Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6227 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 133
dẫn sói vào nhà

❊ ❊ ❊

Thế gian này, có một câu thành ngữ, gọi là tro tàn lại cháy.

Cô sợ, cho nên cô chạy trốn vào đám đông.

Lòng của cô cần phải yên tĩnh trở lại, nhất định không thể cũng không muốn lại tiếp nhận bất kỳ khảo nghiệm nào.

Cô thân hình gầy yếu, kéo hành lý gần như hoảng hốt chạy bừa trong mưa. Sự xuất hiện đột ngột của anh, hoàn toàn nhiễu loạn lý trí cô, ý tưởng duy nhất chính là trốn đi không để cho anh tìm được, nhưng, lại chưa từngnghĩ kỹ, muốn trốn tới nơi nào mới là nơi an toàn nhất.

Ở trạm xe nhanh chóng mua vé xe trở về Ô Trấn, nắm chặt vé khi đợi xe, vẫn khẩntrương nhìn chung quanh, lo sợ anh sẽ đuổi theo lần nữa, mãi đến lúc lên xe rồi, không nhìn thấy bóng dáng của anh, lòng cuối cùng mới yên tĩnhlại.

Một thân ướt nhẹp bước lên xe, đến lúc xuống xe quần áo đãkhô một nửa, may mắn hơn là, cuối cùng mưa cũng ngừng rồi, sắc trời hơi u ám, màn đêm tối từ từ kéo ra.

Kéo rương hành lý của cô, đi trên đường của Cổ Trấn, lòng căng thẳng cuối cùng cũng buông lỏng.

Thời gian năm đó ở cùng với anh, rất ít khi nói đến người nhà và quê hươngcủa mình, mà anh ở trong tâm tình như vậy, cũng ít hỏi đến, vì vậy anhchỉ biết mình là người Hàng Châu, nên chắc sẽ không tìm đến Ô Trấn. . . . . .

Nhà của cô ở bên bờ sông, người ngoài đều nói Ô Trấn ngàynay hơi thở buôn bán quá nồng, nhưng cô vẫn yêu cây cầu nhỏ như vậy,dòng nước, và người nhà, nhất là đêm mưa bụi mịt mù vẫn thường xảy ra ởđây, Yên Tỏa nước chảy, sương mù xung quanh mái hiên, giống như cô gáimặc sườn xám ngồi dưới mỗi ngọn đèn, mỗi một cánh của lộ ra ánh sángnhạt bên trong đều từng diễn một câu chuyện xưa tuyệt mỹ. . . . . .( cái này mình không hiểu không biết dịch sao cho hay >.

Cuối cùng, cũng đến rồi.

Người phụ nữ ở trước cổng đang đưa cổ nhìn quanh gần như lại thêm mấy phầntang thương, Hạ Vãn Lộ đứng ở nơi cách đó ba mét, kiềm chế xong tâm tình của mình so với mưa bụi càng thê lương, tránh cho sẽ nhào vào tronglòng mẹ khóc lớn.

Mà mẹ liếc mắt một cái đã thấy được cô, kích động ra đón, "Lộ Lộ! Lộ Lộ! Bảo bối của mẹ, rốt cuộc về nhà rồi!"

"Mẹ. . . . . ." Vẫn không thể nào ngăn cản được tình cảm cuộn trào dữ dội,tất cả đau khổ và uất ức ở bên ngoài phải chịu đựng đều ở trong cái ômvới mẹ nháy mắt bộc phát ra, cô ở trong lòng mẹ khóc như đứa bé.

Bốn năm không gặp, mẹ ôm cô, áy náy cùng đau lòng ở trong lòng lan tràn,đều rơi lệ đầy mặt. Nếu như không phải hôn nhân của mình thất bại, nếunhư không phải mình không có bản lãnh, làm sao sẽ để hai đứa con gái ởbên ngoại bôn ba, tự mình kiếm học phí, ngày nghỉ cũng không thể về nhàthăm một chút? Ngay cả lễ mừng năm mới, cũng chỉ có thể nghe giọng nóiqua điện thoại.

"Bảo bối, trở về là tốt rồi, đừng khóc, để mẹ xem một chút, tại sao lại gầy như vậy. . . . . ." Mẹ đau lòng nâng mặt củacon gái lên, cái cằm hơi nhọn làm cho bà đau lòng không dứt.

"Mẹ, con không sao, con đang giảm cân đấy. . . . . ." Cô miễn cưỡng cười,nước mắt lại chảy ra, ngược lại là cô, có một câu không dám nói ra khỏimiệng, những năm này mẹ giống như đã già thêm nhiều rồi. . . . . . nửađời trước của mẹ, có thể nói là trải qua trong nước mắt, trong trí nhớlúc nhỏ của cô cũng chỉ có sự tranh cãi của ba mẹ, sau mỗi một lần cãivả, không phải ba sập cửa đi, thì là mẹ phải chịu quyền cước của ba, màbất luận là loại nào, cuối cùng đều là mẹ một mình khóc thút thít vàcàng cực khổ đi làm kiếm tiền hơn, mẹ sống trong tình trạng này, từtrước đến giờ đều có vẻ già hơn so với những bà mẹ có con cùng tuổi củamình, sau đó lại gả cho dượng, ngược lại không có hành hạ trên tinhthần, nhưng thanh xuân đã đi qua cũng không thể nào nữa quay lại đượcrồi.

Hai mẹ con nhất thời say sưa, đứng ở trước cổng quan sát lẫn nhau, cùng nhau khóc, một lúc lâu, mới có người từ trong cửa đi ra,nói, "Hai người cũng thật là, muốn nói chuyện thì vào nhà trước! Lộ Lộđi đường vất vả, lại còn bị mưa làm ướt cả người, không cho nó đi vàothay quần áo nghỉ ngơi một chút trước sao?"

Hạ Vãn Lộ lúc này mới nhìn thấy dượng, lau nước mắt, cười chào hỏi, "Ba.”

"Ôi chao! Mau vào! Mau vào đi!" Dượng Thư Đại Hưng đi ra ngoài xách hành lý cho cô, mẹ của Hạ Vãn Lộ Chu Lan vừa cười vừa khóc, "Xem tôi này, thậtlà vui mừng đến hồ đồ rồi, Lộ Lộ, mau cùng mẹ đi vào nhà."

Ngay tại lúc đó, một giọng nói khác vang lên, "Ba, mẹ, chào hai người."

Người một nhà vô cùng kinh ngạc đi tìm nơi phát ra giọng nói này, ở bên cạnhbọn họ, một người đàn ông ngồi xe lăn mỉm cười nhìn bọn họ, một thânquần áo này cũng là sau khi bị ướt đẫm mới khô một nửa, tóc còn ướt, một bộ dạng nhếch nhác sau khi gặp mưa, người đàn ông giúp hắn đẩy xe lănphía sau cũng vậy, nhưng mặc dù như vậy, vẫn không giấu được phong độhiên ngang của hai người này.

Thư Đại Hưng và Chu Lan không hiểu đây là xảy ra việc gì, đều đem ánh mắt nhìn Hạ Vãn Lộ.

Hạ Vãn Lộ cả kinh che miệng lại, đây đúng là âm hồn bất tán, anh rốt cuộctại sao lại theo tới đây? Bản thân mình cả đường đi đều không phát hiện! Hơn nữa, anh mới vừa rồi gọi gì? Ba? Mẹ?

Không sai! Đây là phong cách của anh ta! Lần trước không phải còn khuyến khích Y thần gọi cô là "Mẹ" sao? Hiện tại, cô nên làm cái gì?

Trong đầu cô rối tinh rối mù, nhưng có người phản ứng nhanh hơn cô, xe lăn rất nhanh đến bênngười cô, một cánh tay cũng quấn lấy eo cô, giọng nói ôn hòa mà lễ độcủa anh ta vang lên, "Ba, mẹ, con tên là Tả Thần An, là chồng sắp cướicủa Lộ Lộ, chúng con sắp kết hôn rồi, lần này là đặc biệt cùng nhau trởvề thăm hai vị."

Kết, kết hôn?

Thư Đại Hưng và Chu Lan mắt to trừng mắt nhỏ, tại sao chưa bao giờ nghe Lộ Lộ nhắc qua? Hai ngườilần nữa nhìn về phía Hạ Vãn Lộ, lại thấy Tả Thần An cực kỳ dịu dàng lấytay vén một sợi tóc dính trên mặt cô ra sau gáy, giọng nói cũng cực kỳtrìu mến, "Thật là chưa từng thấy người con gái nào lớn như em mà cònngốc như vậy, hăng hái chạy về phía trước, nếu không phải động tác củaSa Lâm nhanh, em sắp để lạc anh_ người què này rồi!"

Buồn cười! Có người bẻ cong sự thật như thế này sao?

Cô mới vừa mở miệng muốn nói chuyện, thế nhưng anh lại dịu dàng cười mộttiếng, "Được rồi, anh biết em nóng lòng về nhà." Nói xong lại vô cùng áy náy nói với Thư Đại Hưng và Chu Lan, "Ba, mẹ, Lộ Lộ ở Bắc Kinh mấy nămnày luôn nói lo lắng cho hai người, muốn trở về thăm hai ngươi, đều làlỗi của con, con quá bận rộn, cho nên không thể bớt chút thời gian cùngcô ấy trở về, một mình cô ấy ra ngoài con lại không yên lòng, bất đắc dĩ kéo dài tới bây giờ, hi vọng ba mẹ đừng trách."

Lời này của anhnói cực kỳ tự nhiên, đặc biệt là hai tiếng"Ba mẹ" này gọi quá thuậnmiệng rồi, giống như đã từng luyện . . . . . .

Hạ Vãn Lộ mắt thấy dượng và mẹ bị lời nói của anh ta lắc lư đến ngây người, không thể tiếp tục duy trì sự im lặng, hất tay của anh ra, mặt lạnh đuổi anh, "Anh cóphải nhầm lẫn rồi hay không? Ai muốn kết hôn với anh? Người nào là ba mẹ của anh? Anh từ đâu đến cút về chỗ đó cho tôi!"

Tả Thần An sắcmặt lúng túng cười với nhị lão, "Thật sự là xin lỗi, ba, mẹ, trên máybay chọc Lộ Lộ tức giận, cho nên một đường đang giận dỗi với con. . . . . ." Nói xong lại ăn nói khép nép cầu khẩn cô, "Được rồi. . . . . . trước mặt ba mẹ chừa chút mặt mũi cho anh có được không? Cái người này mộtđường trút giận không đợi anh, giận đến bây giờ cũng được rồi, cùng lắmthì đợi lát nữa để cho em phạt được không? Anh thề anh thật sự chưa từng nhìn nữ tiếp viên hàng không đó, là chính cô nhận ra anh, muốn anh kýtên cho cô ấy. . . . . Anh không phải không ký rồi sao?" Vừa nói lại tới kéo tay cô.

Được rồi! Người này! Lời nói này chẳng những vu oancho cô là đang ghen tuông giận dỗi, còn cho anh cái cớ tại sao tìm đếncửa chậm mấy phút so với cô, thật là độc!

Cô đẩy anh, cả giận nói, "Liên quan gì đến nữ tiếp viên hàng không? Anh bớt nói nhảm đi! Anh cút về Bắc Kinh đi!"

Lại nói nàng thật chỉ đẩy nhẹ một cái, nhưng, anh lại ngay cả xe lăn lẫn người đều ngã trên mặt đất. . . . . .

Đây là đang diễn kịch cung đấu sao? Rất có tâm kế, cũng quá cẩu huyết rồi!

Hơn nữa, anh ta lại còn bày ra dáng vẻ đáng thương, mặt vô tội, "Vậy. . . . . . không phải là chuyện của nữ tiếp viên hàng không đó. . . . . . Cònchuyện gì nữa à? anh thật sự nghĩ không ra còn làm sai ở đâu. . . . . .Lộ Lộ, anh làm không tốt chỗ nào, em nói đi, anh sửa còn không được sao? Là . . . . . bữa ăn sáng nay không hợp khẩu vị? Chiếc nhẫn không thích? Đúng rồi, nhất định là chiếc nhẫn không thích, nếu không em cũng sẽkhông tức giận với anh. . . . . ." Anh lại quả thật lấy chiếc nhẫn ra,"Được, em không thích chúng ta cũng không cần!" Anh tiện tay lui về phía sau ném một cái, "Đợi về Bắc Kinh, tự em đi chọn, chọn cái lớn nhất,được chưa"

"Tôi là người nông cạn như vậy sao? Ai cần chiếc nhẫncủa anh?! Tôi nói lại một lần nữa, anh cút về Bắc Kinh đi!" Cô bật thốtlên, cô cho tới bây giờ cũng chưa từng tính toán những thứ đồ vật chấtnày, anh ta dựa vào cái gì ở trước mặt ba mẹ cô bôi nhọ cô thành cô gáihư vinh như thế? Nhưng vừa mới nói xong liền im miệng, trong lòng quảthật muốn nói tục, TNND, bị lừa rồi!

Từ chủ đề nữ tiếp viên hàngkhông, đến việc cô nhiều lần đuổi anh về Bắc Kinh, rồi đến chiếc nhẫnlớn nhỏ, anh đã thành công ở trước mặt ba mẹ gây hiểu lầm như sau: Côquen biết anh. Bọn họ thật sự là quan hệ người yêu. Bọn họ đã đến bướcmua nhẫn thảo luận về vấn đề cưới gả. Cô là đang tức giận. Anh từ đầuđến cuối đều rất vô tội. Anh cưng chiều cô vô điều kiện.

Cô mắt trợn trắng, "Ba, mẹ, hãy nghe con nói. . . . . ."

"Được rồi được rồi, muốn nói gì thì vào trong nói đi! Lộ Lộ đứa nhỏ này cũngthật là, không biết nặng nhẹ, nói thế nào, người ta cũng là khách đườngxa tới, làm người ta ngã nhìn ra thể thống gì?" Chu Lan mỉm cười giậntrách mắng con gái, để chồng giúp Sa Lâm cùng đỡ Tả Thần An lên.

"Không phải vậy! Ba, mẹ, người này với con thật sự không có một chút quan hệnào cả! Con không biết anh ta!" Cô gấp đến độ dậm chân, cảm giác mìnhlúc này về nhà có loại cảm giác dẫn sói vào nhà.

Nhưng, bây giờ còn có người sẽ tin lời của cô sao?

Chu Lan mỉm cười như cũ, chỉ xem cô vẫn là đang giận dỗi, thật sự khôngquen? Không quen mà biết người ta là người từ Bắc Kinh tới, còn nói cáigì cút về Bắc Kinh cho tôi?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »