tốt nhấttrên đời, cô rất nhanh liền đi vào giấc ngủ. Chỉ là, cô mới vừa đi vàogiấc ngủ không lâu, lại bị cơn ác mộng trong năm năm không ngừng lặp lại quấy nhiễu. . . . . .

Trong mộng còn là mảnh màu đen sờ khôngđược điểm cuối, cô cuộn tròn trong bóng tối, không biết là nơi nào,truyền đến tiếng đứa bé kêu gào thê lương, "Mẹ! Mẹ. . . . . . đừng không cần con. . . . . . mẹ. . . . . ."

Đứa bé. . . . . . Cô vội vãđứng dậy, men theo chỗ phát ra âm thanh đi, vậy mà, cho dù cô chạy thếnào, âm thanh của đứa bé luôn ở phía trước, lượn lờ, thê lương vô cùng.

Cô chạy chạy, chạy cho đến mệt mỏi hai chân không bước được nữa, vẫn không thể nào tìm được nửa điểm tung tích đứa bé, ở bóng tối phía trước, lạixuất hiện một bóng lưng, cô nhìn rõ được, là Thần An, là Thần An của côkhông sai, cho dù là bóng lưng, cô cũng có thể nhìn một cái liền nhậnra. . . . . .

Cô chạy lên đi trước, ôm lấy hông của anh, cô khóckêu tên của anh, muốn nói cho anh biết chuyện gì đã xảy ra, vậy mà, anhlại xoay người lại, đẩy cô một cái ngã xuống đất, còn hung tợn chỉ trích cô, "Cút! Cô không xứng làm vợ tôi! Cút càng xa càng tốt!"

Cô ngồi trên mặt đất lạnh như băng, nhìn Thần An trước mắt xa lạ này, thậm chí quên mất khóc thút thít. . . . . .

Chợt, trước mắt lóe lên một ánh sáng trắng, Thần An biến mất rồi, bóng tốilần nữa bao phủ cô, phương xa, vẫn truyền đến tiếng nức nở nghẹn ngàocủa đứa bé, "Mẹ. . . . . . Mẹ. . . . . . Con muốn mẹ. . . . . ."

Cô vô lực và sợ hãi, từ dưới đất đứng lên, lảo đảo tiếp tục đuổi theo phía trước, cô không biết mình ở đuổi theo cái gì, mỗi một lần ở trong mộngvốn là như vậy bâng quơ chạy, mỗi một lần cũng chạy trốn sức cùng lựckiệt, mà tiếng khóc kêu gào của đứa bé giống như ma nguyền rủa thủychung quanh quẩn ở bên tai cô, lần này, còn nhiều thêm Thần An chỉ trích vô tình:

"Cút! Cô không xứng làm vợ tôi!"

"Mẹ. . . . . . Con muốn mẹ. . . . . ."

"Cút!"

"Mẹ. . . . . ."

Cuối cùng, cô ngã nhào trên đất, vô lực bò dậy lần nữa, tiếng la khóc củađứa bé và tiếng chỉ trích của Thần An lại càng lúc càng lớn, càng ngàycàng mãnh liệt, vây quanh cô, bao phủ lấy cô, như Kim Cô Chú, siết chặtlấy đầu của cô, đè ép ngực cô, làm cho cô đầu đau muốn vỡ tung, làm cho cô không cách nào hô hấp, cô ở trong giấc mộng này thống khổ không chịu nổi, cô muốn Thần An trở lại, muốn đứa bé trở lại, cô chảy nước mắt, ởtrong bóng tối đau đớn che ngực gào to, "Thần An, đừng đi. . . . . . Đứa bé, đừng đi. . . . . . Thần An. . . . . ."

Nhưng, trả lời cô vẫn là ma chú. . . . . ."Mẹ. . . . . . Mẹ. . . . . ." "Cút. . . . . . Cút. . . . . ."

Cô tuyệt vọng ngã trên mặt đất, khóc lóc than thở, trừ từng lần một kêu"Thần An", gọi "Đứa bé", cô không biết nên làm sao nữa. . . . . .

Tả Thần An tân hôn hưng phấn, ngủ rất nông, trong mơ hồ cảm thấy sự xaođộng của cô, nghe thấy cô hình như đang gọi tên anh, lập tức tỉnh lại,bật đèn ngủ, lại thấy cô nhắm hai mắt, nước mắt đầy mặt, hai cánh tayquấn cổ mình, trong miệng lầm bầm kêu, "Thần An đừng đi. . . . . . Conđừng đi. . . . . ." Bộ dáng kia, dường như bị kinh sợ rất lớn.

Lòng anh đau ôm chặt cô, hôn nước mắt cô, vừa vỗ cô, vừa dụ dỗ cô tỉnh lại,"Heo con, anh ở đây! Anh không đi! Em đang nằm mơ! Mở mắt ra xem mộtchút! Anh ở đây!"

Cô mơ hồ cảm giác có người đang hôn cô, nhất định là Thần An! Trên cái thế giới này trừ Thần An, chưa có ai từng hôn cô!

Cô cảm thấy rất uất ức, khóc lớn gào lên, "Thần An. . . . . . đừng đi. . . . . . đừng bỏ lại em. . . . . . em sợ. . . . . ."

Ở trong mộng rõ ràng là rất kêu gào lớn tiếng, truyền ra lại giống nhưmuỗi kêu, anh không biết trong mộng cô đang trải qua cái gì, sẽ làm chocô kinh hoàng như thế, liền vỗ nhè nhẹ cô, lớn tiếng gọi cô, "Heo con,tỉnh lại! Em đang nằm mơ! Mau tỉnh lại! Nhìn anh! Thần An ở đây! Đang ởbên cạnh em!"

Cô rốt cuộc bị anh từ cảnh trong mộng giải cứu ra,khẽ mở mắt ra, chỉ cảm thấy ánh đèn chói mắt, trong quá trình hoảng sợvùi đầu vào trong ngực anh lần nữa, nức nở nghẹn ngào, "Đừng mở đèn!Đừng!"

Anh vội vàng đưa tay tắt đèn, nhưng, một khi rơi vào trong bóng tối, sợ hãi trong giấc mộng lại một lần nữa ập đến, cô không biếtnên làm sao nữa, ở trong lòng anh khẽ phát run, đồng thời ôm lấy anhthật chặt, giống như ở trong mộng khóc lớn lên.

Giấc mơ như vậy, cô đã gặp năm năm, mỗi lần tỉnh mộng, đều là một mình đối mặt đêm lạnh như băng khóc thút thít.

Tối nay, có anh.

Mỗi một lần, đang trong giấc mơ này,

Cô đều đau đến không muốn sống, giống như đang thống khổ trôi nổi trongbiển cả, vĩnh viễn không thấy được bờ, mà lần này, cô lại có thể bám vào anh, giống như bám vào bè gỗ cứu sống, cho nên, cô ôm chặt anh khócthút thít.

Thật ra, cô thật sự sợ hãi. Cho dù là người cường đạibao nhiêu, đều có một nhược điểm trí mạng, huống chi là cô? Mà nhượcđiểm trí mạng của cô chính là giấc mộng này, sau khi tỉnh mộng, là thờiđiểm cô bàng hoàng yếu ớt nhất, nếu như cô vẫn một mình, có lẽ cô có thể sau khi khóc to sẽ kiên định lần nữa, vậy mà, lòng người luôn là khátvọng ấm áp khát vọng dựa vào, sau khi trải qua vô số lần mộng tỉnh tựmình chữa thương, lần này rốt cuộc có anh, năng lực chịu đựng của côcũng rốt cuộc vào lúc này đạt tới cực hạn, cô khóc như đứa bé, như đứabé tùy hứng, bám lên cổ anh, gần như nức nở nghẹn ngào tố cáo, "Thần An. . . . . . Anh mắng em. . . . . . Anh đuổi em đi. . . . . . Anh bảo emcút. . . . . . Thần An. . . . . ."

Anh làm sao sẽ đuổi cô đi? Làm sao lại bảo cô cút? Anh biết cô còn đắm chìm trong mộng, dịu dàng hôncô, dịu dàng dùng ngón tay vuốt tóc cô, "Ngốc, anh không phải đang ở đây sao? Anh chưa từng nỡ mắng em nửa câu? Em là đang nằm mơ !"

Côlại không chịu buông tha, nước mắt lau lên cổ anh, "Anh có! Anh đuổirồi! Anh thật hung dữ! Bảo em cút! Nói em không xứng với anh!"

"Anh sẽ không. . . . . ."

Anh muốn cho cô lời cam kết dịu dàng, lại bị cô gấp gáp cắt đứt, trong bóng tối, cô vẫn ở trong không khí cảnh mơ không ra được, "Anh sẽ! Không! Là anh có thể! Thần An, anh đuổi em đi đi! Em thật sự không xứng với anh!Thật xin lỗi, Thần An. . . . . . Thật xin lỗi con. . . . . . là mẹ không tốt. . . . . ."

Một câu nói sau cùng này, khiến Tả Thần An trong lòng chấn động mạnh, đứa bé? Cái gì đứa bé?

"Bảo bối, em đang nói gì? Cái gì đứa bé?" Anh tận lực để cho giọng nói của mình dịu dàng, không cần hù dọa cô.

Cô ô ô khóc, bên tai còn đang suy nghĩ tiếng kêu gào của đứa bé, từngtiếng "Mẹ", từng tiếng "Con muốn mẹ", làm cho tinh thần cô lâm vào trạng thái sụp đổ, bí mật cất giấu trong lòng bật thốt lên, "Đứa bé. . . . . . Thần An. . . . . . Con của chúng ta. . . . . . Nó đã chết. . . . . .Sinh ra đã chết rồi. . . . . ."

Ước chừng mấy giây, anh một câucũng nói không nên lời, mất sức lực rất lớn mới đưa những lời này tiêuhóa hết, thì ra là bọn họ từng có một đứa bé! Thì ra thời điểm cô rờikhỏi nhà họ Tả là mang thai mà đi! Thì ra nổi đau mà cô trải qua so vớitưởng tượng của anh càng sâu hơn!

Ôm cô đang khóc không thànhtiếng trong lòng, tim của anh, cũng giống như thủy tinh, nứt ra từngkhe, đau không thể nào diễn ta được. . . . . .

Nhưng, lúc nàykhông phải là thời điểm đau, việc anh cần làm, là trấn an cô, làm cho cô không kích động như vậy, không đau đớn như vậy. . . . . .

Vìvậy, cưỡng chế nỗi đau trong nội tâm của mình ép xuống, ôm cô càng chặthơn, như dỗ đứa bé nhẹ nhàng che chở cô, "Bảo bối, đừng khóc, anh biếtrõ em rất khổ sở, nhưng nghĩ đến con, nó nhất định không hy vọng mẹ củanó khổ sở vì nó, hơn nữa, có lẽ, nó sẽ trở lại? Nếu như nó nhớ chúng ta, nhất định sẽ trở về, chúng ta còn có thể làm ba mẹ của nó! Chúng ta cóthể sinh nữa. . . . . ."

Nghe lời của anh, cô càng sụp đổ, từtrong ngực anh tránh thoát, dùng sức đẩy anh ra, vừa khóc vừa gào to,"Sẽ không! Sẽ không trở về rồi! Chúng ta cũng không thể sinh đứa bé nữa! Em không thể! Em không thể sinh đứa bé nữa rồi! Anh biết không? Khôngthể. . . . . ."

Đây là lần đầu tiên cô thổ lộ nỗi đau lớn nhất trong lòng. . . . . .

Ở trên thế giới này, chỉ có mấy bác sĩ năm đó, còn có chính cô biếtchuyện này. Bí mật này, giống như một tảng đá lớn, đè ép trong lòng cônăm năm, ép cô không thở nổi, ép cô không dám đối mặt với tình yêu củaanh, tối nay, dưới trạng thái sụp đổ này rốt cuộc nói ra, vừa nói xong,cô liền thanh tỉnh, tiếng khóc cũng ngưng, chỉ có nước mắt im lặng chảy. . . . . .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »