Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6220 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 137
khắc tận xương

❊ ❊ ❊

“Mẹ, những chuyện này con đều biết, con bây giờ không còn là cô gái non nớt luôn tôn sùngtình yêu nữa rồi, tất nhiên anh ấy đối với con rất tốt, nhưng nói đếnchuyện kết hôn, đâu chỉ có một chữ “khó khăn” mà có thể hình dung. Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài yêu nhau không sâu đậm sao? Cũng không phải làphải hóa thành Uyên Ương Hồ Điệp. Hiện tại mặc dù không còn là xã hộiphong kiến, nhưng nhà hào môn luôn có tư tưởng môn đăng hộ đối thâm căncố đế, con không muốn cho nhau đau khổ, cho nên…… Mẹ, con và anh ấy thật sự đã chia tay!” Môn đăng hộ đối, đây là cớ duy nhất mà cô có thể nóicho mẹ, những lý do chân chính, bao gồm chuyện của Hiểu Thần, đều khôngthể nói cho mẹ biết được……

“Nếu như vậy, con cần gì phải……” Con gái nói cũng có lý, thế nhưng nói như vậy, con gái có phải chịu thiệt quá không?

Hạ Vãn Lộ rưng rưng khẽ mỉm cười, “Mẹ, thật ra con và anh ấy quen biếtnhau năm năm rồi, năm năm trước con còn là một cô gái trẻ, đối vớichuyện tình yêu tràn đầy ước mơ khát vọng, cho nên mới phạm phải sai lầm không thể tha thứ, nhưng mà biết sai liền sửa là một đứa con ngoan phải vậy không? Mẹ, mẹ vẫn sẽ tha thứ và bao dung con, có đúng không?”

Chu Lan khẽ thở dài, nhìn ra được, con gái là mang thương đau mà trở về,nhưng mà trách cứ cũng vô dụng, còn nữa, bà làm mẹ, càng đau lòng hơn,vì vậy kéo con gái vào trong ngực, vuốt ve tóc cô, “Đứa con ngốc nghếch, dĩ nhiên mẹ vĩnh viễn luôn chào đón con quay về, về sau cũng không cầnđi đâu cả, ở nhà đi, mẹ thương, không bao giờ phải chịu uất ức nữa!”

“Vâng……” Hạ Vãn Lộ nghe hơi thở quen thuộc trên người của mẹ, kích động mãnh liệt muốn khóc, nhưng vẫn cố gắng nhẫn nhịn.

Kiên cường! Nhất định phải kiên cường! Không thể để cho mẹ vì mình mà chịu khổ! Cô thầm nhủ với lòng.

Trong thế giới của cô, cho tới bây giờ đều lấy hai chữ kiên cường mà chống đỡ.

Khi còn nhỏ, ba thèm rượu như mạng, mẹ lấy nước mắt rửa mặt, làm chị cả cô đều tự nói với mình là phải kiên cường, phải giúp mẹ chống đỡ lấycái nhà này.

Mười hai tuổi, ba mẹ ly hôn, đối với nhà mới ba mới cô vẫn thản nhiên đón nhận, bởi vì nơi đây mẹ sẽ thật hạnh phúc, rồisau đó cô thầm lặng, gánh chịu trách nhiệm chăm sóc em gái nhiều hơn sovới mẹ.

Hai mươi mốt tuổi, ở Bắc Kinh gặp gỡ anh, càng dùng lạcquan và kiên cường để cảm hóa đến anh, đem anh từ nơi tối tăm ra nơi cóánh sáng mặt trời.

Cuộc sống khi rời khỏi anh, là khoảng thờigian gian nan nhất của cô, nhưng cô kiên cường, cố gắng mà vượt qua, hơn nữa cơ hồ là trùng với khoảng thời gian đưa Hiểu Thần đến Bắc Kinh,dùng cố gắng của mình để chăm lo cho Hiểu Thần học xong đại học……

Chỉ là, đối với một người phụ nữ mà nói, kiên cường, thật sự là một chuyện rất vất vả.

Cô những tưởng rằng, về đến nhà, là có thể buông xuống tất cả, có thể thả lỏng tinh thần hưởng thụ an bình tĩnh lặng.

Nhưng thật ra, cô vẫn phải tiếp tục kiên cường chống chọi, bởi vì cô là HạVãn Lộ, phải gánh vác tất cả trách nhiệm của Hạ Vãn Lộ! Bạn. đang. xem.Diễn. đàn. lê. quý. đôn. Những trách nhiệm này bao gồm làm cho các thành viên trong gia đình yên vui hạnh phúc, cho nên, bất kể ở trước mặt aicô cũng không tỏ ra yếu đuối mà khóc lóc, tận lòng mang thiệt thòi vàomình……

“Lộ Lộ…… Vậy cậu ta…… Nên làm sao đây? Người ta từBắc Kinh xa xôi, chúng ta là người lớn chung quy cũng không thể giốngnhư con càn quấy đuổi cậu ta đi……” Chu Lan ôm con gái suy tư, “Như vầyđi, coi cậu ta như một vị khách bình thường, người bạn bình thường củacon, chúng ta làm người bản địa tận trách (tận tâm trách nhiệm) là đượcrồi, con cứ nói vậy đi?”

“…… Tùy mọi người thôi……” Dù sao cô cũng sẽ không để ý đến anh nữa.

“Vậy cứ làm như thế đi!” Chu Lan vỗ vỗ vai con gái, khẽ mỉm cười. Thật rathì, làm sao có thể không nhận ra hai đứa vẫn còn tình cảm sâu đậm? Congái nói không muốn bước chân vào hào môn đầy rối rắm, bà tán thành,nhưng mà, Tả Thần An cố chấp như thế…… bà dĩ nhiên cũng không hi vọngcon gái sẽ chịu uất ức, cũng không muốn những người trong gia đình hàomôn vọng tộc coi thường con gái, nhưng mà, những chuyện như vậy, có muốn tùy duyên, cũng không ai biết được ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì, làmbậc cha mẹ, không thể quá tuyệt tình, mọi việc phải chừa lại đường luithôi……

“Uống thuốc ngủ một giấc cho tốt, sáng mai muốn ăn cái gì? Mẹ nấu cho con?” Bà buông con gái ra, ép cô lên giường đi ngủ.

“Gì cũng được, chỉ cần là mẹ làm thì đều ngon hết.” Cô cong cong khóe môi, nở ra nụ cười ngọt ngào.

“Dẻo miệng!” Chu Lan véo mặt con gái, cưng nựng mà cười, “Mẹ đi ra ngoài, có chuyện gì cứ gọi mẹ!”

“Vâng!” Cô mở miệng đáp ứng.

Cả đêm mưa như trút nước, cô ở trong tiếng mưa mà ngủ, lăn qua lộn lạikhông có cách nào ngủ yên giấc, thanh âm tí tách tí tách dường như cứréo rắt không ngừng vào trong mộng.

Không biết đã ngủ bao lâu,ngoài tiếng mưa còn có một tạp âm khác, “Cốc cốc cốc......” “Cốc cốccốc”...... Hình như có người gõ cửa.

“Ai đó?” Cô mơ mơ hồ hồ hỏi một tiếng.

Không ai trả lời.

Cô xoay người tiếp tục ngủ, vừa nhắm mắt lại, tiếng động kia lại truyềntới, có tiết tấu, có nặng nhẹ, “Cốc cốc cốc”, “Cốc cốc cốc”......

Cô bỗng nhiên tỉnh táo, đây là cái gì?

Cô cẩn thận phân tích tiếng động kia, chuyện cũ lại một lần nữa hiện lên trong tâm trí......

Năm năm trước, chăm sóc anh ở phòng cũ tại đại viện, để tiện chăm sóc choanh, cô cũng ngủ ở phòng cách vách với anh, buổi tối anh muốn gặp côcũng sẽ gõ vách tường như vậy, thậm chí anh còn nói cho cô biết mật mã:nặng nhẹ nhẹ là “Anh yêu em”, nặng nặng nhẹ là “Anh nhớ em”, nhẹ nhẹ nhẹ là “Muốn hôn em”, nặng nặng nặng là “Xin lỗi em”, còn có gõ 4 tiếng,nặng nặng nặng nặng là “Vĩnh viễn yêu em”, nặng nặng nhẹ nhẹ là “Heo con đừng ngủ”, nhẹ nhẹ nặng nặng là “Qua đây nhanh lên”, còn có nặng nhẹnhẹ nhẹ, nặng nhẹ nặng nặng, cùng với gõ hai tiếng nặng nhẹ và nặng nhẹcũng có những ý nghĩa khác nhau......

Khi đó anh lãng mạn nói là, đây chính là mật mã tình yêu......

Khi đó anh bá đạo mà nói rằng, bất kể khi nào anh gõ mật mã tình yêu này, cô đều phải lập tức trả lời ngay tức khắc......

Khi đó anh thương cảm mà nói, vì nếu như cô không trả lời, anh sẽ sợ hãi, sợ cô không cần anh nữa......

Khi đó anh rất tự ti, cho nên mới thương tiếc anh, yêu thương anh, thậm chí xem anh như bảo bối kiêu ngạo, bất cứ lúc nào, chỉ cần anh gõ mật mãtình yêu, dù cô đang ngủ, cũng sẽ giật mình tỉnh giấc, sau đó mơ mơ hồhồ gõ lên vách tường lung tung để đáp lại. Chuyện này, thế nhưng lại tạo thành phản xạ có điều kiện làm cô đến năm tháng sau đó vẫn có hậu dichứng, buổi tối đi ngủ, chỉ cần có tiếng “Cốc cốc cốc” cô lập tức sẽgiật mình tỉnh lại……

Dĩ nhiên, vô số đêm, tỉnh giấc rồi thấtvọng mất mác, cô dần dần hiểu, dần dần quên lãng, tình yêu không còn,mật mã làm sao có thể còn đây?

Thì ra, những trò chơi trong đêm tối kia, cách năm năm sau, nhưng vẫn còn nhớ rõ như vậy……

Cô im lặng nghe, là anh đang nói: Heo con đừng ngủ, anh yêu em, anh nhớ em, xin lỗi em, vĩnh viễn yêu em……

Trước mắt cô, như mưa ngoài cửa sổ, ào ào rơi xuống......

Cô ra sức lau đi nước mắt trên mặt, ngã vào gối ngủ, không để ý đến mật mã này nữa, lấy chăn che kín đầu, mật mã này hòa lẫn cùng tiếng mưa thànhmột mảnh mơ hồ......

Một đêm này, giống như hỗn hỗn độn độn màtrôi qua, khi trời tờ mờ sáng, mới buông xuống chuyện này, nên lúc HạVãn Lộ rời giường, ánh dương đã đầy trời.

Đi ra khỏi phòng đểrửa mặt, mới phát hiện tất cả mọi người đã dậy hết, ngay cả Thư Khaicũng trở về, đang cùng với Tả Thần An nói chuyện hào hứng quên trời quên đất, thấy cô đi ra ngoài, gào thét nói với cô, “Chị! Con heo lười này,rốt cuộc cũng đã dậy! Cũng gần trưa luôn rồi!”

Trên mặt Tả Thần An cười như ánh mặt trời tỏa nắng, phát quang khắp nơi.

Cô mặt lạnh như tiền, giả vờ cái gì cũng không nghe thấy, đi ngang qua bên cạnh bọn họ.

Mẹ sớm đã làm các món bản địa cô từng thích ăn làm thành điểm tâm sáng, những món ăn này, mặc dù ở Bắc Kinh cũng có ăn, Bạn. đang. xem. Diễn.đàn. lê. quý. đôn., nhưng không biết tại sao, ăn vào miệng lại có cảmgiác như đang thiếu một chút vị nào đó, không giống như ở quê nhà, chonên, buổi sáng khi nhìn thấy những món này, khẩu vị cũng tốt hơn.

Thư Khai nóng ruột chờ đợi cô ăn điểm tâm sáng, đợi cô ăn xong, ngay lậptức kéo tay cô, “Mau lên! Chị thật giống heo mà! Ăn nhiều như vậy! Đimau mau!”

“Đi đâu?” Nếu là cùng Tả Thần An đi xem cái ban nhạc rách nát đó, cô thật không có hứng thú!

“Đi xem ban nhạc của em biểu diễn!”

Quả nhiên!

“Chị không đi! Chị mệt lắm, muốn ở nhà nghỉ ngơi!” Cô hất tay Thư Khai.

“Chị, chị làm sao vậy! Còn không bằng anh rể quan tâm chiếu cố em! Tối hômqua tụi em phải tập luyện đến hai giờ đêm! Chị không thể đi xem một chút sao!” Mặt Thư Khai tỏ vẻ trách móc.

Cô tức giận! Làm thế nào mới có thể xóa hai chữ “Anh rể” trong miệng của Thư Khai đây?

“Chị, anh rể nói, nếu như em thích âm nhạc đến vậy, có thể đưa em tới BắcKinh, mời giáo viên chuyên nghiệp dạy bổ túc cho tụi em......”

Hạ Vãn Lộ nghe xong lời này liền phiền lòng, âm nhạc âm nhạc, em gái nhưthế, em trai cũng như vậy, cô đời này thua vì âm nhạc rồi!

“Không cho đi! Em cũng đã tốt nghiệp đại học hai năm rồi phải không? Khônggiúp cha mẹ san sẻ trách nhiệm gia đình, cả ngày cứ chơi với cái bannhạc rách nát không chịu làm việc gì đàng hoàng, chừng nào mới có thểchính mình trưởng thành?” Cô giũa Thư Khai một trận.

Thư Khai uất ức đưa mắt nhìn Tả Thần An, lầm bầm không phục, “Em làm việc này khôngphải việc chính đáng sao? Âm nhạc chính là một một công việc không chính đáng sao? Anh rể còn không phải là......”

Lại anh rể! “Anh ta không phải là anh rể của em!” Cô tức giận rống to.

Tả Thần An thấy thế nháy mắt với Thư Khai, “Thư Khai, đi ra ngoài trước đi, anh và chị em có chuyện cần nói.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »