Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6159 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 143
chuyện cần tới sẽ tới

❊ ❊ ❊

Cô và chị là hai đứa con cùng cha mẹ sinh ra, tại sao số mệnh lại bất đồng như vậy?

Ba mẹ ly hôn, mẹ mang theo chị, mà cô phải đi theo người cha cờ bạc ma men đó, một bữa no ba bốn bữa đói còn không nói, còn phải thường xuyên bịba đánh, mỗi lần bị ba đánh thương tích đầy người, cô đều núp vào mộtgóc khóc, nhưng mà khóc thì có lợi ích gì? Khóc cũng không đổi trở lạiđược hạnh phúc gia đình, không đổi trở lại được ba mẹ thương yêu cô.

Cô hận, cô oán.

Hận mẹ thiên vị, tại sao người mẹ mang đi là chị chứ không phải cô? Mỗi lần nhìn thấy chị ăn mặc gọn gàng tươm tất, cô sẽ tự ti mặc cảm, đôi taynhỏ bé của cô làm thế nào cũng không giặt sạch được những vết bẩn trênquần áo, theo tuổi khôn lớn, chiều cao không ngừng tăng trưởng, quần áocủa cô cũng càng ngày càng ngắn, thời điểm cùng chị đứng chung một chỗ,cô cảm thấy mình tựa như một đứa trẻ ăn xin……

Nhưng mà, chị cũng cho cô quần áo xinh đẹp. Lúc ban đầu, cô mặc quần áo vui vẻ hưng phấnđứng trước gương đi tới đi lui, nhưng vui vẻ này cũng không kéo dài được lâu, rất nhanh sắc mặt cô sẽ như đưa đám, nếu như, người mẹ mang đi làcô, cô mỗi ngày đều có thể mặc quần áo xinh đẹp sạch sẽ, cần gì ngườikhác mang tới bố thí?

Đúng vậy, cô nhỏ tuổi như vậy, đã nghĩ đến cái từ bố thí này, không chỉ bố thí quần áo cho cô, còn bố thí cho côăn ngon, những cây kẹo rực rỡ sắc màu, chị từ nhà cha dượng sẽ mang đếnđùi gà, cô no nê được hưởng lộc ăn, rồi lại để cho cô sinh lòng hâm mộ,tất nhiên sẽ nghĩ, nếu như cùng mẹ rời đi không phải là chị mà là mình,vậy những thứ ăn ngon này tất cả đều là của mình, cần gì phải lén lénlút lút như thế này sao? Như thế nào lại bị cái kẻ đáng ghét Thư Khaicười nhạo nói đồ cô ăn tất cả đều là của nhà cậu sao? Vì thế, cô và ThưKhai không biết đã đánh nhau bao lần, mà lần nào cô cũng thắng, cô bắtcậu, cắn cậu, Thư Khai cũng không dám đánh trả, bởi vì chị sẽ đánh chửiThư Khai, bởi vì cô nhỏ nhất, bởi vì, cô là người đáng thương nhất……

Dĩ nhiên, cô cũng biết là chị thương cô, cô biết ơn chị, nhưng mà, cũngrất hâm mộ chị, qua thời gian, trong lòng chất chứa nhiều loại tình cảm, loại tình cảm hâm mộ này khó tránh khỏi sẽ biến thành ghen tỵ, cô biếtmình không nên như vậy, chị thương cô như thế, cô sao có thể ghen tỵ?Vậy mà, có lúc, con người, chính là mâu thuẫn ở chỗ này……

Chođến tận bây giờ cô vẫn còn nhớ thật kỹ, cô còn nhỏ tuổi nhưng phải nấunước nấu cơm, có một ngày, cô nấu cho mình một bát mì con, trong lúc bênồi không cẩn thận, bát nước đang sôi, toàn bộ phất lên chân của cô, côđau điếng đến oa oa khóc lớn, nhưng không có ai tới đến giúp cô. Bakhông có ở đây, mẹ thì không cần cô, chị thì không phải lúc nào cũng ởbên để chăm sóc cô……

Thời khắc đó, cô cảm thấy cô độc bị cả thếgiới đều vứt bỏ. Cô là đứa trẻ không ai cần…… Nếu như vậy, tại sao lạimuốn sinh ra cô?

Một lần kia, cô khóc đến giọng nói cũng lạchẳn đi, cũng không có ai để ý đến cô, cô dần dần nín khóc, cô còn nhỏ,đã mơ hồ hiểu, thút thít khóc cũng vô ích……

Đôi chân nhỏ bé củacô nóng đến đỏ bừng, chính mình cũng không biết đã làm thế nào lết đếnmáy điện thoại bên cạnh gọi điện thoại cho chị, trong lòng nghĩ, chị vẫn là cứu tinh duy nhất của cô, là nơi cô có thể dựa vào, chỉ có chị mớicó thể giúp cô……

Sau đó, chị và mẹ đều đến, hai người cũng ôm cô mà khóc.

Mà cô, lại không thể khóc nổi rồi, khóc, ngoại trừ có thể lừa gạt người khác thương hại, thật một chút tác dụng cũng không có……

Vậy mà, cô khi đó, được mẹ và chị ôm mình khóc một chút đồng tình trong côcũng không có, cho nên cô biến thành như vậy, đều là lỗi của bọn họ, balỗi, mẹ lỗi, chị cũng lỗi……

Về sau khi cô chữa khỏi vết phỏng,hai mu bàn chân cũng để lại một mảng vết sẹo rất lớn, làm cho cô lúctrời oi nóng nhất cũng không thể để chân trần mang giày xăng đan. Nhữngvết sẹo kia, không chỉ lưu trên chân cô, cũng khắc vào trong lòng cô,mỗi lần nhìn đến vết sẹo trên cơ thể, cô sẽ nhớ đến tuổi thơ xám xịt của mình, hơn nữa còn thề với chính mình, cảm giác không an toàn như thếnày không thể lại có nữa, mà cô cần phải có cảm giác an toàn như thế nào mới được đây?

Trong quá trình khôn lớn, cô từng bước từng bướcsuy nghĩ, ban đầu cảm thấy chỉ cần có một công việc an ổn, thu nhập ổnđịnh là có thể cho cô cuộc sống an nhàn, mong muốn khi đó, đối với người không có bối cảnh như các cô mà nói, tốt nghiệp sau đó về quê dạy họchoặc ở Bắc Kinh làm giáo viên thanh nhạc sẽ là nghề nghiệp nhẹ nhàng màthích hợp, nhưng mà, sau đó lại phát hiện, công việc của chị coi như làổn định,d_i_e_n_đ_a_n_l_e_q_u_y_đ_o_n, tuy nhiên nó không thể đem đếncuộc sống mong muốn cho hai chị em, nhà ở cũng là thuê, ăn cơm cũng phải tiết kiệm, nơi cô học là Học viện âm nhạc, nữ sinh mỗi một người đềugiống như phượng hoàng, đề tài mỗi ngày nói không phải nhãn hiệu nàycũng là nhãn hiệu kia, trong sân trường, xe sang trọng thường xuyên đitới đi lui, quả thật khác biệt một trời một vực so với cuộc sống của cô, vì vậy, cô mới hiểu được, cái có thể mang cho cô cảm giác an toàn chính là tiền, hơn nữa còn phải rất nhiều rất nhiều tiền, có tiền về sau muốn mua cái gì thì mua cái đó, nghĩ muốn cái gì sẽ có cái đó, không cần tựmình vất vả, không cần ai tới bố thí, bố thí ăn mặc, bố thí thương yêu……

Bên cạnh cô, cũng có không ít nam sinh theo đuổi, điều kiệnkhông tốt, cô tự nhiên sẽ không để vào mắt, Hải Khang là một người tương đối xuất chúng, gia đình cũng coi như là giàu có, nếu là lúc trước, côsẽ cảm thấy chàng trai như vậy là hoàng tử trong sinh mệnh của cô, thếnhưng, bây giờ hiểu biết nhiều, so với những chàng trai hay nam nhân tới đón bạn gái trên những chiếc xe sang trọng, Hải Khang thật sự yếu thếhơn nhiều, bỏ thì thương, vương thì tội, cho đến khi cô tham gia cuộcthi ca nhạc, cho đến khi cô gặp được Tả Thần An……

Nam nhân như vậy, mới là hoàng tử……

Trước mắt cô là bầu trời cao rộng.

Chỉ là, tất cả tốt đẹp của thế gian đều là của chị……

Đây là sao chứ? Số mệnh tại sao lại không công bằng như vậy? Rốt cuộc côkhông bằng chị ở điểm nào? Tại sao chị lại may mắn như vậy? Họ cùng mộtngày gia đình tan nát, cô mất đi tất cả, nhưng chị vẫn như cũ may mắn có gia đình mới hạnh phúc, có mẹ thương ba yêu, thậm chí còn có một cậu em trai to khỏe hết lòng bảo vệ? Mà nay, rốt cuộc trưởng thành, cô lần đầu tiên trong đời yêu một nam nhân hoàn mỹ nhất toàn thế giới nhưng cũngthuộc về chị luôn sao?

Cô ở trong phòng bếp, mắt lạnh nhìn tất cả hình ảnh náo nhiệt bên ngoài, trong lòng trăm mối ngổn ngang nghìn lầndằn xé, một lần nữa nhớ về quá khứ tuổi thơ đầy thê thảm của mình.

Thật vất vả mới lau khô nước mắt, ra lệnh mình phải cười tươi cầm chén đũabê ra ngoài, nghe tiếng nói tiếng cười ở bên trong, cô cảm thấy tim củamình, càng ngày càng lạnh, càng ngày càng cứng rắn……

Tối nay HạVãn Lộ quả thật thở phào nhẹ nhõm, cô không thể xác định Hiểu Thần cóthật hay không đã từ bỏ mê luyến đến Tả Thần An, nhưng là, ít nhất còncó ý nghĩ này và thêm quyết tâm, đây chính là chuyện tốt. Cô so với bấtcứ ai càng rõ ràng hơn, Tả Thần An không yêu Hiểu Thần, Hiểu Thần nếunhư cứ khăng khăng một mực ngoan cố, thì sai lầm chính là con bé, trênmặt cô đã lâu rồi không nở ra nụ cười nào, đang thay em trai em gái mờirượu thậm chí vì người thân ở Bắc Kinh đoàn tụ cũng có chút vui mừngngắn ngủi.

Cho nên nói, cái ngắn ngủi vui mừng này, là bởi vì bọn họ được đoàn tụ là do Tả Thần An ban cho……

Tả Thần An cho, cô nhận không nổi nha……

Vì vậy, sau cái vui mừng ngắn ngủi, vẻ u sầu càng dâng lên sâu đậm.

Vấn đề căn bản nhất của Cô và Tả Thần An, không phải Hiểu Thần…… Cho tới bây giờ vấn đề đều không phải là……

Quanh đi quẩn lại, cô và anh, lại đi tới điểm ban đầu.

Trên đường một chỗ cùng anh về Vân Hồ, Y Thần gọi điện tới, anh đang lái xe, giọng nói Y Thần ở trong xe yên tĩnh xuyên qua ống nghe nghe loángthoáng khó rõ ràng, đã lâu không thấy con bé đó rồi, ngược lại có mấyphần thương nhớ, cảm giác như thấy thân thể Y Thần mềm mại non mềm ụcịch, trong lòng dâng lên một cỗ ấm áp vui vẻ, chỗ đau sâu dưới đáy lòngcũng thức tỉnh.

Cũng không hoàn toàn nghe rõ Y Thần nói cái gì,đoán chừng nghe được vài từ, mơ hồ là “Cậu út…… Thật lâu…… Nhớ cậu…… Bànội…… Điện thoại” gì đó, như là đang nói……, Y Thần thật lâu không gặpđược cậu út rồi, thật nhớ cậu quá, bà nội để cho Y Thần gọi điện thoạitới.

Khóe mắt cô chiếu tia sáng len lén nhìn anh, nhìn thấy anhsau khi nghe được những lời này trên gương mặt liền lóe ra nét rực rỡ ấm áp, giọng nói cũng ấm áp, cổ họng và giọng nói trộn lẫn vào nhau, nhỏgiọng cười nói, “Ưhm…… Cậu út cũng muốn gặp Y Thần……”

Bên kialiền truyền đến tiếng cười vui sướng của Y Thần, sau đó lại nói mộttràng chuyện, cuối cùng cô nghe được một câu, “Mợ út Như Ý…… Ở nhà ăncơm……”

Cái tên này, để trong lòng cô đột nhiên giật mình, tỉnh ngộ, đúng vậy, được nghỉ hè, Như Ý nên trở về rồi……

Mà anh ở bên cạnh, trên mặt thế nhưng vẫn là vẻ mặt không đổi, không tỏ vẻ sợ hãi gì, cười cùng Y Thần nói nhăng nói cuội mấy câu, còn liên tiếpđồng ý “Được được được”, rồi sau đó, nghe được anh gọi một tiếng “Mẹ”,điện thoại này chắc đã về trong tay Tiêu Hàn, Bạn_đang_xem_tại_diễn_đàn_lê_quý_đôn, cũng không biết Tiêu Hàn và anh nói chuyện gì, chỉnghe anh, “Ừ ừ” đáp lại, dường như anh có chút không nhịn được, nóitiếng, “Biết”, rồi cúp điện thoại.

Biết cái gì đây? Cô không muốn suy nghĩ thêm.

Những chuyện trên đời này, luôn theo một quy luật nhất định hòa cùng quy luật lúc trước mà xoay vần, chuyện nên tới sẽ tới, vừa nghe cái tên “Như Ý”này, trong lòng ngược lại nhẹ nhõm.

Khổ sở, là tất nhiên, nhưng mà, giải thoát cũng là tất nhiên……

Thế nhưng, anh lại giống như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, rất hào hứng.

Tối nay, anh, vẫn rất cao hứng, bởi vì nhìn thấy nụ cười của cô. Cô cười, là điều cả đời anh mong muốn.

Chỉ là, khi cô tách khỏi Hiểu Thần và Thư Khai, lại khôi phục dáng vẻ nhànnhạt vô cảm, vừa vào phòng ngủ, khóa cửa lại, trực tiếp vào phòng tắm.

Cô cảm thấy đầu nặng như chì, rất đau, giống như bên trong chứa quá nhiều đồ, cô không thể nhét vào thứ gì nữa.

Vì vậy mở vòi sen, trực tiếp xông tắm.

Nước, xối xuống một trận, những cái tên hỗn độn trong đầu dần dần rõ ràng, Hiểu Thần, Như Ý, Thần An, mợ út……

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »