Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6219 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 195
em đi đâu

❊ ❊ ❊

Nhưng mà, cô cũng vìHứa Tiểu Soái có được một cô gái yêu mình như vậy mà cảm thấy vui mừng,cô gái thẳng thắn khi yêu luôn oanh oanh liệt liệt, chỉ biết không cóchút nào giữ lại mà bỏ hết ra, Tiểu Soái coi như là thật có phúc. . . . . .

Theo Ninh Vũ Khiêm đi vào quầy rượu, trong nháy mắt cô chú ýtới quán rượu này vẫn như cũ gọi là Ám Hương, mà bên trong, Molly đanxen hợp lí, lại cùng quán rượu ở Bắc Kinh một dạng giống nhau.

Mà ở quầy rượu, bưng ly rượu, người con trai anh tuấn quần áo không chỉnh tề không phải Hứa Tiểu Soái thì là ai?

"Tiểu Soái!" Ninh Vũ Khiêm vừa vào cửa liền bắt đầu kêu to, nhưng mà Hứa Tiểu Soái lại giống như không nghe thấy, keo kiệt đến nỗi ngay cả quay đầulại liếc mắt nhìn cũng không nguyện ý.

Ninh Vũ Khiêm đối vớikhuôn mặt lạnh nhạt của anh đã nhìn quen rồi, vẫn vui vẻ như cũ chạynhanh đến trước mặt anh, bày ra khuôn mặt tươi cười thật to chỉ vào phía sau anh, "Tiểu Soái, anh xem là ai tới?"

Anh buồn bực uống rượu, một bộ dạng lão tử không quan tâm, ai tới cũng mặc kệ.

Cuối cùng, vẫn là Hạ Vãn Lộ gọi anh, dịu dàng gọi một tiếng, "Tiểu Soái, anh khỏe không?"

Chỉ nghe một tiếng "loảng xoảng", ly rượu trong tay Hứa Tiểu Soái rơi xuống đất, sau đó, anh ước chừng đờ đẫn năm giây mới xoay người lại, khi phát hiện người trước mắt thật sự là cô, vẻ mặt như thấy quỷ, "Như thế nào. . . . . . Như thế nào là em?"

Cô nhẹ nhàng gật đầu, mỉm cười, "Là em."

Cô không hỏi anh, tại sao lại tới Ô Trấn, tại sao phải ở chỗ này mở lạimột Ám Hương. Có một số vấn đề, không cần hỏi cũng biết đáp án, đáp ánnày làm cho lòng cô vừa ấm áp vừa khó chịu, Tiểu Soái, em không đáng giá như vậy. . . . . .

Hứa Tiểu Soái có một loại cảm giác bị cô nhìn thấu vô cùng khó chịu, cúi đầu, thậm chí không dám nhìn cô, cũng khôngthể nào giải thích, "Cái đó. . . . . . Đã đến rồi. . . . . . Vậy uốngmột ly với anh đi!"

Ninh Vũ Khiêm cũng không bất ngờ, quen thuộc dẫn đường cho bọn họ, "Tới chỗ này đi, bên này yên tỉnh, dễ nói chuyện!"

Vì vậy, bọn họ dưới sự hướng dẫn của Ninh Vũ Khiêm đi tới gian phòng nhỏ chuyên dụng của Hứa Tiểu Soái.

Chỗ này, dĩ nhiên kém xa so với Ám Hương to lớn ở Bắc Kinh, nhưng Hứa TiểuSoái chính là phô trương như vậy cho nên gian phòng này thiết kế cũng là vô cùng tinh xảo.

Ninh Vũ Khiêm bưng rượu tới cho bọn họ, bảnthân cũng không có rời đi, ở bên cạnh Hứa Tiểu Soái ngồi xuống. Hạ VãnLộ đoán được tâm tư của cô, thứ nhất là cô muốn biểu thị vị trí củamình, Hạ Vãn Lộ giờ phút này ngồi ở bên cạnh Tả Thần An, dĩ nhiên làngười phụ nữ của Tả Thần An, còn lại là Ninh Vũ Khiêm người phụ nữ bêncạnh Hứa Tiểu Soái; thứ hai, ước chừng cũng là muốn nghe một chút bọn họ nói cái gì, cuối cùng vẫn là không yên lòng. . . . . .

Đối vớichuyện này, Hạ Vãn Lộ cảm thấy không có gì đáng trách, năm đó chính côcũng từng làm qua như vậy, yêu chính là chiếm lấy. Tiểu nha đầu này, vẫn còn rất hợp mắt của cô. . . . . .

Kỳ thực, giữa bọn họ thật đúng là không có gì để nói, cả Tả Thần An cùng Ninh Vũ Khiêm đều ở chỗ này,còn có thể nói cái gì đây? Cũng chỉ là chút lời khách sáo. Cuối cùng,không thể làm gì khác hơn là đem đề tài chuyển vào trên người Ninh VũKhiêm, đối với người phục vụ trong tiệm Hứa Tiểu Soái tỏ vẻ khen ngợi.

Hứa Tiểu Soái khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo uốn éo, "Không ai muốn cô ấy tới! Da mặt dày lại cố chấp đuổi sao cũng không chịu đi!"

Ninh Vũ Khiêm cũng không tức giận, chỉ hừ hừ, "Em da mặt dày liều chết bámtheo anh đấy, thế nào? Ba em nói rồi, muốn anh chăm sóc em đấy!"

Nhìn dáng vẻ hai người cãi vả, Hạ Vãn Lộ cảm thấy vẫn còn có hy vọng, có câu gọi là không phải oan gia không thành thân thích sao. . . . . .

"Vũ Khiêm, anh rất hiếu kỳ tại sao em tìm được hắn? Chẳng lẽ em cài Rada trên người hắn sao?" Tả Thần An dí dỏm pha trò.

Ninh Vũ Khiêm chỉ là cười, không nói lời nào, trên mặt là dáng vẻ tươi đẹp cùng xấu hổ của thiếu nữ.

Hứa Tiểu Soái cũng không nói chuyện, vẻ mặt tức giận.

"Ơ, hai người này tâm ý tương thông vậy! Hẹn ước cùng nhau trầm mặc sao?Vẫn là, Hứa Tiểu Soái, hai người cố ý hẹn gặp ở Ô Trấn sao?" Tả Thần Ancố tình trêu ghẹo.

Ninh Vũ Khiêm càng thêm thẹn thùng, chân màyđang lúc đắc ý nho nhỏ; Hứa Tiểu Soái nhưng lại khó có dịp lộ ra tínhtrẻ con, giận dỗi cùng Tả Thần An cải cọ, "Ai cùng cô ấy tâm ý tươngthông? Người nào cùng cô ấy hẹn ước chứ? Thật là! Con gái thì nên hiểuphải dè dặt chứ, cả ngày không có việc cứ nhìn chằm chằm một người đànông! Có chút gió thổi cỏ lay nào liền đuổi giết đến nơi! Không phải chỉlà sử dụng chi phiếu thôi sao, cư nhiên bị cô ta tra ra được. . . . . ." Hứa Tiểu Soái vừa tức giận, vừa chán nản.

"Quản chắc một ngườiđàn ông! Đầu tiên sẽ phải quản tiền của anh ta! Đây chứng tỏ là em thậtđể ý anh!" Ninh Vũ Khiêm nói năng hùng hồn, đây là mẹ Hứa dạy cho cô!Vốn là ba Hứa hết sức tức giận, quả thật muốn đóng băng tất cả các tàikhoản của Hứa Tiểu Soái, là mẹ Hứa thật vất vả giữ lại một cái cho anh,cũng là lưu lại một đầu mối tìm người.

Hứa Tiểu Soái bị làm cho phát bực, cũng không giữ mặt mũi cho cô, "Ai là đàn ông của cô chứ? Là ai? Ai là người mà cô quản chứ!"

Ninh Vũ Khiêm bình tĩnh nhìn anh, "Anh! Chính là anh!"

"Ha ha ha ha. . . . . ." Không nhịn được nữa, trong gian phòng nhỏ phát ra một hồi tiếng cười to.

Đồng thời, Hứa Tiểu Soái không nhịn được nữa phát ra một tiếng rống to,"Ninh Vũ Khiêm! Nếu cô là đàn ông, tôi thật sự muốn đánh chết cô!" Hoàntoàn bị chọc cho tức giận rồi, hoàn toàn không còn phong đọ nhã nhặn như ngày thường.

"Nếu em là đàn ông, em còn tới tìm anh sao, vậy emkhông phải gay rồi sao?" Ninh Vũ Khiêm lần nữa bình tĩnh mà đúng lý hợptình tuôn ra một câu đủ để chọc tức điên Hứa Tiểu Soái, cũng lần nữachọc cho ba người kia cười to.

Hạ Vãn Lộ cũng lộ ra nụ cười hiếmthấy gần đây nhất, dự cảm của cô càng ngày càng mãnh liệt, Hứa TiểuSoái, nhất định phải bị Ninh Vũ Khiêm ăn đến gắt gao! Vấn đề chỉ là sớmhay muộn mà thôi! Nhớ ngày đó, cô cũng là chấp nhất mà lớn mật như vậyđổ thừa Tả Thần An.

Không kìm hãm được liếc mắt nhìn người đànông bên cạnh một chút, trùng hợp anh cũng liếc mắt nhìn sang, dưới ánhđèn hơi tối bên trong, vẻ mặt anh như phủ lên một tầng sương mù, anh nhớ lại, có phải những thứ kia mình cùng đã từng trải qua hay không? Dướiđáy bàn, anh nhẹ nhàng nắm tay của cô, đó là câu trả lời tốt nhất chocô.

Tìm được Hứa Tiểu Soái, là thu hoạch lớn nhất ở trấn nhỏ lầnnày. Rốt cuộc tảng đá lớn trong lòng Hạ Vãn Lộ cũng được buông xuống,nếu không, cô còn có thể tự trách chính mình, cũng bởi vì mình, mới làmhại Hứa Tiểu Soái cùng cha mẹ cãi nhau, bị hoàn toàn cô lập rời đi BắcKinh, thậm chí, làm hại anh mất đi một nhân duyên tốt đẹp.

Cô không khỏi ảm đạm thở dài, chẳng lẽ mình thật đúng là kẻ gây tai họa? Hại người rất nặng. . . . . .

Không có lưu lại ở Ám Hương quá lâu, lúc rời đi, là Ninh Vũ Khiêm đưa bọn họra ngoài cửa, Hạ Vãn Lộ lơ đãng quay đầu lại, chỉ thấy bên trong quầyrượu ánh mắt Hứa Tiểu Soái như cũ đuổi theo, trong mắt, thoáng hiệntrong suốt, lóe lên một tầng chất lỏng. . . . . .

Cô nghiêng đầu, cũng không dám quay đầu lại nhìn nữa. . . . . .

Vị khách ven sông, có chút quen biết, thấy Ninh Vũ Khiêm ra ngoài, không cố kỵ gì mà kêu, "Bà chủ! Cho thêm hai chai bia!"

"Được....!" Bị gọi là bà chủ hiển nhiên không phải lần đầu tiên, Ninh Vũ Khiêm đáprất thuận miệng, chỉ là, đang đối mặt đám người Hạ Vãn Lộ, lại xấu hổ le lưỡi một cái.

Cô khẽ mỉm cười, trẻ tuổi, thật tốt.

"Không có gì muốn gửi chúng tôi mang về Bắc Kinh sao?" Trong mắt Tả Thần An cũng hàm chứa tia cười hài hước.

Ninh Vũ Khiêm con ngươi đen lúng liếng đảo lòng vòng, "Thật sự là không có. . . . . . Nếu không chuyển lời tới mẹ em, nói em vô cùng tốt, không cầnnhớ em!"

"Sao không tự mình gọi điện thoại nói cho bác gái?" Tả Thần An cố tính trêu chọc cô.

"Hắc hắc. . . . . ." Ninh Vũ Khiêm cười xấu hổ, không trả lời.

Tả Thần An biết rõ, Ninh gia ở bữa tiệc đính hôn mất mặt lớn như vậy, ôngcụ tất nhiên tức giận rồi, con gái lại bướng bỉnh chạy đi tìm hôn phunhư vậy, càng thêm đổ dầu vào lửa, tiểu nha đầu này chỉ sợ gọi điệnthoại cũng không dám . . . . .

"Được rồi, anh hiểu! Anh sẽ chonói với bác gái! Em cũng không cần tiễn bọn anh, đi nhanh đi!" Anh coinhư là bỏ qua cơ hội tiếp tục cười nhạo tiểu nha đầu này.

Ngày thứ hai, Chu Lan lưu luyến không rời ở bên trong dặn dò, Tả Thần An mang theo Hạ Vãn Lộ và Thư Khai trở về Bắc Kinh.

Theo ý tứ Tả Thần An, là muốn mang Thư Đại Hưng và Chu Lan cùng nhau đi dếnBắc Kinh, chủ yếu là vì suy tính cho Hạ Vãn Lộ. Hạ Vãn Lộ gần đây tâmtrạng không tốt lắm, ăn uống cũng không tốt, có cha mẹ ở bên chăm sóc,về phương diện ăn uống cũng có thể nấu ra hương vị quê hương Hạ Vãn Lộ,hi vọng có thể nuôi cô béo lên một tí, nhưng là Chu Lan lại không chịuđồng ý.

Chu Lan chỉ là vụng trộm nói cho Hạ Vãn Lộ, Tả Thần An là gia đình giàu có, từ xưa nhà giàu ân oán nhiều, thị phi cũng nhiều, làm con rể, Tả Thần An đã vì nhà bọn họ làm đủ nhiều, em trai em gái toànbộ đều dựa vào người ta, cha mẹ cũng cùng tới, chỉ sợ Hạ Vãn Lộ sẽ bịngười khác coi thường, Tả Thần An đương nhiên sẽ không có ý nghĩ nhưvậy, nhưng là người khác? Người nhà Tả Thần An đâu? Cho nên, chỉ là dặnđi dặn lại, muốn Hạ Vãn Lộ tự chăm sóc chính mình, ngàn vạn lần đừng đểcho mình chịu uất ức.

Cái này, Hạ Vãn Lộ hiểu, chuyện của HiểuThần mẹ còn chưa biết, cô cũng không biết nên nói rõ với mẹ như thế nào, lúc này rời đi cũng không ổn, cho nên, cũng không cưỡng cầu mẹ.

Sau khi trở lại Bắc Kinh, Hạ Vãn Lộ cũng không có liên lạc với Hiểu Thần,chỉ có thể để cho Thư Khai đi về trước, chú ý biến hóa sát vách, chínhmình có thời gian lại gọi cho Hiểu Thần, không biết bao nhiêu lần.

Rốt cuộc, Hạ Hiểu Thần sau hơn một tuần mất tích, điện thoại di động cuối cùng cũng mở máy.

"Hiểu Thần, mấy ngày nay em đã đi đâu?" Hạ Vãn Lộ cơ hồ mệt mỏi hết sức.

"Cùng bạn bè đi Quảng Châu!" Hạ Hiểu Thần vẫn là giọng nói lạnh nhạt không quan tâm.

"Vậy tại sao em lại tắt máy? !" Nhớ tới lo lắng mấy ngày nay, Hạ Vãn Lộ tức giận từ đáy lòng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »