Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6213 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 173
anh chỉ làm người đàn ông tốt của em là đủ

❊ ❊ ❊

Tả Thần An và Hạ Vãn Lộ đang thì thầm với nhau, bị một tiếng gọi “Thần An” của Tiêu Hàn cắt đứt.

Nhìn thấy hai vị vừa đến trước mặt không có ý tốt, nhất thời Hạ Vãn Lộ không tự chủ được lui về sau một bước, nhưng bị Tả Thần An ôm quanh hôngmình, gắt gao chế trụ, tạo cho cô có dũng khí, làm cô đứng vững, anh mới nở ra nụ cười thương hiệu của mình, không kiêu ngạo không tự ti, ôn tồn hỏi, “Mẹ, buổi tối tốt lành, Khả Tâm, buổi tối tốt lành.”

TiêuHàn cười khanh khách, đôi mắt chỉ nhìn Tả Thần An, giống như đứng ở nơiđó không có một người là Hạ Vãn Lộ, “Thần An, sao tới đây cũng không đến chào hỏi với mẹ một tiếng? Còn phải để mẹ đến đây tìm con?”

Tả Thần An khẽ khom người, không hề mất một chút lễ tiết, “Không phải là sợ mẹ nhìn thấy con sẽ ngột ngạt sao?”

“Đứa nhỏ này! Người trong nhà nào có dễ thù nhau?” Tiêu Hàn thấy con traivẫn cung kính mình như cũ, cũng không giống như tình hình ngày hôm đó ởTả gia một phen phải cùng mình đoạn tuyệt quan hệ, trong lòng cũng buông lỏng.”

Tả Thần An nở nụ cười tươi tắn, không cần phải nhiều lời nữa, cũng không chủ động giới thiệu Hạ Vãn Lộ, chỉ là ôm hông cô, từđầu đến cuối không chịu buông tay.

Ngược lại nghĩ, nhất định HạVãn Lộ thật sự càng không được tự nhiên, cho nên, anh không có ý địnhđứng ở chỗ này, ôm Hạ Vãn Lộ, chuẩn bị đi đến nơi khác.

Nhưng Tiêu Hàn vẫn không bỏ qua cho bọn họ, mượn cơ hội đột nhiên nói, “Thần An, đút cho Khả Tâm ăn cái gì đi!”

Thân thể Hạ Vãn Lộ khẽ cứng lại, đây là công khai đánh chủ ý tới cô, tớiThần An, cũng khiêu chiến với hôn nhân của cô và Tả Thần An……

Mặt cô cũng không biến sắc, chỉ là muốn biết Thần An sẽ làm gì.

Lại nghe Thần An lại cười khẽ, ôn hòa nhìn cô một cái, sau đó trả lời TiêuHàn, “Đút cho Khả Tâm ăn? Vậy phải hỏi bà xã của con có đồng ý hay không đã!”

Trong nháy mắt đó, có lệ tràn quanh hốc mắt.

Nếu như không có nhiều người ở chỗ này như thế, cô nhất định sẽ ôm lấy anh, cho anh một nụ hôn nhiệt tình……

Thần An! Thần An của cô! Đến tận bây giờ đều không để cho cô thất vọng……

“Con……” Tiêu Hàn tức giận đến mặt mày trắng bệch. Ddiieenn ddaan llee qquuyyddoonn. Sở dĩ không chút lo ngại diễu võ dương oai ở trước mặt Tả ThầnAn, là bởi vì nghĩ Tả Thần An sẽ cho bà một sắc mặt tốt, sẽ cố gắngchống đỡ mặt mũi, bà hiểu, con trai vẫn là con trai, sẽ không mang thù,như vậy tự nhiên cũng sẽ như trước đây, sẽ không ở trước mặt công chúngmà không biết vâng lời bà, như thế cũng có thể trấn an được Khả Tâm, nào biết con trai lại dám nói ra câu này!

Về phần Khả Tâm, sau khi nghe những lời này, đã bị thương tổn lớn lao, xoay người che mặt chạy đi.

Tả Thần An cũng không đuổi theo Khả Tâm, lại càng không chú ý đến sắc mặtcủa Tiêu Hàn, mỉm cười ôm lấy Hạ Vãn Lộ, “Mẹ, con ở đây lâu rồi, hơimệt, gặp lại sau nhé.”

Nói xong liền không để ý, ôm Hạ Vãn Lộ ra ngoài.

Ngược lại, Hạ Vãn Lộ cảm thấy anh như vậy, không nhịn được nhỏ giọng oán hận, “Anh thật là quá đáng!”

Anh chỉ cười, “Chẳng lẽ em hi vọng anh đút cho Khả Tâm ăn?”

Cô hất cằm, nụ cười nở rộ trên mặt, “Thật ra thì coi như đút thật cũng không có gì……”

“Được! Đây chính là em nói đấy nhé!” Anh dung túng để cô đắc ý, cô nàng này a, hoàn toàn thấy được đang làm ra dáng của người chiến thắng, nếu anhthật làm theo lời của Tiêu Hàn, chỉ sợ lại chịu khổ sở một trận nữa……Không khỏi cong khóe môi, buông cô ra, “Vậy anh đi đây! Tránh để mẹ anhtức giận!”

“Được……” Câu trả lời của cô có chút do dự.

Anh càng cảm thấy buồn cười, hơn nữa còn bật ra tiếng, tiếng cười thật thấp, giống như đang chuyển động trong cổ họng.

Cô nghe được anh đang trêu chọc cô, trừng mắt nhìn anh, biện giải chomình, “Em là nói…… Ngộ nhỡ mẹ anh nổi giận, vứt hết mặt mũi, anh và emcũng không còn mặt để đặt chỗ nào đi!”

Anh không khỏi đưa taynhéo mặt cô, “Này là nói như thế nào đây? Bé ngốc! Làm sao có thể mấtthể diện? Anh và em làm sao không có mặt mũi đặt chỗ nào? Em là vợ danhchánh ngôn thuận của anh, anh và em ở chung một chỗ có điểm nào mất mặtsao?”

Cô nhất thời ngơ ngẩn.

Thật a! Cô là bà xã của anh mà! Sợ mất mặt gì chứ? Có chút bối rối, quả thật, mặc dù đã là vợ củaanh, nhưng dường như cô vẫn chưa tìm thấy vị trí chính xác của mình,dường như anh đã cho cô thấy được ánh sáng trong đêm tăm tối, vì vậycười ha ha, chọc cho anh phải búng nhẹ lên trên trán cô lần nữa, mắng cô “Đứa ngốc.”

“Bất kể nói thế nào, ầm ĩ với nhau thật không tốt!” Cô vẫn hơi băn khoăn.

“Cái này em yên tâm đi. Loại thể diện như thế này, ở trong mắt mẹ anh, cònquan trọng hơn nhiều so với chúng ta. Trường hợp tai tiếng như thế này,mẹ anh tuyệt sẽ không làm cho chính mình mất mặt! Thể diện anh không tốt cũng tương đương bà cũng không tốt!” Anh hờ hững cười cười. Thể diện?Cho tới bây giờ anh cũng chưa đặt nó ở trong lòng, lúc trước là tôntrọng mẹ, cho nên bất kể là ở nhà hay là ở bên ngoài, cũng sẽ không hềphản bác làm mất mặt mẹ, thế nhưng cũng phải xem là chuyện gì, chuyệncủa Hạ Vãn Lộ, anh tuyệt đối sẽ không nhượng bộ, cũng sẽ không cấp mặtmũi cho người nào, anh cho là lần trước ở Tả gia đã biểu hiện thái độquá rõ ràng, nhưng hiển nhiên, mẹ vẫn chưa có chết tâm……

So sánh với hành động của Tiêu Hàn, thái độ của cánh đàn ông bình tĩnh hơnnhiều, Tả Tư Tuyền và cha của Diệp Khả Tâm đều nhìn thấy rõ ràng hànhđộng của Tả Thần An và Hạ Vãn Lộ, chỉ là không có tra xét mà thôi, vẫnchuyện trò vui vẻ như cũ trong đám đàn ông.

Bọn họ giả ngu, TảThần An càng sẽ giả bộ ngu hơn, tìm một góc yên tĩnh, cùng Hạ Vãn Lộngồi xuống, hai người không coi ai ra gì, anh nhìn những khách khứa đitới đi lui mang nụ cười dối trá trên mặt, lấy mấy chuyện cười trong nhàhào môn nói cho cô nghe, để cho cô xao lãng, cô tựa vào ngực anh cườinhiều đến mức thiếu chút nữa lạc cả giọng.

“Thần An, anh đúngthật là xấu xa, ở sau lưng người ta nói chuyện xấu, còn chỉ chỉ chõ chõ, đúng là người nhỏ nhen mà!” Cô cười khẽ khiển trách anh.

Anhnhướn mày, “Anh không muốn làm người tốt, anh cũng không cần làm ngườikiêu ngạo, anh chỉ làm người đàn ông tốt của em là đủ rồi!”

Anh vốn là như vậy, lúc lơ đãng nói ra một câu, hoặc là làm một chuyện nào đó, làm cho cô cảm động đến muốn khóc……

“Thần An……” Trên mặt thể hiện sự xúc động rõ ràng, kêu tên anh xong còn khẽ vểnh miệng cười.

Anh có phần đắc ý, “Cảm động? Muốn hôn anh? Lại đây, anh không ngại đâu!” Anh chỉ chỉ vào gò má của mình.

Cô mặt mày đỏ bừng, không sai cô cũng đã từng rất lớn mật, nhưng lá ganchưa có lớn đến mức đang ở trước sảnh đường có nhiều khách khứa mà đihôn anh, huống chi trong đám khách khứa còn có cha mẹ của anh!

“Về nhà lại nói!” Cô nhẹ nhàng nói nhỏ, nhéo nhéo cánh tay anh.

“Về nhà? Này là phải có lãi à nha…… Như thế nào?” Trong mắt anh hiển hiện một ánh sáng khác thường.

“Tùy anh……” Sắc mặt cô càng thêm đỏ, cái lãi này ý chỉ là gì? Mấu chốt ở chỗ cô có được hay không à?

Anh chăm chú nhìn vào gương mặt đỏ hồng của cô, Ddiieenn ddaan llee qquuyy ddoonn, nội tâm rung động mãnh liệt, hận không thể lập tức ôm cô vàotrong ngực, hung hăng hôn lên cánh môi mềm mại của cô……

Nhưng một màn tốt đẹp hài hòa như vậy lại cứ có người muốn tới phá hỏng, hơn nữa còn là một người làm người ta ghê tởm……

Hạ Vãn Lộ cảm thấy người nọ nhìn khá quen mặt, lại không nhớ rõ đã gặp ởđâu, đã uống một ít rượu, hơi say, vừa đi tới liền lôi cô từ bên ngườiTả Thần An ra, hơn nữa động tác rất nhanh đã ôm cô vào lòng, miệng đầyhơi rượu phả lên mặt cô, còn la hét, “Con nhóc, lại đây bồi gia!”

Tả Thần An giận dữ, dám vô lễ kéo tay kéo chân với bà xã anh ngay dưới mímắt anh sao, người này quả nhiên thật không muốn sống nữa sao?

Anh đánh một quyền qua, người nọ không hề đề phòng, bị đánh ngã xuống mặt đất.

Tả Thần An vội vàng kéo Hạ Vãn Lộ ra sau người mình, dùng thân thế mình che chở cho cô.

Người nọ từ dưới đất đứng lên, do say rượu, hai con mắt đỏ bừng, muốn đánhtrả lại Tả Thần An, Hạ Vãn Lộ rất lo lắng, không muốn Tả Thần An đánhnhau với người nọ mà bị thương tích, vì vậy cũng không để ở trong lòngchuyện mình bị phi lễ, lôi kéo anh rời đi.

Người nọ lại rất vôlại, chặn lại trước mặt hai người bọn họ, cười hung ác, “Nhóc con, đánhngười rồi muốn đi sao? Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy! Còn chưa có aidám động đến một cọng tóc của ông đây đâu!”

Tả Thần An cực kỳchán ghét phẩm hạnh này của hắn, nhìn thấy trên bàn có một cái chai rượu sâm banh trống rỗng không biết của ai, quơ lấy, đặp lên đầu hắn,cười lạnh, “Không đi thì thế nào? Muốn đánh nhau sao?”

Người nọ không nghĩ động tác của Tả Thần An lại nhanh như vậy, chỉ cảm thấy trên đỉnh đầu có chất lỏng màu đỏ thẫm từng giọt từng giọt chảy xuống.

Mà lúc này, đã có người phát hiện ở bên này có chuyện, rất nhiều người chạy qua đây.

Nhìn gương mặt Tả Thần An nghiêm nghị làm hắn cảm thấy sợ hãi, hắn cũngkhông dám dọa dẫm nhiều lời thêm nữa, chỉ là chỉ vào mặt Hạ Vãn Lộ cườinhạo, “Có gì đặc biệt hơn người? Không phải là cái đàn bà ông đây chơichán rồi sao? Mày nhặt được lại coi như bảo bối? Ông đây nói cho màybiết, loại đàn bà như này ông đây không lạ gì, đưa tiền ra, là quơ lấyliền!”

Chỉ nghe “Bộp” một tiếng, trên mặt người nọ bị một cáitát khá nặng, Tả Thần An sắc mặt trắng xanh đứng ở trước mặt hắn đangmẳng mỏ, uy hiếp nhìn hắn ta.

Còn có người của Ninh gia cũng đilại đây, tỏ vẻ xin lỗi với Tả Thần An, hơn nữa bày tỏ không biết ngườinọ là ai, cũng không biết đã đi theo ai vào được đây, lại gây ra trò hềnhư vậy.

Vì vậy quản gia Ninh gia liền thu xếp muốn đưa người này ra ngoài.

Người nọ không cam lòng, vừa giãy giụa vừa mắng chửi, “Tôi không nói sai! Côta vốn chính là người làm việc trong hộp đêm Ám Hương! Không biết đã qua tay bao nhiêu cậu ấm! Ông chủ Ám Hương Hứa Tiểu Soái đã bao cô ta bốnnăm! Tôi cũng chơi qua cô ta, qua đêm hai lần, thật sự phục vụ tôi rấtthoải mái!......”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »