Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6503 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 158
nước mắt đắt giá

❊ ❊ ❊

Anh ngốc rồi. . . . . .

Cô cũng ngốc rồi. . . . . .

Trong bóng tối, càng làm cho lòng người sợ hãi trầm mặc. . . . . .

Trong sự trầm mặc cô càng ngày càng tự ti, càng ngày càng muốn lùi bước, cuối cùng chảy nước mắt nói, "Thật xin lỗi, em nên sớm nói cho anh biếtchuyện này, lại kéo tới kéo lui trì hoãn đến kết hôn, nhưng cũng khôngsao, chúng ta có thể ly hôn . . . . . ."

Lời của cô còn chưa nóihết, liền nghe tiếng rống của anh, "Em đang nói gì?! Chuyện quan trọngnhư vậy em gạt anh không nói, nói xong liền muốn một cước đá cho vănganh ra?! Em xem anh là cái gì?!"

Cô chỉ rơi lệ, cô dĩ nhiên biếtanh sẽ không từ bỏ cô, chính là bởi vì biết, cho nên mới càng thêm cắnchặt hàm răng không nói, nếu như cô và anh cuối cùng tách ra, như vậy cô vĩnh viễn cũng sẽ không nói ra điều bí mật này, sẽ mang theo điều bímật này yên lặng mà rời khỏi, nhưng, làm sao cũng không nghĩ đến, sẽ kết hôn như vậy, nếu đã kết hôn, không nói cho anh biết đối với anh sẽkhông công bằng, anh thích đứa bé như vậy. . . . . .

Cô cũng biết anh tất nhiên sẽ nổi giận, tính tình của anh luôn không tốt, ở trướcmặt cô tư thái đã buông đến thấp nhất, cô chuẩn bị, tiếp nhận cơn cuồngphong mãnh liệt hơn, bên tai vang vọng chính là lời anh nói trước khi ôm cô ngủ, "Anh muốn làm ba rồi. . . . . ."

Nhưng, anh cũng không thể làm ba được nữa rồi . . . . . Nghĩ tới đây, lòng cô đau như cắt, càng thêm khóc đến không thở nổi.

Trong bóng tối, có thể nhìn rõ hình dáng nhỏ gầy của cô, bóng đêm bao phủxuống, càng lộ ra vẻ mỏng manh, bả vai thon gầy theo tiết tấu khóc nỉnon khẽ lay động, cả người như chiếc lá rơi chầm chậm trong đêm tốikhông ai giúp đỡ. . . . . .

Trong mắt của anh dần dần tràn lệ ra, đau đớn run rẩy, sau đó, chợt lôi cô vào trong ngực, bàn tay ở trênmông cô "Ba ba" hung hăng đánh xuống ba cái, nén nước mắt, vô cùng đauđớn giận dữ, "Em đứa ngốc này! Ba cái đánh này là trừng phạt em, trừngphạt em giấu giếm tình báo quan trọng không nói! Trừng phạt em trongvòng một ngày nói nhiều lần ly hôn! Nếu như tái phạm, nhất định sẽkhông tha thứ!"

Ba cái đánh này thật đúng là dùng lực rất mạnh,đánh cho cái mông cô tê tê, thế nhưng thật không quan trọng, nếu nhưđánh một trận có thể thay đổi cái kết quả này, đánh cho cô trầy da sứtthịt cũng có thể!

Cô nằm ở trong ngực anh, nước mắt như nước vỡ đê, làm sao cũng thu lại không được.

Trong lòng anh thầm than, không thể có đứa bé nữa. . . . . . Điều này bảo anh làm sao không đau? Nhưng, điều anh đau lòng hơn là cô. Vốn tưởng rằng,năm năm chia lìa, cô chỉ là sống khó khăn, nhưng chưa từng nghĩ đến, đây mới là đau đớn nhất, đây mới là nguyên nhân cô vẫn trốn tránh anh. . . . . .

Anh hối hận vô cùng, tại sao nói lời nói ngu xuẩn muốn làmba trước mặt cô, đó không phải là hung hăng ghim một đao trong lòng côsao?

Nổi đau mà cô chịu đựng, anh không thể thay thế, vào lúc côthống khổ nhất, anh không có ở đây bên người cô, nói cho cùng, ngườichân chính đáng đánh chính là anh mới đúng. . . . . .

Chỉ là đánh cũng đánh rồi, đau cũng đau rồi, việc vẫn cần làm, là thương yêu bảo bối của anh. . . . . .

"Thật ra . . . . . như vậy cũng không có gì không tốt. . . . . ." Anh vắt hết óc muốn tìm từ an ủi.

Cô nghe xong mặt hồ nghi, ngưỡng mặt lên, nhìn chăm chút ánh mắt sáng lóng lánh của của, thút thít hỏi, "Cái gì. . . . . . không có gì không tốt?"

"Ưmh. . . . . ." Anh chậm rãi nói, "Như vậy. . . . . . Không cần ngừa thairồi. . . . . . Em biết anh không thích dùng. . . . . ."

Két? Côngẩn người, chợt càng thêm tức giận, anh tại sao có thể nói như vậy?!Không thể làm mẹ là nỗi thống khổ lớn nhất của cả đời một người phụ nữ,anh tại sao có thể nhẹ nhàng hời hợt như vậy, sau đó còn nghĩ đến kiaviệc kia?

"Tả Thần An! Anh khốn kiếp!" Cô một quyền đánh vào anhđầu vai, bi phẫn lẫn lộn, sau khi đánh xong, lập tức lại hiểu được, anhlà đang khoan dung cô, là đang trêu chọc cô cười, nhưng, cô làm sao cười được? Cho nên lập tức lại khóc nữa, "Thần An, thật xin lỗi. . . . . .Làm thế nào? Anh muốn làm ba như vậy màs. . . . . ."

"Em ngốcquá! Người nên nói xin lỗi là anh, là anh không có chăm sóc tốt em, Heonhỏ, chúng ta nói chuyện một chút?" Anh cảm thấy cần thiết phải làm rõnút thắt của cô, gia đình không có đứa bé nhất định sẽ bị bóng ma, anhkhông hy vọng cuộc sống của anh và cô sau này ở trong bóng ma.

Đỡ cô ngồi yên trên giường, bật đèn sáng, cô đột nhiên bại lộ ở dưới ánhđèn, gần như có chút sợ hãi, bản năng co thân thể lại, anh thấy được,nhịn xuống kích động ôm cô, tận lực để cho mình xem ra bình tĩnh mộtchút, "Heo nhỏ, đầu tiên anh muốn hỏi em, năm năm trước thời điểm em yêu anh, anh là người mù, em từng ghét bỏ anh không?"

Cô lắc đầu một cái, yêu là yêu, chưa từng nghĩ tới những thứ này?

"Được, vậy nếu như anh lúc ấy rõ ràng yêu em nhưng lại không tiếp nhận tìnhyêu của em, một mực trốn tránh, em sẽ làm như thế nào?" Anh nhìn chằmchằm cô hỏi.

"Em . . . . ." Cô có chút chần chờ.

"Nói lờitrong lòng, Heo nhỏ, chúng ta bây giờ đã kết hôn rồi, đó chính là mộtchỉnh thể cùng chung hoạn nạn, nếu như không thẳng thắn với nhau, vấn đề gì cũng không giải quyết được, cho nên, chúng ta tối nay đều phải nóira lời nói trong lòng mình! Nói cho anh biết, em sẽ làm như thế nào?"

"Em. . . . . . em nhất định sẽ không từ bỏ em. . . . . ." Cô cúi đầu, cóchút không cách nào nói ra khỏi miệng. Mà trên thực tế, thật là như thế, năm đó, là cô cưỡng bách anh lập lời thề trước giáo đường, là cô lúc đó làm cô dâu cường hôn chú rễ bất đắc dĩ, thậm chí, là cô leo lêngiường của anh. . . . . .

Khi đó cô, trẻ tuổi mà dũng cảm, hiện tại. . . . . .

Đầu của cô càng cuối xuống thấp. . . . . .

Anh cười khẽ, ngón tay trìu mến lấy sợi tóc dính trên mặt cô ra, "Tại sao vậy chứ? Tại sao không từ bỏ anh?"

"Bởi vì. . . . . . Bởi vì em thích anh. . . . . . ở cùng với anh cảm thấyvui vẻ. . . . . . cảm thấy. . . . . . hạnh phúc. . . . . ." Cô ấp a ấpúng nói xong, vẻ mặt quýnh lên, lập tức bổ sung, "Nhưng đó là từ trước,hiện tại. . . . . ."

Anh

Ngón tay trượt đến môi cô, nhẹnhàng chận lời cô muốn nói trở về, "Anh biết đó là ngày trước. . . . .Đồ ngốc, anh ngày trước giống như em bây giờ, nội tâm hắc ám, tự ti mặccảm, không muốn trở thành gánh nặng trong cuộc sống hạnh phúc của em,tâm tình của em anh cảm thấy được, nhưng, như vậy anh đây, cũng khôngảnh hưởng em yêu anh không phải sao? Em bây giờ cũng giống anh, cho dùem là hình dáng gì, dùng lời em nói, anh thích em, yêu em, ở chung vớiem cảm thấy vui vẻ, ở cùng em mới có thể hạnh phúc, mà em một mực trốntránh, chính là đang tước đoạt hạnh phúc của anh, cho nên, Heo nhỏ, dùng trái tim em yêu anh đó, tới thể nghiệm tâm tình của anh giờ khắc này,nếu như em thật sự yêu anh, thì đừng cướp đi hạnh phúc của anh, đừngnghĩ rời khỏi anh nữa chính là thành toàn cho anh, đó là chuyện ngu xuẩn nhất trên thế giới, đó chỉ sẽ làm cho anh lâm vào bất hạnh mãi mãi,hiểu không?"

Nhìn âm thanh nức nở của cô càng ngày càng nhỏ, anhbiết cô đang nghe mình nói chuyện, tiếp tục nói, "Đây là thứ nhất, thứhai, chúng ta trở lại nói chuyện một chút đứa bé. Không sai, anh thừanhận, anh thích đứa bé, chúng ta hôm nay là thẳng thắn chân thành tâm sự lời trong lòng, cho nên anh không muốn lừa dối dụ dỗ em, nhưng là,không có đứa bé, anh vẫn có thể cùng em thật vui vẻ dắt tay đi qua mỗimột ngày, mà nếu như không có em, cuộc sống của anh sẽ không có ý nghĩa. Cho nên, đời người không có đứa bé, chỉ là nhiều hơn một cái tiếc nuối, không có gì lớn, mà không có em, đó không phải là còn sống, là cái xáckhông hồn. Heo nhỏ, cho dù xảy ra ra chuyện gì anh đều sẽ không buôngtay em, em có cảm giác không?"

Làm sao không có cảm giác? Nếu như không có cảm giác, cô lúc trước cũng sẽ không khổ sở đấu tranh như vậy. . . . . .

Cô gật đầu một cái, rất nhẹ rất nhẹ. . . . . .

Chỉ là, đã đầy đủ rồi, cho tới bây giờ, anh mới ôm cô vào lòng, dùng giọngnói dịu dàng nhất nói cho cô biết, "Anh biết rõ, có lẽ em sẽ bởi vìkhông thể sinh con cho anh mà cảm thấy áy náy, đó là hoàn toàn không cần thiết, em ở bên cạnh anh chính là món quá lớn nhất trời cao cho anh, em là đứa bé và bảo bối anh muốn nhất sủng ái nhất, mà anh, cũng khôngphải là bảo bối của em sao? Có lẽ, tình yêu của chúng ta như vậy ngượclại càng đầy đủ hơn, chẳng những là người yêu người thân của nhau, cònlà con của đối phương, bảo bối trân quý nhất. Cho nên, với tình yêu sâuđậm của chúng ta, em nhất định hiểu, em vui vẻ, anh mới vui vẻ, em thống khổ, anh cũng thống khổ, nếu như em yêu anh, vậy thì ở bên cạnh anhthật vui vẻ, không chịu những nhân tố ảnh hưởng khác, đừng vì chuyện đãqua mà khổ sở, cho anh xem nụ cười mỗi ngày của em, là tình yêu tốt nhất mà em có thể cho anh, cũng là phương thức tốt nhất em hồi báo anh yêuem!"

Cô chỉ không nói, nằm ở ngực anh, nghe tim anh đập, khác với lúc trước nằm trong bóng tối tỉnh mộng, có anh ở bên người, thật chẳngphải hoảng sợ, chẳng phải mê mang. . . . . .

"Đang nghe sao?" Anh ngắt cằm của cô, cố ý bóp cô đau.

Cô gật đầu một cái, cằm cọ xát ở ngực anh.

"Nói chuyện!" Tiếp tục bóp.

"Đau. . . . . ." Cô nhẹ nhàng thân / ngâm một tiếng.

Anh cười, "Tốt, nghe lời nói, sẽ phải đáp ứng anh vài việc, thứ nhất, vĩnhviễn không cho phép lại nói những lời ly hôn hoặc là rời đi!"

Cô nghe, không nói ra tiếng.

Anh bóp nữa, "Nghe phải trả lời!"

"Ừ. . . . . ." Cô nhăn nhó đáp ứng, ly hôn? Rời đi? Cô có thể rời đi sao. . . . . . Đâu phải là đối thủ của Tả Tam Thiếu. . . . . .

Mặc dùchỉ trả lời một chữ, hơn nữa còn ở trong cổ họng đảo quanh, anh cũng coi như hài lòng, khẽ mỉm cười, "Thứ hai, không cho phép rơi nước mắt nữa!Em rơi lệ chính là tại tàn phá trái tim anh, cho nên, mỗi khi em chảymột giọt nước mắt sẽ phải bồi thường cho anh mười vạn đồng!"

Côkinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn anh, đây là điều ước ngang ngược gì vậy? Cô rơi lệ tàn phá chính là anh? Còn cần cô bồi thường tiền? Một giọt lệmười vạn, nước mắt của cô cũng quá đáng giá đi?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »