Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6165 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 138
anh và hạ hiểu thần

❊ ❊ ❊

Hạ Vãn Lộ cũng không cho rằng cô và anh còn chuyện gì để nói, sau khi Thư Khai đi ra ngoài, cô cũng chuẩn bị rời đi.

“Hạ Vãn Lộ, em không cần trẻ con như thế có được không?” Ngay sau đó giọng nói của anh vang lên.

Trẻ con?! Anh dám nói cô trẻ con? Là ai trẻ con từ Bắc Kinh chạy tới ÔTrấn, còn trẻ con tự thuyết tự thoại, mặt dày mày dạn gọi cha mẹ cô là“Ba mẹ”? Còn có mặt mũi nói cô trẻ con?

Cô không có ý định đôi co, mặt lạnh tiếp tục đi, thậm chí một cái chân đã bước ra khỏi cửa.

“Hạ Vãn Lộ!” Anh đẩy xe lăn thật nhanh tiến lên, bắt lại cổ tay cô.

“Anh rốt cuộc muốn làm gì?” Cô để mặc anh nắm, sắc mặt càng lạnh lùng.

“Hạ Vãn lộ, em có thể đem tình cảm riêng tư và tiền đồ em trai em gái phântách rõ ràng được không? Thư Khai rất tốt, em không thể chỉ vì nhất thời tức giận mà đem tiền đồ của bọn chúng như chuyện đùa!”

Cô quay đầu lại, nhìn thẳng vào anh, “Em không có đùa giỡn! Đùa giỡn chính làanh! Dung túng Thư Khai tiếp tục chơi trong ban nhạc mới chính là pháhủy tiền đồ của nó, anh không thể vì muốn đạt tới mục đích của mình màcố tình hướng nó hãm càng sâu hơn, nó đã hai mươi bốn tuổi rồi, nên họcnhư thế nào là một nam nhân đội trời đạp đất, như thế nào mới có thể gây dựng sự nghiệp cho gia đình, mà không phải cả ngày cứ mê muội mất cả ýchí!”

Anh nhíu chặt lông mày, “Thì ra là, em nghĩ âm nhạc là như vậy……”

Cô mới giật mình, nhất thời nhanh mồm nhanh miệng, quên mất anh cũng là làm âm nhạc……

“Tả Thần An, chúng tôi không thể sánh cùng với anh. Nhất là con trai trongnhà chúng tôi. Anh có bối cảnh ưu việt, có thể dung túng anh ở trong bầu trời bao la của âm nhạc mà tùy ý bay lượn, coi như không có thành tựugì cũng không làm gia đình buồn phiền, bạn đang xem tại diễn đàn lê quýđôn, nhưng nhà chúng tôi thì không được, ba mẹ chúng tôi sắp già cả rồi, những người con như chúng tôi, nhất là con trai phải học cách trưởngthành, phải biết lập nghiệp, phải học những cái cụ thể, học cách gánhvác trách nhiệm chăm sóc cha mẹ, mà không phải là chơi những trò biểudiễn không thiết thực này, cho nên, điều Thư Khai cần làm nhất, là tìmkiếm một công việc, đàng hoàng kiếm tiền!”

Anh nhìn cô, hơi giễu cợt mà khẽ gật đầu, “Thì ra là, anh ở trong lòng em vẫn là đại thiếugia làm cái gì cũng sai…… Tốt, nếu như vậy, anh cũng có thể nói cho embiết, miệng em nói ra nhiều tiếng gọi là trưởng thành, lập nghiệp, phảicụ thể, gánh chịu trách nhiệm, không phải là muốn Thư Khai vứt bỏ âmnhạc đi kiếm tiền thôi sao? Điểm này đại khái em có thể yên tâm, Tả Thần An anh không thiếu nhất chính là tiền! Có lẽ em rất thanh cao, anh đưaem tiền em một cắc cũng không đụng đến, vậy thì, hãy để anh và Thư Khaicùng nhau kiếm tiền đi, anh đã cùng Thư Khai nói qua, sau khi đi xembiểu diễn của bọn nó, nếu như thấy không tệ, anh sẽ chú tâm bồi dưỡng!”

Cô đau khổ cau chặt lông mày, anh tại sao vẫn không hiểu chứ? Cô là muốncùng anh không có bất kỳ liên hệ nào! Làm sao sẽ nguyện ý cho Thư Khainhờ vả vào anh? Có một Hiểu Thần ở trong tay anh đã đủ rối ren, bây giờcòn thêm một Thư Khai nữa sao? Cô tại sao lại không biết nhà cô toànnhững kỳ tài âm nhạc đây?

Anh cười lạnh, tựa như nhìn thấu tâmtư của cô, “Tâm tư của em anh hiểu, chính là muốn phủi sạch quan hệ vớianh! Không muốn Thư Khai và anh có bất kỳ dính líu nào với nhau đúngkhông? Cho nên anh mới nói em thật trẻ con, bởi vì em không cần vì tiềnđồ của Thư Khai mà lo lắng. Em yên tâm đi, Tả Thần An anh chơi thanhcao, chơi âm nhạc, nhưng xét đến cùng vẫn là người làm ăn, buôn bán lỗvốn anh tuyệt đối không làm, cho nên nếu Thư Khai không có năng lực, anh cũng sẽ không bỏ tiền hoang phí còn làm cho giới âm nhạc chê cười! Cònchuyện của em, muốn phủi sạch quan hệ với anh không thể dễ dàng như vậy, Hạ Vãn Lộ, không nên ép anh, anh nói rồi, đối với em, anh tình thế bắtbuộc!”

Cô mơ hồ cảm thấy một cỗ khí lạnh đang phả sau lưng, “Anh…… Muốn thế nào?”

Anh còn tỏ ra dáng vẻ thanh cao như vậy, anh giống như là một người khác,“Muốn như thế nào? Em cho là thế nào? Nếu như mà anh cao hứng, có thểthành toàn cho tất cả, nếu như mà anh mất hứng, cũng có thể phá hủy tấtcả…… Người đó thông minh mà, sẽ hiểu thôi!”

Cô thật sự chưa từng thấy qua bộ dáng này của anh, xa lạ đến mức cô cảm thấy sợ hãi…… Chẳnglẽ đây mới thực sự là anh sao? Vậy thì sự dịu dàng và nhu tình trước mặt cô là mặt nạ của anh thôi sao?

Cô tỉ mỉ suy nghĩ……, vô thức lùi lại hai bước……

Thành toàn tất cả? Là chỉ thành toàn cho Thư Khai sao? Hủy diệt tất cả? Là chỉ…… Phá hủy Hiểu Thần?

Cô cả kinh mở to hai mắt, trong mắt toàn là khủng hoảng, “Anh……”

“Đừng có anh anh em em, Hạ Vãn Lộ, em, và anh, nhất định sẽ dây dưa đến cùng! Muốn trách, chỉ trách em năm năm trước đã chọc lấy anh! Cho nên, emkhông có lựa chọn, trước làm xong hai chuyện thôi. Bạn. Đang. Xem. Diễn. Đàn. Lê. Quý. Đôn. Thứ nhất, Ô Trấn mặc dù lúc trước cũng đã đến, nhưng mà không có em bên cạnh, không có tâm tình nào mà du ngoạn, hai ngàynay cùng anh đi du ngoạn đi; thứ hai, ở Ô Trấn vài ngày là được rồi,xong rồi theo anh về Bắc Kinh, nếu như ba mẹ muốn, cũng có thể cùng theo đến Bắc Kinh chơi một chút, dĩ nhiên nếu bọn họ muốn định cư lâu dài ởBắc Kinh cũng được, chỉ cần mọi người muốn.” Sắc mặt anh nặng nề.

Chưa từng nghĩ muốn dùng phương pháp này giam cầm cô ở bên người, nhưng mà,có ai nói cho anh biết, còn có thể có phương pháp khác sao? Anh cơ hồ đã vô phương hết cách rồi……

Nhưng mà, nếu để cô rời khỏi mình, anh lại ngàn ngàn không muốn! Cho nên, chỉ có thể như vậy thôi…… Tạm thờiđem cô buộc bên cạnh mình, chuyện sau này, từ từ cố gắng bồi dưỡng đi……

Hạ Vãn Lộ cứ như vậy mà bị anh khống chế, người trước mắt này, là sự dịudàng của anh đó sao? Là thâm tình của anh đó sao? Tại sao cô nhìn thấytrong mắt anh chỉ có sự tranh đoạt và cố chấp? Cô cảm thấy có một cỗthống khổ muốn hít thở cũng không thông, giống như chim bị nhốt tronglòng son……

“Tả Thần An…… Anh đã đáp ứng để em ra đi…… Anh đãnói, sẽ thực hiện bất kỳ nguyện vọng nào của em, bao gồm để cho em rờiđi……” Cô nhớ Sa Lâm đã nói như vậy, không phải sao?

Anh khôngnói lời nào, cô lại nhìn thấy trong con ngươi của anh có một tia giảohoạt chỉ có thợ săn mới có, vờ thả để bắt thật……

Thợ săn luôngiở thủ đoạn, không phải sao? Giả vờ cho cô đi, sau đó đi theo, một lầnbắt được trọn ổ, cả nhà lớn nhỏ đều diệt sạch……

Tả Thần An, anh rất lợi hại……

Cô cắn môi, nước mắt đảo quanh hốc mắt……

Dáng vẻ cô nuốt lệ vào lòng, anh nhìn thấy lòng càng trỗi lên thương yêu vôhạn, trước khi đến rốt cuộc cũng biết được điểm mấu chốt, lại không biết nên làm gì cho phải, cuối cùng than nhẹ một tiếng, nhẹ nhàng kéo cô vào ngực, để cho cô ngồi lên đầu gối mình, khẽ hôn gương mặt của cô, “Đượcrồi, đừng đau buồn nữa, anh và Hạ Hiểu Thần cái gì cũng không có, thật,em đã đồng ý với anh, tin tưởng anh, quên rồi sao? Trên thực tế, ngoạitrừ em, anh thật không có cô gái nào khác, anh đã nói rồi, cả đời này,là em, hả?”

Anh lại biến trở về dáng vẻ dịu dàng, chỉ là, anhchưa nói dứt lời, vừa nhắc đến tên Hiểu Thần, cô liền nhớ đến tấm hìnhkia, cùng hiện tại góc độ lại giống nhau như đúc, đầu anh cũng cúi thấpnhư vậy, hôn vào gò má Hiểu Thần!

Nhất thời, cảm thấy đôi môicủa anh dị thường làm cho người ta ghê tởm, mà anh còn có thể nói dốikhông chớp mắt càng làm cho cô muốn nôn, sự thật đã bày ra trước mắt,mua nhà cho Hiểu Thần, cùng em ấy ở chung, như vậy mà nói cái gì cũngkhông có? Hay là bởi vì cô xuất hiện, anh liền đá Hiểu Thần đi, chuyệnnày gọi là không có gì cả sao?

Cô vừa định đẩy anh ra, lại nghe giọng nói của mẹ vang lên, “Lộ Lộ, buổi tối……”

Giọng nói bỗng ngưng bặt.

Cô vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy mẹ đang đứng ở cửa, nhìn chằm chằm vào cô và Tả Thần An mặt lộ vẻ lúng túng.

Cô càng lúng túng hơn, bị anh ôm còn bị hôn, còn bị mẹ bắt quả tang……

“Buông ra……” Mặt cô đỏ hồng đến cả cổ.

Anh ngược lại rất nhàn nhã, cười ha ha, buông lỏng cô, nói với Chu Lan,“Mẹ, chúng con đang định đi chơi một chuyến! Thư Khai đâu ạ? Đã nói sẽlàm hướng dẫn viên du lịch cho con mà!”

“Nó…… Nó đang ở bên ngoài, để ta đi gọi nó……” Chu Lan cũng đang luống cuống, tìm được cớ, lập tức ra ngoài.

Anh khẽ cười, nắm tay cô, “Đi thôi……”

Thân thể cô cứng đờ đi theo anh, trong đầu một mảnh hỗn độn, tựa hồ hoàntoàn trống rỗng, vừa tựa hồ ngập tràn nghi ngờ, tất cả đều là xua đuổikhông được hàng ngàn dấu chấm hỏi ở trong đầu. Kinh thành Tam Thiếu Diễn đàn Lê Quý Đôn. Cô phải làm gì đây? Rốt cuộc nên phải làm sao? Nếu nhưcô không chịu nghe theo anh, Hiểu Thần sẽ như thế nào? Tiền đồ bị hủysao? Chuyện này là chuyện nhỏ sao! Hiểu Thần yêu anh như vậy, nếu nhưanh thật muốn phá hủy Hiểu Thần như đã nói, chính là hủy mạng sống củaHiểu Thần……

Anh sẽ làm như vậy sao? Có thật không?

Trước mắt cô là một mảnh mờ mịt……

“A____” tinh thần cô có chút không tập trung, chỉ là bản năng bước chân theo sự di chuyển của anh, căn bản không nhìn thấy phía trước là cái gì, thẳngtắp đụng phải cằm Thư Khai, đụng phải trên trán làm cô đau, suýt chútnữa phải rơi lệ. Nhìn thấy rõ là Thư Khai liền giận dữ mắng mỏ, “Đi đứng như vậy đấy!”

Tả Thần An lại nhẹ nhàng cười một tiếng, kéo côlại gần mình, lấy tay nhẹ nhàng vân vê lên cái trán của cô, “Chính mìnhđi đứng không để ý, còn trách Thư Khai!”

“Thật tốt! Còn có anhrể nói lời công bằng!” Thư Khai đã hoàn toàn đem Tả Thần An xem là thầntượng, còn giơ ra một cây đàn mới khoe khoang với cô, “Nhìn xem, chị,anh rể cho em đó! Chất không? Tốt hơn nhiều so với cái trước của em!”

Hạ Vãn Lộ đối với cái này không có hứng thú, cũng không để ý, bộ dạng chẳng qua là mặt ủ mày chau.

“Thư Khai, làm sao con có thể lấy cái gì đó của Tả tiên sinh!” Ngược lại Chu Lan ra ngoài nhìn thấy một màn này liền phê bình con trai. Bà biết congái và Tả Thần An xấu hổ, cho nên không hy vọng mình nợ Tả Thần An quánhiều.

Tả Thần An cười nói, “Không sao, sáng sớm Sa Lâm đến nhà con đem đến, con không chơi cái này, để lại cũng lãng phí!”

Thì ra, sáng sớm cô không thấy Sa Lâm, là do chạy đi Hàng Châu lấy cái này……

“Cám ơn anh rể! Cám ơn anh Sa Lâm!” Thư Khai vui sướng hài lòng ôm đàn điện.

“Còn không chịu đi sao? Làm hướng dẫn viên cho chúng ta! Thuận đường đi xemxem cái ban nhạc rách nát của em rốt cuộc có tài nghệ như thế nào!” SaLâm vỗ vỗ vai của Thư Khai, cười nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »