Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6100 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 189
anh không uất ức

❊ ❊ ❊

"Thần An. . . . . ." Khi anh dùng hết sức nắm tay cô, cô cũng nỉ non gọi tên anh.

Thế nhưng anh lại sợ nghe thấy những lời nói kế tiếp của cô, cúi đầu xuống che lại môi cô.

Bởi vì sợ mất đi, cho nên nụ hôn này tới vừa bá đạo vừa mạnh mẽ, mang theo hơi thở chiếm đoạt, dường như muốn cắn nuốt cô.

Cô không có tránh né, cũng không có phản kháng, mặc anh hôn, mặc anh chiếm đoạt, mặc anh làm tất cả những gì anh nghĩ. . . . . .

Mà Tả Tam thiếu anh, không sợ trời không sợ đất, chỉ duy nhất ở trước mặtcô mới không có khí phách, duy nhất chỉ sợ cô, nói ra hai chữ “rời đi”. . . . . .

Nếu như vậy, liền làm cho cô không nói nên lời, anh rất hy vọng, giờ khắc này chính là vĩnh hằng. . . . . .

Giữa bọn họ đã có một thời gian không có thân mật rồi? Vì vậy nụ hôn này tựa như cuồng phong bạo vũ, hậu quả duy nhất mang tới chính là ngọn lửakhát vọng trong anh bùng nổ, nụ hôn của anh, cũng từ môi cô bắt đầu daođộng đến cổ của cô, xương quai xanh của cô, vai của cô. . . . . .

Cô không né tránh, càng tiếp tục gia tăng thêm dũng khí cho anh, bất tribất giác, nút áo của cô bị anh cởi ra, áo lông bị thoát đi, môi của anh, liền như lửa nóng dao động ở ngực cô. . . . . .

Hậu quả của việc đè nén lâu ngày, đó là anh vội vàng muốn cô, muốn ấm áp của cô dung nạp anh, muốn cùng cô hòa làm một thể, càng muốn dùng cái này làm phươngthức để chứng minh, cô sẽ vĩnh viễn là của anh. . . . . .

Anh ởtrên người cô liên tiếp để lại những ấn ký đỏ thẫm, anh chỉ dùng một tay là có thể nắm chặt eo của cô, sau khi thử dò xét lục lọi, những ngóntay thon dài như phím đàn piano kéo ra khóa kéo quần jean của cô, rồisau đó xâm nhập. . . . . .

"Thần An. . . . . ." Cô lại một lần nữa gọi tên của anh.

"Không! Không cho nói! Không cho nói ly hôn! Không cho nói chia tay!" Anh ômtrong lòng nội tâm sợ hãi, lần nữa hôn môi của cô, cũng thoát đi chướngngại cuối cùng. "Em là của anh. . . . . . Vĩnh viễn đều là của anh. . . . . ." Giọng nói anh khàn khàn, mang theo giọng điệu bốc đồng của đứa bé, đồng thời chạm khẽ môi của cô, tiến vào thân thể của cô. . . . . .

Lần này, lại ngoài dự đoán thuận lợi.

Ấm áp như vậy, trơn bóng như vậy, anh như lạc vào cõi thiên đường. . . . . .

Cho đến cuối cùng, sau khi thoải mái phóng thích trong thân thể cô, anh mới ý thức tới, chính mình còn mặc áo, anh là quá nóng vội rồi, loại chuyện như vậy không phải chỉ mình anh đơn phương phát tiết dục vọng, nhưngcuối cùng vẫn không làm được, không biết lúc này cô có suy nghĩ như thếnào? Sẽ ghét anh sao? Dưới tình huống xảy ra nhiều chuyện như vậy, thậtsự không phải là thời điểm thích hợp!

Nghĩ tới đây, liền ôm lấycô, hối hận xin lỗi, "Thật xin lỗi, Heo Con, anh sợ em nói ly hôn, anh. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . . Là anh quá tùy hứng rồi. . . . . ."

Cô ở trong lòng anh nhẹ nhàng thở dài, "Thần An, trước em chỉ là muốn nói, em nghĩ muốn ngủ một lát, mấy ngày nay rất loạn, giấc ngủ thật tệ, sauđó em còn phải đi làm ca đêm." Đúng vậy, vốn chỉ là muốn ngủ một giấc,yên tĩnh một chút, gần đây, vốn là như vậy, thích lẳng lặng núp ở mộtbên. . . . . .

"Nha. . . . . . Anh cho là. . . . . ." Anh mừngnhư điên, ôm cô hôn loạn xạ, "Anh cho là. . . . . . Vậy làm sao bây giờ? Làm trễ nãi em ngủ. . . . . . Anh ôm em, em ngủ tiếp một lát đượckhông? Sau đó anh sẽ gọi em!" Thì ra là cô không phải muốn rời đi, không phải muốn chia tay, anh thật là quá căng thẳng rồi. . . . . .

Cô lắc đầu một cái, bị anh nháo như vậy, đã không còn buồn ngủ, đứng dậykhoác áo ngủ, đi phòng tắm tắm rửa, sau đó, vẫn là ra ban công đứng,nhìn thành phố sầm uất dưới chân.

Anh theo đi ra ngoài, từ phíasau ôm lấy cô, cô cũng chỉ là mặc anh ôm, trong lòng anh cảm giác khôngthực tế lại lần nữa xông lên, phản ứng của cô vẫn là không bình thường. . . . . . Cằm chống đỡ trên đỉnh đầu của cô, lộ ra tia uất ức, "Heo con,em chính là vẫn không có tha thứ cho anh. . . . . ."

Cô tựa vàongực anh, ngửa đầu nhìn bầu trời mùa thu bao la, "Thần An, anh vì em làm rất nhiều việc, em đều nhìn thấy, thật, em rất cảm kích anh. . . . . ."

"Anh không muốn em cảm kích!" Chẳng lẽ mới vừa nãy triền miên cô không phảnkháng, cũng chỉ là bởi vì cảm kích anh sao? Dùng thân thể của cô tới cảm kích? Khó trách, cô giống như cũng không có tập trung tinh thần. . . . . . Cô coi anh thành cái gì?

". . . . . ." Cô bị tính trẻ con củaanh gào lên, nguyên lai muốn nói cái gì thiếu chút nữa đã quên, nghĩnghĩ một chút, cô quyết định nói lời từ đáy lòng với anh, cô kiềm nénnhiều ngày như vậy cũng không kiềm nén ra kết quả , "Thần An, thật rathì, mấy ngày nay em thật sự suy nghĩ là có muốn dọn ra ngoài hay không. . . . . ."

Vừa nói tới chỗ này, liền cảm thấy cánh tay anh căngthẳng, không khỏi cười khổ, mới chỉ là vừa nói, phản ứng của anh đã lớnnhư vậy, nếu quả thật làm như vậy, không biết anh sẽ như thế nào? Chỉ sợ sẽ điên cuồng, cô làm sao chịu được anh phát điên chứ? "Nghe em nói, em chỉ là muốn, hơn nữa cũng không phải là bởi vì giận anh, từ đầu tớicuối em đều không có giận anh, chuyện này, thật cùng anh không có quánhiều quan hệ, mà là. . . . . . Anh và Hiểu Thần đều là những người quan trọng nhất trong sinh mệnh của em, anh hiểu tâm trạng của em không? Bây giờ Hiểu Thần biến thành như vậy, em rất khổ sở. Hiểu Thần tuy là emgái em, nhưng từ nhỏ đến lớn em giống như mang con gái mang theo nó bêncạnh, hiện tại tình huống như thế này, cho dù là cầm đao đâm nó, cũng là đâm chính bản thân em, lòng của em rất đau. . . . . . Cho nên, vào thời điểm này, em còn phải xem như không có chuyện gì xảy ra, giống nhưchuyện gì cũng không xảy ra, đối với anh cười, cùng anh nháo, em thậtsự không làm được. . . . . . Gặp lại anh, em liền sẽ nghĩ tới HiểuThần, mặc dù em luôn tự nói với mình, đây không phải là lỗi của anh. . . . . . Anh có thể hiểu sao?"

"Anh có thể! Anh nói rồi, đây chínhlà lỗi của anh! Anh hoàn toàn có thể hiểu! Cho nên, anh cũng nói qua,trong lòng em không thoải mái hoàn toàn có thể nhằm về anh, đánh anhcũng tốt, mắng anh cũng tốt, anh đều có thể chịu, anh chính là nơi trútgiận của em, chỉ là, không cho phép em dọn ra ngoài, em là vợ anh, emphải dọn đi đâu chứ! ?"

Cô tựa vào ngực anh lắc đầu, "Em rốt cuộc vẫn không có mang! Bởi vì. . . . . . Bởi vì em từng nói qua, anh cũnglà người quan trọng nhất với em, em hiểu anh sợ nhất là cái gì, sợ emrời đi anh có phải hay không? Cho nên nếu như em dọn đi rồi, đó khôngphải là đểu cho anh chịu uất ức vô ích hay sao? Em không muốn anh uấtức. . . . . . Em rất muốn giống ngày trước đối với anh không lời mà đi,tâm không ngăn cách cùng anh ở chung một chỗ, em thử qua, nhưng là emngay cả cười lên đều mất tự nhiên như vậy, em thật sự là không muốn nghĩ tới Hiểu Thần, em cũng tự nhủ qua, Hiểu Thần mười phần sai, không nênbởi vì nó mà ảnh hưởng quan hệ của chúng ta, nhưng là em không phảithánh nhân, không thể nghĩ đến là làm, không tự chủ được lại nghĩ tớiHiểu Thần, nó sẽ từ trong lòng em “chui” ra. . . . . . Như vậy em, vẫnlà để cho anh chịu uất ức, làm thế nào? Thần An? Làm thế nào? Có cáchnào để cho chúng ta trở lại ngày trước hay không? Để cho anh không phảiuất ức?"

Cho nên, cô mới có thể thật nhiều ngày không để ý tớianh, rồi lại ngoan ngoãn ở bên cạnh anh? Anh buộc chặt cánh tay, sứcnặng đè ở trên người cô, đầu cúi xuống, chôn ở trong cổ cô, trên cổtrắng nõn, còn có dấu vết anh vừa mới lưu lại, "Heo Con, anh không uấtức! Một chút cũng không uất ức! Chúng ta cũng có thể trở lại như trướcđây! Nhất định có thể! Chỉ cần em không có ý nghĩ rời anh đi, chỉ cầnchúng ta cố gắng, thời gian sẽ hòa tan tất cả! Sẽ thay đổi tất cả! Anhbiết Hiểu Thần đối với em mà nói có ý nghĩa như thế nào, anh sẽ xử lýtốt việc này!"

"Không! Thần An, em đã nói qua, em không muốn mang ân huệ của anh nữa, anh làm việc anh phải làm, chuyện của Hiểu Thần, là chuyện của Hạ gia chúng ta, là chuyện của hai chị em em, để em tự giảiquyết." Không muốn Thần An lại tham gia vào chuyện này, càng tham giacàng loạn, cô thật không biết, Hiểu Thần có thể trở lại thành Hiểu Thầnthiện lương như cũ hay không, nhưng là, cô chỉ có thể làm hết sức mìnhthôi, có lẽ, có thể nhìn đến cuộc sống của Hiểu Thần được tốt, tronglòng cô mới có thể tìm được điểm cân bằng, lòng của cô, mới có thể không còn lo lắng, chỉ mong, sẽ có một ngày như thế thôi. . . . . .

"Cái gì chuyện của em? Em là vợ anh! Chuyện của em cũng chính là chuyện củaanh!" Anh vô cùng không hài lòng giọng điệu của cô, bọn họ là người mộtnhà, là chân chính người một nhà, lĩnh chứng (nhận giấy kết hôn) ý nghĩa liền muốn làm bạn cả đời, còn phân cái gì anh em?

"Thần An!" Côcau chặt chân mày, "Anh quá mệt mỏi, anh không cảm thấy sao? Đừng bảo là vì em mà không cảm thấy mệt mỏi, em không muốn anh như vậy! Không thích anh như vậy! Có chuyện nên chính em tự giải quyết, anh không thể sốngthay em, tựa như. . . . . . Em không thể thay thế Hiểu Thần sống. . . . . ."

"Được được được! Em không thích anh liền không làm! Nhưng là. . . . . . Anh sẽ để công ty cùng cô ấy kết thúc hợp đồng, sẽ không đểcho cô ấy tiếp tục lưu lại Bắc Kinh, có thể đưa cô ấy ra nước ngoài hoặc là đến những thành phố khác, thậm chí cũng có thể đi Hongkong, nếu nhưcô ấy thích ca hát, anh cùng Công ty Đĩa Nhạc Hongkong quan hệ cũngkhông tệ. . . . . ." Bất tri bất giác, anh lại bắt đầu an bài.

"Thần An! Anh lại nữa rồi!" Kết thúc hợp đồng, cô cũng đã nghĩ qua, rời điBắc Kinh, cô càng thêm suy nghĩ, chỉ là đi nơi nào, không cần liên quantới anh. . . . . . Sau khi xảy ra chuyện xấu như vậy, cô sao còn mặt mũi yên tâm thoải mái tiếp nhận sắp xếp của anh? Phải biết, lấy cách làmngười của anh, nếu như Hiểu Thần không phải em gái cô, đã sớm chết rấtkhó coi, thế nhưng anh lại vì cô, cho Hiểu Thần tiền đồ huy hoàng hơn?Còn Hongkong? Da mặt cô còn chưa có dày như thế. . . . . .

"Được, anh sai lầm rồi! Em làm chủ! Tất cả em đều làm chủ!" Biết được cô không có ý định rời đi là đủ rồi, trong lòng rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, vềphần khúc mắt cô nói, chắc chắc sẽ có một ngày mở ra, hơn nữa, tintưởng, việc này không khó. . . . . .

Hạ Vãn Lộ lại nghĩ đơn giảnkhông cho anh can dự, nhưng dù sao, trong sinh hoạt của anh toàn bộ chỉcó cô Hạ Vãn Lộ, Hạ Hiểu Thần không phải phạm vi anh tính toán, chỉ cầnHạ Vãn Lộ ở bên cạnh anh, chính là toàn bộ ý nghĩa, nhưng đối với cô,Hiểu Thần biến thành như bây giờ, cô đã tự trách vô số lần, là mìnhkhông có dạy dỗ nó thật tốt, Hiểu Thần tính tình giống cô như đúc, rờiđi Bắc Kinh sẽ thay đổi sao? Khi đó cô ta không ai kiểm soát, lúc nàyngười nào có thể quản được cô ta chứ? Không, coi như cô ở bên cạnh HiểuThần thì thế nào? Còn không phải cũng rất thất bại sao.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »