Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6361 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 115
lời nói dối

❊ ❊ ❊

Cô tựa vào đầu vaianh, vẫn hồi tưởng lại những lời anh vừa nói bên tai: cuộc sống của bọnhọ do anh quản lý, tương lai của bọn họ, đứa bé của bọn họ . . . . .

Đứa bé. . . . . .

Đây vĩnh viễn là nỗi đau trong lòng cô . . . . . .

Nhiều lần lời nói đã đến khóe miệng, cô nghĩ muốn nói cho anh biết, Thần An,chúng ta đã từng có một đứa con, nhưng mỗi lần đều không thể nào nói ralời được. . . . . .

Nỗi đau này, làm sao cô nhẫn tâm cũng để choanh cũng trải qua thống khổ giống mình? Như vậy, chỉ còn lại mình côchôn sâu toàn bộ những đau khổ ấy trong đáy lòng, giống như cô giờ phútnày, ngay cả tối hôm qua xảy ra chuyện cũng không muốn nói cho anh biết . . . . . .

Trên người anh luôn tỏa ra một hơi thở nhàn nhạt dễ chịu khiến cô luôn cảm thấy an lòng.

Xe chạy trên đường có hơi lay động, làm cho cô cả một ngày mệt mỏi toàn bộ sụp đổ trong giây lát, cô tựa vào vai anh dần dần ngủ thiếp đi. Tronglúc mơ hồ, cảm giác bị người nào đó ôm tới ôm lui, nghĩ muốn tỉnh dậynhưng không cách nào mở nổi mí mắt ra, trong đầu mơ hồ suy nghĩ, dù gìcũng đang trong ngực anh, không có gì phải lo lắng. Cho nên lại ngủcàng sâu hơn an an bình bình chìm vào giấc ngủ, ngủ say.

Lúc Hạ Vạn Lộ thức dậy, phát hiện mình đang bị đêm tối bao phủ.

Dường như đầu có chút choáng váng, cô nhất thời không biết mình đang ở đâu,đợi ánh mắt quen dần với bóng tối, cô nhìn thấy một căn phòng thật to,cửa sổ thủy tinh trong suốt, bên ngoài đèn đuốc đã sáng trưng . . . . .

Đây không phải là nhà của cô!

Cô rốt cuộc kịp phản ứng, ánh mắt lưu chuyển, cảm thấy chỗ này giống nhưđã từng quen thuộc, nhớ tới mình ngủ thiếp đi trên xe của anh, như vậynơi này là. . . . . nhà của Thần An sao?

Anh, anh như thế nào lại đưa cô về đây? !

Đưa tay bật công tắc đèn gần đó, anh cũng không có trong phòng ngủ, cô vénchăn lên vừa nhìn, quả nhiên mình đã được thay áo ngủ. . . . . .

Trên mặt Hạ Vạn Lộ khẽ ửng hồng. Hạ Vạn Lộ, mày còn có thể ngủ như chết sao?

Cô cứ thế để chân trần bước xuống giường bắt đầu đi tìm anh.

Thực dễ dàng, cô phát hiện bóng lưng anh ở trước cửa sổ sát đất cạnh phòngkhách, anh đang ngồi trên xe lăn, nhìn ngoài cửa sổ đến mất hồn, khôngbiết đang suy nghĩ cái gì, thậm chí ngay cả khi cô đến gần cũng khôngphát hiện.

Cô nổi lên hứng thú nghịch ngợm, từ phía sau vòng tay bịt kín hai mắt của anh.

Cho là anh sẽ kéo tay cô xuống, cho là anh sẽ cười gọi cô là “heo con”,nhưng rất kỳ quái, anh chỉ ngồi yên ở đó không nhúc nhích, nếu khôngphải trên đầu ngón tay của cô vẫn cảm thấy nhiệt độ cơ thể anh thì côcho rằng mình chỉ đang ôm một bức tượng.

Không ai chơi cùng, cô cảm thấy chơi không vui. . . . . .

Thế là cô buông tay ra, đi vòng qua trước mặt anh, lo lắng hỏi: "Làm sao thế?"

Ánh mắt của anh cuối cùng cũng rơi vào trên người cô nhưng sắc mặt lại rấtkhó coi, chỉ nhìn chằm chằm cô, không nói một câu nào, ánh mắt kia,không biết sao làm trong lòng Hạ Vạn Lộ run lên. . . . . .

"Rốtcuộc thế nào? Không thoải mái sao?". Cô nhẹ nhàng đi tới chạm vào châncủa anh, sợ anh tùy hứng xuất viện mà vết thương lại nghiêm trọng hơn.

Thế nhưng anh lại hất tay cô ra, "Nếu như vậy thì không cần đến quan tâm tôi!"

Làm sao vậy? Cô không hiểu gì cả!

"Vậy em về trước!" Cô xoay người bỏ đi, đối phó với tính khí thất thường của anh chỉ có thể làm như vậy.

Quả nhiên, cô còn chưa có bước đi, cổ tay đã bị anh nắm lấy, dùng sức kéocô ngồi vào trên đùi mình, hai cánh tay gắt gao ôm chặt hông của cô,trong con ngươi như muốn phun ra lửa, "Em, tiểu yêu tinh nhẫn tâm! Emđối với anh như vậy? Cứ như vậy với anh?"

"Anh thật kỳ lạ!" Cô cũng học anh, sắc mặt trầm xuống.

"Còn nói anh kỳ lạ? !" Anh bóp chóp mũi của cô, bóp rất dùng sức.

Cô đau đến nỗi thiếu chút nữa là rơi lệ, "Đau quá!"

"Đau? Biết đau là tốt rồi! Em có biết chỗ này của anh đau như thế nào không?" Anh chỉ vào lồng ngực của mình, "Vì sao trong nhà em có quần áo đànông!"

Cô cảm thấy buồn cười, hoá ra là như vậy . . . . . .

Thật không có nhìn ra, Tả Tam Thiếu còn là một bình dấm chua. . . . . .

Cô không nhịn được bật cười ra tiếng, "Đó là đồng phục cảnh sát. . . . ."

"Cảnh sát có cái gì tốt? Em thích cảnh sát sao?" Sắc mặt của anh càng khó coi hơn.

"Tả Thần An! Anh nghĩ em là hạng người như thế nào? !" Cô vừa tức giận vừauất ức, nói toàn bộ chuyện phát sinh vào tối qua cho anh nghe, cuốicùng, còn tựa đầu lên bả vai anh, "Anh không trả lời tin nhắn của em!Cũng không gọi điện thoại cho em. Lần sau anh còn như vậy nữa, em sẽthật sự đi tìm người khác tới giúp em. . . . . ."

"Em dám!". Anh ở môi cô cắn xuống thật mạnh. "Xảy ra chuyện lớn như vậy cũng không nóicho anh biết? Anh xem em là càng ngày càng lớn mật! Còn dám tìm ngườikhác tới giúp? Em đừng quên hôm nay chúng ta đã chụp ảnh cưới rồi, em là bà xã của anh! Em vượt tường thử cho anh xem? Thật sự muốn dìm lồngheo? !"

Muốn nói cũng là nói anh đi, xì căng đan bay đầy trời, Tả Tam Thiếu! ? Chính là, cô không dám giống như anh uy hiếp cô, cũng tớiuy hiếp anh. . . . . .

Chỉ là lầm bầm, "Ai bảo anh không để ý tới em. . . . . ."

Ánh mắt của anh thoáng qua một tia mất tự nhiên, càng nhiều hơn là yêuthương, "Heo con, em phải nhớ kỹ, anh tuyệt đối sẽ không không để ý tớiem, nếu như anh không gọi điện thoại cho em, cũng không nhắn tin cho em, nhất định là do anh không nhìn thấy, cho nên không cho phép em làmnhững việc ngốc nghếch như tối qua chạy tới tìm anh, nguy hiểm như vậykhông cho xuất hiện một lần nữa, biết không?"

"Vâng. . . . . ."Hạ Vạn Lộ gật đầu một cái. Tối hôm qua, cô đúng là có chút mất bình tĩnh cũng có chút ngu ngốc. . . . . ."Vậy. . . . . . Anh, tối hôm qua khôngnhận được tin nhắn của em sao?"

Tả Thần An hơi ngẩn ra, sau đó gật đầu, "Ukm, không thấy."

"Cho em mượn di động đi?" Cô đưa tay về phía anh.

"Muốn di động làm gì? Em đi ăn cơm trước đi, bây giờ anh liền xem!"

"Không! Đưa di động cho em!" Nếu anh còn chưa thấy lời nói thật lòng của cô thì thôi bỏ đi! Tin nhắn như vậy, đúng là có chút mất mặt. . . . . .

Ánh mắt của cô tìm kiếm xung quanh, lúc lướt qua bàn trà thì thấy điệnthoại của cô và anh đang đặt song song với nhau, trong lòng không khỏihừ lạnh một tiếng, vừa rồi anh nhất định đã xem ghi chép cuộc gọi củacô, đồ đàn ông keo kiệt này! Vì thế liền chạy nhanh qua lấy điện thoại.

Anh đã nhìn thấy hành động của cô từ xa, cũng không ngăn cản cô, chỉ cườicười, "Là muốn kiểm tra ông xã em có bí mật gì hay không sao? Yên tâm,anh đối với em tuyệt đối trung thành!"

"Em mới không có hứngthú!" Cô trừng mắt liếc anh một cái, cho là cô cũng thần kinh như anhsao? Cô cầm di động của anh lên, tìm kiếm, có anh cả, có Thần Hi, đợichút sao mà nhiều thế, nhưng không có tên cô. . . . . .

Sao lạithế này? Cô nhanh trí nghĩ ra, dùng điện thoại của mình gọi qua cho anh, chỉ thấy trên màn hình nhấp nháy. . . . . “bà nấu cơm”. . . . . .

Tốt! Thì ra cô chỉ là “bà nấu cơm” của anh!

"Tả Thần An!" Cô tức giận suy nghĩ muốn ném điện thoại vào khuôn mặt của anh.

Anh cười ha hả, "Ngoan! Trong lòng anh em chính là Tả phu nhân!" Lại nóihôm nay ở studio chụp hình, những người thợ trang điểm, nhiếp ảnh kia cứ trái một câu Tả phu nhân, phải một câu Tả phu nhân, làm cho anh như mởcờ trong bụng!

Cô rốt cuộc không so đo với anh, tìm được hai tin nhắn của “bà nấu cơm”, trực tiếp xóa đi.

Ở thời điểm trong nháy mắt, đầu cô như có ánh sáng lóe lên, mới vừa rồihình như cô tìm được hai tin nhắn đã đọc mà đều không phải là chưa đọc,nhưng sao anh lại nói, anh không thấy?

Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Cuối cùng cô có nên tin tưởng anh không?

Trong lúc cô cầm điện thoại đến thất thần, anh đã đẩy xe lăn đến trước mặtcô, nắm lấy hai tay cô, "Đang suy nghĩ cái gì? Vẫn còn vì “bà nấu cơm”mà mất hứng? Ngoan, anh thích ăn cơm em nấu, cũng hi vọng em sẽ luôn nấu cơm cho anh, nấu cả đời, chờ đến khi hai ta già đi, em vẫn sẽ nấu cơmcho anh, em gọi anh ông lão, anh gọi em bà lão. . . . . . Như vậy khôngtốt sao?"

Cô kinh ngạc nhìn anh, trong đôi mắt kia chứa đầy thâmtình, giống như một vùng biển sâu, thật làm cho người ta không thể không tin, không thể không đắm chìm. . . . . .

Còn có đôi chân kia, là vì cứu cô mà bị thương. Cô không chê, quân (vua) không rời lời thề vẫncòn ở bên tai, cô đang hoài nghi cái gì đây?

Anh yêu cô, đây làsự thật không thể nghi ngờ. Cô muốn, chẳng phải chỉ vậy thôi sao, cònquá khắt khe cái gì? Hạ Vạn Lộ, cô lại luôn quên mất vị trí của mình,luôn có lòng tham, đây không phải là tự tìm phiền não sao?

Cô thở dài một tiếng, thả di động xuống bàn.

"Đừng thở dài! Có anh ở đây rồi, anh chỉ hi vọng em vui vẻ, hạnh phúc. . . . . ." Anh khẽ vuốt mặt cô, dịu dàng như vậy, làm cho cô gần như muốn khóc.

"Anh biết tối hôm qua em gửi tin nhắn nói gì rồi sao?" Cô nhẹ nhàng hỏi.

". . . . . . Không biết. . . . . ." Trước khi nói ba chữ kia, anh có một chút do dự .

Mặc dù rất ngắn, nhưng cô cảm thấy, nói dối sẽ luôn làm cho lòng người chua xót, cho dù cô có rộng lượng đến thế nào. . . . . .

Chỉ là, cô không để cho nỗi chua xót này biểu lộ ra, chỉ đến gần anh, chópmũi nhẹ nhàng chạm vào chóp mũi anh, "Em muốn nói. . . . . . Em nhớ anh. . . . . . Rất nhớ rất nhớ. . . . . ." Sau đó, cô đặt môi mình lên môianh. . . . . .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »