Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6476 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 135
không cho phép đem đứa bé ra nói giỡn

❊ ❊ ❊

Anh nhoẻn miệng cười, trong tròng mắt nhảy lên một tia lửa thắng lợi nho nhỏ.

Đoạn đối thoại mới vừa rồi ở trong đầu cô tái hiện: —— anh bồi ba uống một chén có thể chứ? —— chuyện liên quan gì tới em? !

Nói cách khác, cô đối với anh gọi Thư Đại Hưng là "Ba" không có ý kiến?

Nói nhiều nhất định nói sai. . . . . .

Cô không nhìn trong mắt của anh đám lửa vui sướng nho nhỏ, quyết định trầm mặc.

Thư Đại Hưng liền lấy ra Ba Bạch Cửu lâu năm mà mình thích nhất.

Chu Lan thấy vậy vội vàng nháy mắt, nhỏ giọng nói, "Cái người này rượu bình thường như vậy cũng dám lấy ra chiêu đãi khách?"

Chỉ tiếp xúc ngắn ngủi, nhưng Chu Lan cũng biết người đàn ông trước mắt này bối cảnh tuyệt đối không tầm thường, ở địa phương này rượu tự nấu làkhông lấy ra tiếp đãi được rồi.

Tả Thần An lớn lên trong một giađình như vậy, nên quan sát sắc mặt mà nói chuyện là việc anh am hiểunhất, lúc này cười một tiếng, "Mặc dù bình thường không quá thích uốngrượu, nhưng danh tiếng của Ba Bạch Cửu vẫn có nghe thấy, đã đến Ô Trấn,có thể nào không nếm qua Ba Bạch Cửu chứ? Ba, mẹ, con muốn nếm thử!"

Thư Đại Hưng vốn xuất thân là người chưng cất rượu, trước kia mở xưởngrượu, hiện tại dời đến Ô Trấn, cũng tiếp tục mở một xưởng chưng cất rượu nho nhỏ, cung cấp cho các nhà lân cận uống..., cũng dán lên nhãn hiệuBa Bạch Cửu bán cho du khách, cả nhà cũng dựa vào thu nhập từ việc nàymà sinh sống.

Mặc dù Ba Bạch Cửu do ông chưng cất cũng không bằng ai, cùng rượu quý do Tả Thần An mang tới cũng không cách nào đánh đồng, nhưng Thư Đại Hưng lại không thích người khác xem thường rượu của ông,cho nên, nghe được Tả Thần An nói như vậy, rất là vui vẻ, vội vàng rótđầy ly rượu của bốn người đàn ông trên bàn, cuối cùng, còn hỏi Hạ Vãn Lộ có muốn một ly hay không, tửu lượng của cô, trong nhà ai cũng biết,nhưng cô chỉ là mãnh liệt cúi thấp đầu dùng bữa cũng không lên tiếng,giống như đồ ăn trên bàn với cô có cừu oán vậy, Thư Đại Hưng cũng liềnthôi, ngược lại Tả Thần An, đưa tay sờ sờ tóc của cô, muốn cô đừng ănquá nhanh, sẽ không ai cùng cô tranh giành.

Cô giống như không có nghe thấy.

Đàn ông trong lúc đó có rượu, không khí liền sôi nổi, nhưng Hạ Vãn Lộ vẫnlà trầm mặc, cả quá trình ăn bữa tối, cô đều không có nói thêm một câu,vô luận anh có nói gì, cũng chỉ làm mặt lạnh, cắm đầu cắm cổ mở to miệng ăn.

Mà anh, cũng đang ở trước mặt ba mẹ cô dùng hết khả năng lấy lòng, hơn nữa Sa Lâm, cũng là một cao thủ lăn lộn trong thương trường, ở một bên giúp đỡ, Thư Đại Hưng cùng Chu Lan hai người lớn tuổi làm saochịu nổi bọn họ lời ngon tiếng ngọt? Nghe bọn anh nói chuyện thật là vui vẻ.

Còn có một cái Thư Khai, thỉnh thoảng muốn ở trước mặt TảThần An biểu đạt tình cảm ngưỡng mộ của mình như nước sông cuồn cuộn,đồng thời không quên khen ngợi ban nhạc “rách” của mình.

"Ba, cái gì gọi là ban nhạc “rách” chứ? Cái đó được gọi là lý tưởng, lý tưởngđó! Ba biết không?" Thư Khai ở trước mặt Thư Đại Hưng lại một lần cườngđiệu việc không được phép nói ban nhạc của anh là ban nhạc “rách”, cũngnăn nỉ Tả Thần An, "Anh rễ, anh đi xem chúng em biểu diễn đi, bảo đảmkhông phải ban nhạc “rách”! Thật!"

Thư Đại Hưng nghe, lập tứcnhíu lông mày, "Tiểu tử thúi con hiểu chuyện một chút! Thần An như thếnào có thể cùng con chạy lung tung!"

. . . . . . Hôn mê, Hạ VãnLộ thật muốn hôn mê, sau vài ly rượu, ba quả nhiên bắt đầu không còn engại gọi anh Thần An. . . . . .

Tả Thần An lại cười cười, "Khôngsao, ba, con có thể đi, con làm nghề này, đối với các loại hình âm nhạcvốn cảm thấy hứng thú, huống chi lại còn là của em trai, trước kia không biết, hiện tại biết, thế nào lại không quan tâm."

"Anh rễ! Anhrễ! Thật là tri âm khó gặp! Nghe được câu nói này của anh rễ, sau nàyThư Khai vì anh sẵn sàng vào nước sôi lửa bỏng dù khó khăn đến mấy cũngsẽ không từ nan! Anh rễ, trước kính anh một ly!"

Hạ Vãn Lộ nhìnThư Khai chỉ kém còn chưa có quỳ xuống lạy Tả Thần An, trong lòng cực kỳ phiền loạn, buông đôi đũa, có ăn nữa cũng ăn không trôi, trong lòngnghĩ tới, bất luận như thế nào cũng muốn tìm cơ hội nói rõ ràng quan hệcủa cô và Tả Thần An, cứ để việc này kéo dài như vậy cũng không phảibiện pháp, chỉ sợ cô cũng có thể bị anh đưa về Bắc Kinh đi. . . . . .

Không biết có phải là do cả ngày không ăn đồ uống gì hay không, hay là vì mắc mưa nên bị lạnh, mà cô mới vừa rồi cứ liên tục ăn đồ ăn như vậy, dạ dày có chút không thoải mái, khó chịu muốn ói.

Vào lúc này Thư Khailại rót cho cô thêm một ly rượu, còn giơ ly nói với cô, "Chị, ba ngườichúng ta trước cùng nhau kính ba mẹ một ly, chị cũng đã một khoảng thờigian không có về nhà, ba mẹ thật sự rất nhớ chị."

Thư Khai đã nói như vậy, ngay cả cô dù lúc này không muốn uống rượu, cũng không thểkhông nâng ly rồi, những năm này, cô quả thật là không tận hiếu rồi. . . . . .

Chỉ là, liên quan gì tới anh chứ? Tại sao muốn lôi anhvào? Liếc mắt nhìn xuống Tả Thần An tay bưng ly rượu, không khách khíchút nào nói, "Chúng ta hai chị em mời rượu ba mẹ là được rồi, ngườingoài cũng không cần nhúng vào!"

"Chị. . . . . ." Thư Khai khó mà nói cái gì.

Tả Thần An rất biết điều mà để cái ly xuống, cười nói, "Được được được,anh không dính vào, các ngươi hai chị em trước kính ba mẹ, sau đó tớilượt hai chúng ta kính ba mẹ là được."

Còn có chuyện như thế sao? Cô chuẩn bị uống hết ly này liền về phòng!

Vì vậy, cô cùng Thư Khai nâng ly, đối với Thư Đại Hưng cùng Chu Lan nói,"Ba, mẹ, con gái mấy năm này bất hiếu, không thể ở bên canh chăm sóc hai người, về sau. . . . . ."

Cô muốn nói, về sau con không đi nữa,sẽ luôn luôn ở cùng với ba mẹ, vậy mà cô mới nói đến hai chữ "Về sau",đã có người chen miệng vào, "Về sau con cùng Lộ Lộ sẽ cùng nhau hiếuthuận với ba mẹ, chỉ cần ba mẹ nguyện ý, có thể theo chúng con đến BắcKinh ở, như vậy chúng ta người một nhà cũng sẽ không tách ra."

"Ai mượn anh nhiều chuyện như vậy? !" Cô tức giận trừng mắt nhìn anh, một hơi uống hết ly rượu.

Cô vốn tửu lượng không tệ, Ba Bạch Cửu này căn bản cũng không thể làm côsay, nhưng là, tối hôm qua uống thả cửa một đêm rượu mạnh, cuối cùng còn say trước ly độc dược, nên khi ly rượu này vừa vào miệng, cô cũng nhớtới mùi vị của ly độc dược, hơn nữa mới vừa rồi đã cảm thấy dạ dày thậtsự không thoải mái, bị mùi rượu như vậy vừa xông, khiến cô thật sự muốnói.

Cô vội vàng che miệng lại hướng phòng vệ sinh chạy, Chu Lan thấy thế cũng đi theo vào, đưa cho cô khăn lông và nước.

Cô không để ý nhiều như vậy, ói ra toàn bộ thức ăn trong dạ dày mới cảmgiác được thoải mái một chút, súc miệng, dùng khăn lông mẹ đưa tới laumặt, thở phào một cái, không có lưu ý đến bên cạnh ánh mắt mẹ nhìn côtràn đầy hoài nghi.

"Lộ Lộ? Không có sao chứ?" Chu Lan nhìn chằm chằm bụng của cô hỏi.

"Không có việc gì, có thể do ăn quá nhiều đồ không sạch sẽ thôi. . . . . . Mẹ, đừng lo lắng, vào đi thôi, con đi nghỉ ngơi một lát." Cô thấy ánh mắtmẹ khác thường, cho là mẹ chỉ là lo lắng, cố nặn ra vẻ tươi cười.

"Ừ, đi đi." Chu Lan theo bản năng nắm cánh tay con gái.

Hai mẹ con mới vừa vào phòng ăn, đã nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Tả Thần An đứng chờ, thấy cô ra ngoài, vội hỏi, "Lộ Lộ, thế nào? Chúng ta đi bệnhviện kiểm tra một chút?"

Cô không để ý anh, trực tiếp hướng gian phòng của cô đi tới.

Anh nóng nảy, kéo tay cô, "Lộ Lộ, chuyện như vậy không cho tùy hứng, đi với anh tới bệnh viện!"

"Anh buông ra! Tôi không sao!" Cô vẫn là vẻ mặt lạnh lùng.

"Lộ Lộ, em tức giận, em cũng có thể đánh anh mắng anh, nhưng là không thểmanh đứa bé ra đùa giỡn!" Giọng nói của anh cũng nghiêm nghị.

Đầu của cô vừa vang lên "Oanh" một tiếng, mặt nhất thời đỏ bừng. Có ý tứgì? ! Đây không phải là ở trước mặt người nhà của cô hùng hồn tuyên bố,cô với anh đã từng lên giường với nhau?

"Anh. . . . . . Anh nóibậy cái gì đó?" Đối mặt ánh mắt khác thường của người nhà, cô mắc cỡkhông ngốc đầu lên được, hận không tìm được một cái lỗ để chui vào.

Anh vẫn như cũ lôi kéo tay của cô, giọng nói trở nên mềm mại, "Được rồi, nghe lời, đi bệnh viện kiểm tra một lần, được không?"

Chu Lan cũng cảm thấy chuyện không thể qua loa, tới nói với cô, "Lộ Lộ, nếu như là vậy. . . . . . Vậy hay là đi bệnh viện kiểm tra một chút đi?"

"Sẽ không có đứa bé! Làm sao có thể có đứa bé! Chuyện như vậy tự con cònkhông biết sao?" Có thể đừng giống như bức cung cô như vậy được haykhông! Cô cũng sắp điên rồi!

"Chính em biết cái gì? Có hay khôngcũng phải đi bệnh viện kiểm tra! Coi như không có, cũng phải kiểm traxem tại sao lại bị ói!" Anh khôi phục lại dáng vẻ ông chủ, tại thời điểm ra mệnh lệnh không cho phép bất luận người nào làm trái. . . . . .

Mà ở trong chuyện này, người nhà cùng anh đứng ở một bên, bất kể như thế nào cũng muốn cô đi bệnh viện kiểm tra một lần.

Không có biện pháp, nếu như cô không chịu đi như lời nói đoán chừng cuối cùng sẽ bị khiêng tới bệnh viện mất thôi, chỉ có thể hung hăng trừng mắtliếc anh một cái, kéo cánh tay mẹ ra cửa.

Đi tới bên lề đường, Sa Lâm liền nói, "Tôi đi lái xe lại đây."

Hạ Vãn Lộ lúc này mới chú ý tới dừng chiếc xa ở ven đường, giống như trênđướng cô ngồi xe buýt từ Hàng Châu đến Ô Trấn, quả thật có thấy quachiếc xe này tựa như không xa không gần lái bên cạnh xe buýt, nhưng là,chiếc xe này quá bình thường rồi, hơn nữa còn là treo giấy phép lái xeHàng Châu, cho nên, cô cho tới bây giờ sẽ không nghĩ tới đó chính làanh. . . . . .

Ai. . . . . .

Thật là đần chết rồi, anh ở Hàng Châu phòng ốc đều có, huống chi chỉ là một chiếc xe?

Đến bệnh viện kiểm tra, kết quả dĩ nhiên là cô không có mang thai, đây đềunằm trong dự liệu của cô, bác sĩ chỉ nói do cô bị lạnh, uống một ítthuốc, muốn cô trong lúc uống thuốc không nên uống rượu, chỉ có như vậy.

Lúc bác sĩ tuyên bố cô không có mang thai, cô thấy trong mắt anh chính làthất vọng, rất sâu rất đậm thất vọng, ánh mắt thất vọng này, như lửahồng in dấu vết, rơi ở trong lòng cô, thất vọng là anh, đau, cũng là cô. . . . . .

Một khắc kia, cô rất muốn khóc, muốn ôm mẹ khóc lớn, thậm chí. . . . . . Muốn ôm anh khóc. . . . . .

Nhưng là, cô không thể. . . . . . Không thể. . . . . .

Duy nhất có thể làm, chính là ngẩng đầu lên, nuốt toàn bộ nước mắt vào trong bụng. . . . . .

Về đến nhà, cô vừa xấu hổ, vừa giận anh, không biết như thế nào nhìn mặtmọi người, lại càng không biết nên làm như thế nào để giải quyết trườnghợp hỗn loạn này, ném xuống một câu, "Con muốn đi nghỉ ngơi." Một đườngđi thẳng về căn phòng của mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »