Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6209 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 136
heo con được hạnh phúc

❊ ❊ ❊

Nằm ở trên giường, làm thế nào cũng không có cách nào ngủ được.

Ngoài cửa sổ trời lại bắt đầu đổ mưa rơi tí tách, vào đêm Giang Nam, đứng bên cửa sổ nghe tiếng mưa rơi, đây là một việc vô cùng tốt đẹp, nhưng trờicàng mưa càng lớn, từng giọt mưa rơi đánh vào mái hiên, đánh vào mặtsông, đồng thời cũng đánh vào trong lòng cô, làm cho tâm tình cô loạnnhư mớ bồng bông.

Dứt khoát rời giường, đẩy ra cửa sổ bằng gỗ,gió sông mang theo hơi lạnh của mưa đập vào mặt, trên mặt như bị bao phủ bởi một tầng nước mưa, làm cả khuôn mặt mát lạnh, trong đầu tựa hồthanh tỉnh không ít.

Không biết người trong nhà cùng anh đang làm gì. . . . . .

Chẳng lẽ anh ngủ lại ở chỗ này? Việc này giống như là dẫn sói vào nhà vậy!

Trong tư tưởng cảm thấy, rốt cuộc không cách nào an tâm, cô mở cửa đi rangoài, lại thấy năm người kia đều vây quanh bên cạnh máy tính xách taycủa Tả Thần An, không biết đang nhìn cái gì mà rất say sưa chăm chú, Thư Khai còn không ngừng tấm tắc khen ngợi.

Cô lặng lẽ đến gần, thì ra là bọn họ đang xem ảnh cưới của cô và Tả Thần An . . . . .

Thư Khai còn không biết sống chết mà đánh giá, "Này, đây thật là chị gáisao? Xinh đẹp như vậy? Thế nào bình thường không nhìn ra?"

"Làmsao sẽ không nhìn ra? Lộ Lộ cùng mẹ lúc còn trẻ dáng dấp giống nhau nhưđúc. . . . . . Từ nhỏ hàng xóm đều nói cô là một mỹ nhân!" Chu Lan rấtlà đắc ý, chọc cho Thư Đại Hưng cười ha ha.

"Vốn chính là như vậy mà!" Chu Lan rất bất mãn tiếng cười như vậy của chồng, cau mày cường điều.

"Mẹ, mẹ bây giờ cũng rất xinh đẹp!" Thư Khai không bỏ lỡ cơ hội lấy lòng mẹ, hoàn toàn quên mất mới vừa rồi đã chế nhạo chị hai như thế nào . . . . . .

Hạ Vãn Lộ chỉ kém tìm một cái lỗ mà chui xuống cho rồi. . . . . .

Xong rồi! Cô hoàn toàn xong rồi!

Anh cư nhiên mang cả ảnh cưới đến, đây không phải là bằng chứng vững chắchướng người nhà cô công khai sao, quả thật bọn họ đang bàn về chuyệncưới xin? Một lần xảy chân để hận nghìn đời, cô đời này việc làm sai lầm nhất chính là cùng anh đi chụp ảnh cưới. . . . . .

"Ai ai, đây là cái gì?" Thư Khai chợt chỉ vào màn hình máy vi tính hỏi, sau đó cười to, "Heo Con? Thật đúng là Heo Con!"

Cái gì nha?

Cô nhón chân lên nhìn kỹ, hoàn toàn choáng váng. . . . . .

Đó là ngày thường lúc anh nhàm chán, hay dùng máy ảnh chụp lại cuộc sốngcủa cô ở Vân Hồ, ghép thành một đoạn phim, thỉnh thoảng có cảnh cô xuống bếp giơ cái xẻng muốn đánh anh, có khi cô ở ban công tưới hoa, có lúclà cảnh hai người ôm nhau tựa vào trên ghế sa lon xem ti vi “tự sướng”,thậm chí, còn có dáng vẻ của cô lúc ngủ. . . . . .

Ghê tởm hơn chính là, anh cư nhiên lấy hình cô ngủ say ghép vào mũi heo con trên lỗ mũi của cô. . . . . .

Hơn nữa đoạn phim vào đúng lúc này dừng hình ảnh, đoạn phim gọi là 《 Cuộc sống hạnh phúc của Heo Con 》. . . . . .

"Anh rễ, đây là nhà của hai người ở Bắc Kinh sao?" Thư Khai vẫn còn nhỏ, lúc hỏi ánh mắt chứa đầy hâm mộ.

"Đúng vậy! Là nhà của anh và Lộ, em lần sau đến Bắc Kinh có thể tới này ở." Tả Thần An rất có phong thái của anh rễ. . . . . .

Cô cảm thấy cô có thể đào hố tự chôn mình thôi, những thứ này tỏ rõ cáigì? Chứng minh cô đã cùng anh ở chung. . . . . . Cô còn có mặt mũi ởtrước mặt ba mẹ có chỗ đứng sao?

Loại tình huống này, cô không biết nên ứng phó như thế nào nữa. . . . . .

Cô ho khan một tiếng, mọi người rốt cuộc phát hiện sự tồn tại của cô, toàn bộ quay đầu lại, Tả Thần An lên tiếng trước tiên, đưa máy tính xách tay cho Sa Lâm bên cạnh, đưa tay tới nắm lấy bàn tay của cô, "Thức dậy làmgì? Không phải muốn nghỉ ngơi sao?"

Hừ, cô mà nghỉ ngơi nữa không đi xuống, không biết còn có chuyện gì xảy ra nữa, nếu như không phải ởtrước mặt ba mẹ, cô thật sẽ xông lên đập nát máy tính xách tay của anh!

"Nếu đã dậy, vậy uống thuốc đi!" Anh vẫn dịu dàng như cũ.

Chu Lan vội vàng rót ly nước ấm tới, Tả Thần An đưa tay nhận lấy, nhẹ giọng nói, "Mẹ, cảm ơn."

Gương mặt dịu dàng săn sóc kia, bất luận ai nhìn vào cũng sẽ lộ vẻ ngưỡng mộ, Thư Khai thẳng thắn, "Anh rễ, anh quá quan tâm chị rồi! Phụ nữ nếu quáchiều chuộng, sẽ dễ nhảy lên đầu lên cổ anh nha!"

"Thư Khai, chịvới em là kẻ thù sao? !" Em trai này, có phải não bị chập mạch rồi haykhông, còn khuyến khích người ngoài dạy dỗ chị của mình sao?

Thư Khai cười ha ha, "Em nói giỡn thôi, đừng nóng giận. . . . . . Đừng nóng giận. . . . . ."

Tả Thần An cười khẽ, "Chiều chuộng cũng là một loại hạnh phúc, Thư Khai,sau này nếu em gặp phải một người giống như chị em em sẽ biết, chị emđáng giá để cho anh nuông chiều!"

Cô xì mũi coi thường, không nên dùng những lời ngon tiếng ngọt này tới dụ dỗ người nhà cô! Làm bộ! Anhthời điểm chiều chuộng những nữ minh tinh kia cũng như vậy sao? Còn cóHiểu Thần! Cũng là dịu dàng như thế sao? Nhớ tới những thứ này, tronglòng cô hoảng sợ, tức giận nói, "Tả tiên sinh, sắc trời không còn sớm,anh nếu không về Hàng Châu sợ sẽ không còn kịp!"

"Thần An trễ như thế còn phải chạy về Hàng Châu sao?" Thư Đại Hưng kỳ quái hỏi.

Hạ Vãn Lộ thấy ba đã có tính toán giữ anh lại, vội nói, "Đúng vậy, ba, anh ta có khu nhà cấp cao ở Hàng Châu! Anh ta người này, có bệnh thích sạch sẽ, địa phương nhỏ này của chúng ta chỉ có phòng cũ, sợ sẽ làm ảnhhưởng tấm thân cao quý Tả Tam Thiếu!"

Thư Đại Hưng có chút hơisay rồi, cũng không suy nghĩ trong này quan hệ không bình thường, chỉ mơ mơ màng màng nói, "Ba xem Thần An không phải loại người như thế. . . . . ."

"Ba, Lộ Lộ vẫn còn giận con, cố ý không quan tâm con!" Tả Thần An cười khổ.

"Ba đã nói rồi!" Thư Đại Hưng cười ha ha, "Mưa lớn như vậy, về Hàng Châucũng rất không an toàn, đứa nhỏ này, thật không hiểu chuyện! Thần An,con đừng để ở trong lòng."

Tả Thần An mỉm cười nhìn cô một cái,mới nói, "Ba, con làm sao sẽ để ở trong lòng? Cũng do con quá nuôngchiều cô ấy mà ra! Con thích chính là tính tình thẳng thắn của cô ấy như vậy, đầu năm nay cô gái như thế rất hiếm gặp! Được rồi, tới đây, uốngthuốc đi."

Một câu này chính là nói với cô.

Cô hai mắt nhìn nơi khác, ngụ ý chính là, anh mà không đi cô cũng liền không uống thuốc!

Cuối cùng, là anh thỏa hiệp, "Được được được, chỉ cần em vui vẻ, uống thuốc anh liền rời đi, được không?"

Cô lúc này mới đi tới, từ trong tay anh đoạt lấy thuốc cùng nước, một ngụm liền nuốt vào, sau đó để cái ly xuống, mở cửa ra, cũng không muốn nóilời nói, ý bảo anh đi.

Cửa vừa mới mở ra, mưa liền tạt thẳng vàotrong nhà, cô đứng thẳng tắp ở trước cửa, không có thay đổi quyết tâmmuốn đuổi anh đi.

Sắc mặt anh bỗng chốc khó coi, sau đó khẽ thởdài, đối với Thư Đại Hưng cùng Chu Lan nói, "Vậy. . . . . . Ba, mẹ, contới khách sạn trước, ngày mai lại tới."

Chu Lan thấy thế, đẩy HạVãn Lộ ra, vội vàng đóng cửa lại, "Được rồi được rồi, đừng làm rộn nữa,mưa lớn như vậy mà đi ra ngoài, chẳng khác nào mới có một người vừa mớikhỏi bệnh lại muốn một người nữa mắc bệnh, như vậy đi, nhà chúng ta cũng nhỏ, chỉ cần Tả tiên sinh không ngại, liền cùng Sa tiên sinh ở phòngcủa Thư Khai đi!"

"Cám ơn mẹ! Vậy Thư Khai ở đâu?" Tả Thần An cũng không từ chối, đáp ứng.

"Em? Không cần lo lắng cho em! Em là người thích ngủ muộn, sau đó còn phảiđi ra ngoài ca hát nữa, không chừng liền hát là cả một đêm rồi, thuậntiện còn phải tới nhà mấy đứa bạn! Đúng lúc, em cũng muốn nói với bọn họ chuyện Tế Hạ muốn tới xem chúng em biểu diễn, để cho bọn họ chuẩn bịthật tốt!" Thần tượng ở gian phòng của mình, Thư Khai ngược lại rất làvui vẻ.

Hạ Vãn Lộ không có nói cái gì nữa, biết tối nay có đuổianh cũng sẽ không đi, thật may là mẹ còn hiểu, không sắp xếp anh cùng cô ở chung một phòng, nếu không cô sắp điên mất rồi!

Vì vậy xoayngười, mặt lạnh trở về phòng, đem một phòng phiền phức bỏ lại, thật đểcho cô phải suy nghĩ thấu đáo, thôi, tất cả còn là đợi ngày mai rồi hãynói. . . . . . Ngày mai. . . . . .

Cô lại một lần nữa nằm xuống, cũng không lâu lắm, Chu Lan tới gõ cửa.

Hai mẹ con ngồi đối diện nhau, Hạ Vãn Lộ vẫn cúi đầu, không biết nên nói cái gì.

Cuối cùng, vẫn là Chu Lan hỏi trước, "Lộ Lộ, con cùng Tả tiên sinh kia đến cùng là có chuyện gì xảy ra?"

"Chúng con. . . . . . Thật không có gì, không phải anh ta đã nói cái gì chứ!"

"Chẳng lẽ ảnh cưới là giả hay sao? Con cùng cậu ấy ở chung một nhà cũng làgiả? Cậu ta vì cứu con mà bị thương đôi chân cũng là giả?" Chu Lan hỏiliên tiếp.

"Mẹ. . . . . . Con. . . . . ." Cô thật không biết nênnói như thế nào, mẹ nói mỗi một cái đều là thật. . . . . . Nhưng là, côcó thể nói mọi chuyện xảy ra trước kia cho mẹ sao? Không, không thể, nói như vậy, mẹ sẽ thương tâm đến chết. . . . . .

"Con gái, Tả tiên sinh đó thật không đơn giản đi? Không phải là một người có gia thế tầm thường? !"

"Phải . . . . . Nhà anh ấy ở thành phố Bắc Kinh rất có tiếng tăm. . . . . ."

Chu Lan liền có chút tức giận, "Lộ Lộ, chẳng lẽ con cũng học những cô gái không nên thân kia bán tuổi thanh xuân của mình?"

"Không có! Mẹ! Con không có. . . . . ." Cô vội vàng giải thích, chỉ sợ mẹ tức giận huyết áp liền tăng cao.

Chu Lan lại suy nghĩ, "Nhìn cũng không giống. . . . . . Cậu ấy ngược lạithật lòng muốn kết hôn với con. . . . . . Con gái, con nói thật cho mẹ,các con không giống như là đôi tình nhân giận dỗi đơn giản như vậy, conmặc dù tính tình nóng nảy, nhưng cũng không phải là cô gái tùy hứng, hai người các con rõ ràng là cậu ấy đuổi theo chặt chẽ, con lại chỉ muốntrốn, con nói thật cho mẹ, con rốt cuộc đang nghĩ cái gì? Nếu như nóicon không thích cậu ấy, làm sao sẽ cùng cậu ấy đi chụp hình cưới? Nhưthế nào lại cùng cậu ấy ở chung?"

Hạ Vãn Lộ nước mắt liên tục rơi xuống, tận lực lấy cớ thuyết phục mẹ, "Mẹ, không sai, con thích anh ấy, nhưng gia thế anh ấy như vậy, thật không phải thích hợp cho chúng tatrèo cao, đừng nói con gả cho anh ấy phải trải qua một cuộc sống trànđầy gò bó còn bị ghét bỏ, lại nói cái chữ “gả” này thật không phải dễdàng như vậy, gia đình anh ấy đã sớm cho anh ấy đính hôn, một cô gái môn đăng hộ đối. . . . . ."

"Vậy sao? Nhưng mẹ lại nhìn thấy cậu ấyđối với con ngược lại rất là nghiêm túc, cũng đối với con thật là tốt. . . . . ." Chu Lan hơi nhíu lông mày suy tư.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »