Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 192
anh là thương em

❊ ❊ ❊

Hồi lâu, đột nhiên vang lên giọng nói của Tả Thần An, “Em đang nghĩ cái gì vậy? Sao lại ăn ít vậy nha?”

Cô hồi phục lại tinh thần, nhìn đồ ăn để đầy trên bàn, rốt cuộc ăn cũngkhông vô, cười cười, vô cùng ngượng nghịu nói: “Em ăn no rồi!”

Chân mày anh nhíu lên, một chén cơm nhỏ cũng còn đến hơn phân nửa, “Ít nhưvậy mà đã ăn no rồi sao? Giống con mèo nhỏ vậy? Không được! Ăn thêm chút nữa!” Anh bất chấp tất cả, gắp vào trong chén cô rất nhiều món ăn, “Ănxong mấy món này, nhiệm vụ mới hoàn thành!”

Cô cầm chiếc đũa, mi tâm nhíu chặt không hề giãn ra, cũng không nói tiếng nào, lặng lẽ bắt đầu ăn, chỉ là ăn rất chậm.

Anh nghĩ giọng của mình đã hù dọa cô, vuốt vuốt tóc cô, “Anh là thương em, không phải hung dữ với em! Ăn đi!”

Vì đã uống rượu, nên lời nói càng không kiêng dè, Thư Khai nghe thấy, cũng chỉ nhìn hai người cười cười.

Cô ăn rất miễn cưỡng ăn từng miếng từng miếng thức ăn anh đưa cho, sau khi ăn xong, liền ngay cả Tả Thần An cũng nhìn không nổi nữa rồi, “Thôi,đừng ăn nữa, này khó ăn lắm sao?”

Cô ngẩng mặt, có chút uất ức nhưng vẫn cười, “Không phải, chỉ là thật đã ăn no…….”

“Ăn no rồi thì thôi, ngốc……” Anh còn không nhịn được ôm mặt cô.

“Này, em nói hai người, ở trước mặt mặt em cũng phải kiêng kỵ chút chứ? Connít không được xem nha!” Thư Khai tựa vào ghế dựa bàn ăn, trêu ghẹo haingười.

“Em đi thu dọn chén!” Hạ Vãn Lộ thấy ăn cũng no rồi,không để ý đến Thư Khai đang giễu cợt mình, đưa tay dọn dẹp chén báttrên bàn.

Tả Thần An bắt lấy cánh tay đang dọn chén của cô, “Aicho em dọn? Tắm, cho nhẹ nhõm người đi, sau đó đến thư phòng nghe cakhúc mới của Thư Khai, rất tuyệt! Không phải em luôn là người đầu tiênnghe sao?”

“Vâng……” Cô gật đầu, đi vào phòng ngủ.

Thư Khai nhìn bóng lưng cô, cau mày nghĩ ngợi, “Anh rể, em cảm thấy chị cóchút không thích hợp nha! Đêm nay, nói cũng không được mấy câu, dáng vẻxem ra có chút không được vui!”

Tả Thần An xoa xoa mi tâm, “Anhcũng nhìn thấy! Mấy ngày nay đều là như vậy! Còn không phải là chuyệncủa Hiểu Thần sao! Áp lực lớn!”

“Hạ Hiểu Thần đáng ghét! Cô talà kẻ đáng đánh đòn! Nếu như cô ta là đàn ông, em sớm đã đánh cô ta đếnchết đi sống lại! Em lại còn chăm sóc cho cô ta mấy ngày! Em thật sự rất ấm ức nha! Nếu như không phải là do chị em phân phó, em mà chăm sóc cho cô ta ư? !” Mặt mày Thư Khai đầy vẻ phẫn hận.

Tả Thần An cười cười, không tiếp lời.

“Đi thôi, anh rể, đừng nhắc đến cô gái ngán chân này nữa! Trước hết chúngta xem ca từ chút đã, anh cảm thấy ca từ còn phải chỉnh sửa lại nữakhông?”

“Trước để anh nghe chút xem!”

Hai người cùngnhau vào thư phòng, thảo luận vây quanh chuyện album của Thư Khai cũngkhoảng hơn một giờ, ước mơ của Thư Khai đang được thực hiện, thảo luậnchuyện với Tả Thần An quả thật nói không hết, cuối cùng vẫn là Tả ThầnAn cảm thấy kỳ lạ, “Chị em đang làm gì vậy? Đã lâu vậy mà còn chưa quađây, anh đi xem một chút, hôm nay chỉ tới đây thôi! Em cũng đừng có về, ở chỗ này một bữa đi, sát thư phòng có một phòng khách đấy, chúng ta đãuống chút rượu, lái xe ra đường chị em sẽ lo lắng!”

“Vâng! Được, anh rể! Để em tự suy nghĩ một chút.” Thư Khai đưa mắt nhìn anh rời khỏi.

Của phòng chính đang đóng, anh nghe thấy có chút mùi khét, hít vào một cái, cảm thấy nó truyền ra từ trong phòng ngủ chính, anh cả kinh, vội vàngđẩy cửa ra, nhìn thấy Hạ Vãn Lộ đang ủi quần áo cho anh, tuy nhiên người đang ủi đồ kia đã mất hồn, y phục đang cháy cũng không phát hiện, chođến khi nghe tiếng động đẩy cửa của anh, mới chợt bừng tỉnh, tay chânluống cuống rút phích cắm.

Quần áo cháy hỏng rồi, cô cầm nó trong tay, chán nản nhìn anh.

Nét mặt của cô giống như một đứa bé đang phạm lỗi, nếu là bình thường, chắc chắn anh sẽ cười, thế nhưng vào giờ phút này, anh lại không cười nổi,cô đang cố gắng chứng minh cái gì đây? Anh không cần cô phải làm những chuyện này!

Vì vậy đitới, đoạt lấy quần áo trong tay cô vứt đi, ôm cô vào trong ngực, “Thôi,hỏng thì hỏng, hôm nào cùng anh đi mua cái mới, đúng lúc cũng đã lâuchúng ta không đi dạo phố rồi!”

Cô dịu ngoan tựa vào trước ngực anh, đôi tay vòng quanh hông anh, bộ dạng vẫn còn sa sút, “Thật xinlỗi, Thần An, em muốn cố gắng làm một người vợ thật tốt, nhưng mà em……Ngay cả mấy bộ quần áo cũng không ủi được…….”

Anh ôm chặt cô,“Đồ ngốc! Là do gần đây em suy nghĩ nhiều thôi! Em vẫn là người vợ tốtcủa anh! Gần đây nhiều chuyện xảy ra, trong lòng em đang rất đau khổ,nào còn có tâm tình làm những chuyện này? Cho nên em hoàn toàn không cần nhọc lòng cố gắng vì anh làm mấy chuyện bưng cơm rót nước, không cầngiặt giũ ủi quần áo, chúng ta cứ thuận theo tự nhiên, thật vui vẻ, làđược rồi! Không cần phải bức bách mình! Hửm?”

Cô không gật đầu, cũng không lắc đầu, chỉ ôm chặt anh hơn.

Anh ôm cô, cảm thấy dường như cô càng gầy hơn, trong lòng càng thêm đauxót, cô nàng ngốc nghếch này, quá nóng vội rồi, muốn khôi phục lại hìnhảnh hai người như lúc trước cũng không cần phải làm như thế, cái anhmuốn là một người vợ, chứ không phải là một người giúp việc nhà choanh…….

Không khí có chút ảm đạm, anh cảm thấy, không khí nên cóchút sống động hơn, bàn tay sờ loạn trên người cô, “Anh xem chút nào……Để anh xem chút…… Kết quả không chịu ăn cơm quả thật là quá gầy……. Chỗnày có gầy không? Chết rồi! Vốn là không lớn, bây giờ chỉ có A thôi!”

Anh cách áo len nắm cô, “Bà xã, em phải ăn nhiều một chút! Ông xã thích mập hơn chút nữa, tay vuốt ve mới cảm thấy thoải mái…… Gầy nữa anh khôngthích đâu!”

Lúc đầu cô còn đỏ mặt mà cười, về sau lại đột nhiên tưởng thật, lo lắng hỏi anh, “Anh thật sự không thích?”

Anh đùa không nổi nữa…….

Anh

Có chút xẩu hổ, cúi đầu hôn lên môi cô một cái, “Làm sao như vậy chứ? Anhđang đùa thôi, bất kể em như thế nào, anh đều thích! Nhưng mà thân thểquá gầy quả thực không tốt, em là y tá, cũng biết được mà!”

“Vâng! Em sẽ ăn nhiều một chút!” Cô nghiêm túc trả lời.

Không biết vì sao, anh chợt hoài niệm về một Hạ Vãn Lộ tính cách quật cường,cùng anh đấu khẩu, thậm chí đối với anh rất hờ hững, cô trước mắt, quángoan, ngoan đến nỗi khiến anh cảm thấy có chút xa lạ…….

Chỉ là, chỉ hơi ngơ ngẩn một chút, anh liền nâng mặt cô hôn chụt một cái, “Anh đi tắm, chờ anh!”

“Dạ!” Cô còn gật đầu. Sau khi chờ anh vào phòng tắm, đóng lại cửa phòng ngủ.

Trong phòng tắm, sau một hồi nghe tiếng nước chảy róc ra róc rách, đột nhiênvang lên giọng nói của anh, “Bà xã, trông coi anh mặc quần áo!”

“……” Vẫn còn để bụng lời nói của Thư Khai đấy…… Cô tìm quần lót và áo ngủ của anh từ trong tủ quần áo, gõ cửa, “Đưa anh.”

Cửa phòng tắm soạt một tiếng kéo ra, anh hoa lệ lộng lẫy xuất hiện trướcmắt cô, xuân sắc vô biên, con ngươi đen như mặc ngọc trong hơi nước lượn lờ có chút sáng loe lóe, “Không phải em sẽ mặc quần áo cho anh à?” Khóe môi anh nhếch lên thành mộtđường cong, nước trên tóc từng giọt từng giọt nhỏ xuống, càng tô vẻ thêm cho con mắt sắc bén trong trẻo của anh.

Trong phòng tắm hơinước nóng hầm hập, hun đến má cô cũng nóng lên, cô giật giật cánh môi,muốn nói gì đó, lại cái gì cũng không nói ra, ngược lại thoải mái mặc đồ cho anh.

Chợt, cảm thấy hai chân đang lơ lửng trên không, cô bị anh ôm lấy, trong tiếng kinh hô, cô bị anh ôm ra khỏi phòng tắm, ôm đến bên giường, sau đó, nặng nề cùng anh ngã xuống giường.

Trongnhà đã đổi giường lớn, có thể cho bọn họ lăn lộn thoải mái, sau mấylượt lăn lộn, những giọt nước trên người anh đã làm ướt quần áo cô, anhcười nhẹ, hơi thở phả ra đều là mùi vị của rượu đỏ.

Quần áo côđang mặc chính là bộ trang phục trong nhà mùa thu, trong lúc lăn lộn,váy cũng đã rộng mở, anh nhẹ nhàng xé ra, tiện tay lột lớp áo khoác, sau đó đến áo thun T shirt, quần……

Hai người cùng lõa thể nhìn nhau, bàn tay anh bỏng rát đốt người, mà cô, lại lạnh như đêm mùa thu…….

“Sao lại lạnh như vậy?” Anh nỉ non, hôn lên đôi môi cô, làn da cô, anh muốn dùng sự nhiệt tình của mình dẫn đốt cô.

Anh rất dịu dàng, cũng rất cố gắng, cô cũng ôm anh, hết sức cố gắng hưởngứng lại, ngoài dự đoán, lần này, lại là cảm giác miễn cưỡng…….

Anh có chút mất hứng, làm qua loa, sau đó vẫn ôm cô, trấn an cô, “Ngủ đi.”

Cô biết anh không được tận hứng, vùi vào ngực anh không nhúc nhích, hồilâu, lầu bầu nói, “Thật xin lỗi……” Thật ra thì cô cũng không muốn nhưvậy…….

Anh vốn đã nhắm mắt lại, nghe lời nói đầy áy náy của cô,có chút không đành lòng, hôn cái trán cùng chop mũi của cô, “Không chonói câu xin lỗi, em không có lỗi với anh! Có biết không?”

Cô không nói, một lúc sau, mới ở trong lòng anh gật đầu một cái.

Cả đêm, cứ lẳng lặng trôi qua như thế.

Ngày thứ hai, trời mới tờ mờ sáng, điện thoại Hạ Vãn Lộ cứ vang lên khôngngừng, đánh thức hai người đang ôm nhau ngủ.

Không khí buổi sáng, có chút lạnh. Tối hôm qua, hai người với thân thể trầntruồng cứ như vậy mà ngủ, anh sợ cô sẽ lạnh, nên để cô ngủ tiếp, mìnhđứng dậy, tùy tiện mặc một bộ quần áo, cầm lấy cái điện thoại di độngcủa cô.

Vừa nhìn liền thấy, người gọi điện đến là mẹ của Hạ Vãn Lộ.

Anh đẩy đẩy cô, “Nhanh, là mẹ gọi đến, gọi điện thoại sớm như vậy, nhất định là có chuyện khẩn cấp!”

Cánh tay Hạ Vãn Lộ từ trong cái chăn ấm áp đưa ra, trắng noãn như ngọc, anhnhìn thấy ánh mắt cũng đờ đẫn, lần mò muốn nhìn xuống phong cảnh thêmchút, lại sợ cô lạnh, lập tức lấy chăn đắp lên người cô.

Cô cười cười với anh, cám ơn anh chăm sóc, sau đó cầm lấy điện thoại, giọng nói còn mang theo chút khàn khàn vừa mới ngủ dậy, “Vâng, mẹ, chào buổisáng.”

“Lộ Lộ à! Con nhanh nhanh trở về! Đã xảy ra chuyện!” Đầu dây bên kia là giọng nói vồn vã của mẹ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »