Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6331 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 107
nhớ anh

❊ ❊ ❊

Hoàn cảnh mới, nhà mới.

Cô tắm xong, mặc áo ngủ sợi tơ do Tả Thần Hi mua, nằm trên giường lớn mềm mại, toàn thân cũng thanh tỉnh lại.

Theo thói quen nhìn về phía giường đối diện, trong năm năm qua, mỗi đêm côđều nhìn bức tranh trên tường chìm vào giấc ngủ, nhưng hôm nay trêntường trống rỗng, thật đúng là có chút không quen. Đâu chỉ không quenviệc này? Mà tất cả cảnh vật chung quanh cũng xa lạ với cô, tuy nhiên xa lạ nhưng rất yên tâm.

Thần An nói, phòng này là dùng tên cô mua.

Cô biết, anh nói được là làm được. Đối với anh, cậu chủ nhà giàu, căn bảnsẽ không quan tâm mấy đồng tiền lẻ này. Nói cách khác, cô ở thành phốBắc Kinh to lớn này cuối cùng cũng có nhà của mình, không cần phải thuêphòng ở nữa, trong lúc bị thương, thật sự có nhà của mình.

Anh nói qua, cô có thể không cần vất vả kiếm tiền nữa.

Cô cuối cùng vẫn đi tới một bước này, cùng rất nhiều phụ nữ đáng khinhgiống nhau, trở thành tình nhân của anh. Dĩ nhiên, cô có thể tìm một lýdo rất tốt cho tình trạng trước mắt của mình, đó là bọn họ đang yêunhau. . . . . .

Mong là cô có thể thanh thản hưởng thụ một phần yêu thương này. . . . . .

Miên man suy nghĩ, điện thoại di động bỗng vang lên tin nhắn nhắc nhở. Côđột nhiên nhớ tới lời dặn của anh, về đến nhà nhớ gửi tin nhắn cho anh,nhưng cô lại quên mất.

Vội vàng cầm điện thoại di động lên xem, thật sự là anh?

Về nhà chưa?

Đơn giản bốn chữ, nhưng lại làm cho lòng cô ấm áp không thôi. Nhà. . . . . . Đây mới thật là nhà của cô! Là anh cho cô nhà. . . . . .

Vội vàng trả lời: Về rồi.

"Vậy sao không nhắn tin cho anh?" Cuối câu còn có biểu tượng khuôn mặt tức giận.

Cô bật cười, gần như có thể nhìn thấy biểu tình phồng má trợn mắt của anh, tâm tình bỗng nhiên thật tốt. Một cái nhăn mày của anh, anh cười anhgiận, cũng đủ để xua tan bất kỳ lo lắng gì của cô. . . . . .

Nhưng mà thật sự đáng giận chính là tính cách bá đạo của anh. . . . . . Suy nghĩ một chút, dứt khoát gọi điện thoại cho anh.

Như cô dự đoán, chỉ đổ chuông một lần anh liền nhận, nghĩ bên cạnh anh nhất định còn có người khác, chợt dâng lên suy nghĩ muốn trêu chọc anh, hếtsức nhẹ nhàng ngọt ngào kêu tên anh, "Thần An, Thần An. . . . . ."

"Ừ. . . . . ." Anh cúi đầu "Ừ" một tiếng, giọng nói kia, quả nhiên cô dường như có thể thông qua điện thoại nhìn thấy vẻ mặt lúng túng của anh,muốn cùng cô tình cảm ngọt ngào lại không thể không lúng túng.

Cô có chút đắc ý nho nhỏ, cô biết, mỗi lần cho dù anh tức giận lớn đến mức nào, chỉ cần cô dùng thanh âm này gọi anh một câu "Thần An", anh sẽgiống như một con mèo nhỏ xù lông nhưng khi được chủ nhân cưng chiềuvuốt ve thì lại ngoan ngoãn tựa vào bên người vậy. . . . . .

"Thần An. . . . . ." Cô nằm ở trong chăn, dùng thanh âm mềm mại gọi anh, âm cuối đậm chất con gái Giang Nam nhu mì.

"Ừ, có chuyện gì em nói đi!" Anh cố ý dùng bộ dáng giải quyết công việc trả lời cô, trong lòng đã sớm bị giọng điệu của cô làm cho mềm nhũng.

Cô thật là muốn cười, lại thở dài một hơi, "Thần An, em có chuyện này nghĩ muốn nói cho anh biết. . . . . ."

"Chuyện gì?" Giọng điệu của anh ngay lập tức trở nên gấp gáp.

Tiếp tục thở dài, "Em. . . . . . Thôi. . . . . . Vẫn là không nên nói thì hơn. . . . . ."

"Nói!" Ngắn gọn ra lệnh, mặt ngoài bình tĩnh, thực tế đáy lòng sớm đã nóng như lửa, cô gái ngốc này, là muốn cho anh buổi tối không ngủ được sao?

"Thôi, Thần An, vẫn là không cần nói, anh nghỉ ngơi đi, em cũng đi ngủ đây. . . . . ." Cô cuối cùng thở dài một cái, cúp điện thoại.

Đây chínhlà chọc anh tức giận, điện thoại sau đó liền vang lên, cô tùy nó runglên, cũng không nhận, tiếp theo là âm thanh tin nhắn vang lên, cô mímmôi cười, điện thoại di động ông ông ông rung động dần dần đi xa, như có như không, cuối cùng biến thành âm thanh thôi miên.

Cô biết, vào giờ phút này, trên thế giới này có một người đang sâu sắc nghĩ tới cô, giống nhau cô cũng nghĩ đến anh. . . . . .

Như vậy đủ rồi, môi cô bất giác cong lên một nụ mỉm cười. Chăn, rất mềm mại. Mộng, rất ngọt.

Cô là bị đánh thức dậy.

Mơ mơ màng màng cảm giác có người nắm tay, lại mơ hồ cảm thấy trong nhà có người, cô khẽ mở mắt ra, lập tức bị ánh sáng đèn làm chói mắt lại nhắmlại. Cảm giác trên mu bàn tay có người đang vuốt ve càng thêm rõ ràng.

Cô cả kinh, hoàn toàn tỉnh táo lại, mở to hai mắt, đập vào tầm mắt, là một màu đen. . . . . .

"Anh. . . . . . Sao anh lại tới đây?" Cô cho là mình nhìn nhầm, lại dụi dụi con mắt.

Không sai! Là anh! Thật sự là anh! Anh đang ngồi trên xe lăn vẫn còn bó thạch cao trên chân. . . . . . Cô nhìn đồng hồ báo thức, mười một giờ đêm. . . . . .

"Anh không ở trong bệnh viện nghỉ ngơi chạy tới đây làm gì?" Cô lập tức ngồi dậy, trách cứ anh.

Trong mắt của anh tất cả đều là nồng đậm lo lắng, "Nói cho anh biết, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Em muốn nói cái gì với anh?"

Cô ngạc nhiên, anh chỉ vì một câu nói đùa của cô, hơn nửa đêm còn ngồi xelăn từ bệnh viện tới đây? Cô ngây ngốc, đau lòng, đưa tay chạm vào khuôn mặt anh, râu ria hỗn độn của anh đâm tay cô đau."Anh là. . . . . . Nhưthế nào lại tới đây?" Cô có chút lắp bắp, chân của anh đi đứng bất tiện, bệnh viện còn có người trông chừng, anh làm sao có thể ra khỏi bệnhviện rồi lên tầng lầu cao thế này?

"Là Sa Lâm giúp anh nói dối,nói công ty xảy ra vấn đề, nhất định phải lập tức tới công ty xử lý suốt đêm." Anh giọng điệu cứng rắn, anh làm thế nào đi ra ngoài chuyện nàytuyệt đối không quan trọng, quan trọng là em muốn nói cái gì!"Đừng nghĩlừa dối anh, em nhất định phải nói cho anh biết!"

Nhìn bộ dángvừa cố chấp mà lại quật cường của anh làm cho trong lòng cô dâng lên ấmáp ngọt ngào không thôi, anh đứa ngốc này. . . . . .

Không kìmlòng được mà hướng anh dựa vào, gối lên bả vai anh, nhẹ nhàng mắng,"Ngốc hết sức. . . . . . Không phải đã nói cho anh biết rồi sao?"

"Lúc nào đã nói cho anh biết?" Anh vẻ mặt mê mang.

"Nói anh ngốc anh thực sự lại rất ngốc!" Cô nhẹ nhàng bấm bấm cánh tay anh,"Lúc anh gọi điện thoại tới, nhạc chuông của em là hát bài gì?" Năm nămqua cô có thói quen, cho dù là chuông điện thoại di động cũng sử dụngbài hát của anh sáng tác, tối nay về đến nhà, chuyện cô làm duy nhấtchính là mở máy vi tính ra, mua ca khúc hiện đang đứng đầu tên là 《 nhớanh 》 làm thành nhạc chuông. . . . . .

Anh bừng tỉnh, vẻ mặt căng thẳng cũng từ từ thả lỏng, sau đó, hiện lên tươi cười, kéo cô lại gầnhơn một chút, ở môi cô nhẹ nhàng hôn xuống, "Ngu ngốc, nhớ anh cứ việcnói thẳng!"

Cô vòng tay ôm chặt cổ anh, hơi thở của anh từng đợttừng đợt theo cổ áo tràn ra, cô hít sâu một hơi, thật sự rất lưu luyếnhơi thở này, không nhịn được ở trên cổ anh cắn xuống một cái, lúc đầunhẹ nhàng, sau lại sử dụng lực.

Anh rên một tiếng, lại khôngtránh đi, chỉ ôm cô, gọi cô "Heo con giỏi cắn người", cuối cùng, thởdài, "Heo con, heo con, em thật biết cách giày vò anh, anh cho là em lại muốn bỏ đi. . . . . ."

Cô bất động, lẳng lặng nằm trên vai anh,nước mắt to như hạt đậu từng giọt từng giọt nhỏ xuống, chẳng bao lâu sau liền ướt cả bả vai anh.

Anh giật mình cảm thấy trên vai ướt át, kéo ra cô, nâng mặt cô lên lau từng giọt nước mắt, "Tại sao khóc?"

Cô lại như cũ kéo anh lại gần, ôm chặt cổ anh, nước mắt lau hết trên gáyanh, âm thanh nghẹn ngào trầm trầm truyền tới, "Em sẽ không bỏ đi nữa,cho đến một ngày anh không cần em nữa, đuổi em đi, cho nên về sau khôngcho phép anh làm việc ngốc nghếch như vậy. . . . . ."

Anh kinhngạc, có chút không phản ứng kịp, sau đó mừng rỡ như điên, lại bá đạonói, "Không thể! Cho dù anh có đuổi em đi cũng không cho phép bỏ đi! Anh tính tình không tốt, sẽ có lúc nghĩ một đằng nói một nẻo, em không thểtức giận, phải nhớ kỹ, trái tim anh, không có một phút nào là muốn emrời đi!"

Hừ! Rốt cuộc vẫn là đại thiếu gia!

Cô chép miệng, vẻ mặt tủi thân, vẫn còn dấu vết vừa khóc, dáng vẻ kiều diễm đáng thương càng khiến người khác muốn thương yêu.

Chính anh cũng cười, bộ dạng này của cô, thật sự là đem lòng anh nhào nặn thành nước. . . . . .

Ở môi cô dịu dàng mà trằn trọc, "Ừ, cái này. . . . . . Đúng là điều kiệncó hơi ngang ngược, nhưng mà, phần thưởng cũng rất phong phú nha. . . . . ."

"Anh có thể có phần thưởng gì chứ?" Trừ chi phiếu ra thì vẫn chỉ là chi phiếu. . . . . .

"Anh biết rõ bạn học Hạ heo con coi tiền bạc như rác rưởi, cho nên nói tiềncái gì, quá tầm thường rồi, chúng ta phải làm cho nó thanh nhã hơn. . . . . ." Anh nói xong chữ cuối cùng liền bao phủ môi của cô, hôn, nóngbỏng, tay cũng bắt đầu sờ soạng trên eo cô.

Đây chính là cái mà Tam thiếu gia gọi là thanh nhã?

Cô gấp đến độ buông vai anh ra, từ giữa ma trảo của anh trốn được, "Nói không thể chính là không thể!"

"Hôn một cái cũng không thể sao?" Anh lộ ra biểu tình bị thương.

Cô liếc anh một cái hung ác, vuốt môi mình, "Râu của anh, châm em, buổichiều hôn qua, bây giờ còn đau!" Sợ là đâm hư da rồi đi. . . . . .

Anh sờ sờ cằm mình, cười, "Thật đúng là châm em rồi, chừng mấy ngày không có cạo râu, em cạo cho anh đi?"

Đây là chuyện ngày trước bọn họ thường làm, cô cạo râu cho anh, rửa mặt cho anh, cho anh ăn, đấm bóp cho anh, cho anh. . . . . . Được rồi, còn cótắm rửa. . . . . . Anh gọi đùa cô là "Y tá nhỏ toàn năng" . . . . . .

"Em cũng không có dao cạo râu!" Cô lầu bầu, sao anh còn không trở về bệnh viện?

"Việc này rất dễ!" Anh hướng phòng khách cao giọng kêu lên, "Sa Lâm! Sa Lâm! Đi mua dao cạo râu !"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »