Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6170 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 147
chỉ là trò chơi ma quỷ

❊ ❊ ❊

Anh đánh mộtquyền vào trên vách tường, cô không coi lời anh nói ra gì! Chẳng lẽ muốn anh một ngày 24h trói cô ở bên cạnh mình sao? !

Không kịp suynghĩ nữa, anh vừa chạy ra ngoài vừa bắt đầu gọi điện thoại tìm kiếmchung quanh *** làm phiền không biết bao nhiêu người.

Bảo mẫu! Thư Khai! Sa Lâm! Nghe được câu trả lời của mọi người đều là "Không biết"!

Anh hoảng loạn, giống như con bọ không đầu, chui vào trong xe, suy nghĩ nên đi nơi nào tìm cô!

Xe vội vàng lao ra khỏi Vân Hồ, ý nghĩ đầu tiên của anh chính là đến sânbay! Lập tức đi đến sân bay! Nhưng mới đi được nửa chặng đường, anh lậptức quay đầu hướng trở về. Không đúng, cô là một người cực kỳ tiết kiệm, sẽ không nỡ bỏ tiền để mua vé máy bay đâu! Nhưng, suy đi nghĩ lại lạicảm thấy không đúng, con người trong lúc cực đoan cái gì cũng có thểlàm!

Anh phiền não đứng nguyên tại chỗ đánh mấy vòng, cả ngườinhư muốn hỏng mất. Hạ Vãn Lộ, Hạ Vãn Lộ, em rốt cuộc muốn bức anh đếnbước đường cùng như thế này sao? !

Đầu đặt trên tay lái, kèn xe phát ra âm thanh cao vút, trong màn đêm yên tĩnh, hết sức chói tai.

Đầu óc của anh ở trong tiếng còi xe chói tai dần dần rõ ràng, sau khi hít một hơi thật sâu, bắt đầu lên mạng tìm vị trí của cô.

Bảo mẫu nói cho anh biết, hơn ba giờ dì từ trong nhà ra về phu nhân vẫn còn ở trong nhà, phu nhân không để cho dì chuẩn bị cơm tối, cho nên nhữngchuyện sau này dì cũng không biết. . . . . .

Mà anh, cũng vào lúc ba giờ gọi điện thoại cho Hạ Vãn Lộ, khi đó cô còn đang ở nhà, nói cách khác, cô là sau ba giờ mới rời đi, còn không cho bảo mẫu chuẩn bị cơmtối, rất rõ ràng là có dự tính rời đi từ trước!

Anh bắt đầu kiểmtra chuyến bay và xe lửa buổi chiều và buổi tối đi Hàng Châu, sau khithấy kết quả, lại càng cảm thấy phiền não thêm. Anh liền xác định nhấtđịnh là cô trở về Hàng Châu rồi? Anh xác định cô chính là ngồi máy bayhoặc xe lửa rời đi? Nếu như cô thật tâm muốn chạy trốn, hoàn toàn khôngcần phải lựa chọn hai phương tiện giao thông sẽ lưu lại dấu vết này, màTrung Quốc lớn như vậy, cô bỏ trốn bằng bất kỳ cách nào cũng có thể!

Chẳng lẽ, anh lại muốn bắt đầu một vòng tìm kiếm mới? Lần này lại muốn chơibao lâu? Nữa năm hay một năm? Hay có thể còn lâu hơn?

Anh không biết, chính mình còn bao nhiêu sức lực để cho anh có thể tiếp tục chống đỡ thêm nữa hay không. . . . . .

Tim của anh, nhất thời lạnh lẽo một mảnh, trước mắt thế giới cũng như nhuộm thành một màu đen tối tăm.

Nếu như nói, năm năm trước anh nhìn thấy ánh sáng nhưng trong nháy mắt lạikhông nhìn thấy bóng dáng của cô để cho anh ngay cả nói chuyện cũng cảmthấy đau đớn, nhưng tối nay anh, ngay cả hô hấp cũng trở nên vất vả, hận không thể lái xe mà cứ như vậy buông ra tay lái, theo xe mà chạy, vôluận dẫn hắn đi đâu một thế giới, hoặc sống, hoặc chết, đều không còn ýnghĩa nữa. . . . . .

Anh không biết mình lái xe như thế nào, điđến sân bay, đi qua trạm xe lửa, nhưng không biết rốt cuộc mình đang tìm cái gì, biết rất rõ lúc này chắc chắn sẽ tìm không thấy, nhưng tâm tưanh lúc này rối như một mớ bồng bông, đi bộ xung quanh thành phố, cuốicùng còn không ý thức mà lái xe đến Ám Hương, kết quả còn để Hứa TiểuSoái nghe ra tin tức gì đó.

"Cái gì? Hạ Hạ trở về rồi?" Hứa Tiểu Soái trợn to hai mắt hỏi anh.

Hiển nhiên, Hứa Tiểu Soái còn không biết Hạ Vãn Lộ đã quay về nhà, anh đúnglà một cái đầu heo! Anh xoay người rời đi, bị Hứa Tiểu Soái uy hiếp mộttrận, "Tả Thần An! Không phải anh đã thề sẽ không để cho Hạ Hạ chịu uấtức sao? Anh TM là thế nào ở trước mặt tôi nói năng hung hãng? ! Lão tửnói cho anh biết, nếu như Hạ Hạ xảy ra một chút xíu bất trắc, lão tử lột da của anh ra!"

TMD! Anh lần đầu tiên ở trong lòng mắng thô tụcnhư vậy, phụ nữ của tôi, mà cần đàn ông khác tới giúp cô ấy trút giậnsao? ! Anh ta dựa vào cái gì chứ? !

Tìm loanh quanh suốt đêm,cuối cùng, anh như người mất hồn mất vía trở lại Vân Hồ. Hạ Vãn Lộ,chính em đã thay đổi mọi thứ, anh cũng vậy muốn tìm em trở về!(??? không hiểu???) Anh cũng không tin, em có thể thoát khỏi lòng bàn tay của anh!

Mở cửa, trong nhà vẫn như trước khi anh rời đi một màu đen, anh nhớ tới từ sau khi từ Ô Trấn trở về, mặc dù cô vẫn luôn không để ý đến anh, nhưnglà mỗi lần anh về nhà cũng có thể nhìn thấy cô đầu tiên, hoặc ở phòng ăn ngồi ngẩn người, hoặc ở trên ghế sofa cuộn tròn xem ti vi. Dĩ nhiên,chỉ cần anh trở về nhà, cô sẽ trốn vào trong phòng, đóng cửa lại cáirầm, nhưng cho dù là như vậy, anh vẫn cảm thấy trong phòng tràn đầy ấmáp, rất thoải mái, đó là bởi vì có hơi thở tồn tại của cô. . . . . .

Nhưng còn bây giờ thì sao? Ngôi nhà này, so với bất cứ nơi nào đều giống như một phần mộ. . . . . .

Anh ném chìa khóa xe xuống bàn trà, chán nản đẩy ra cửa phòng ngủ, suy nghĩ nhớ lại hơi ấm của cô vẫn còn lưu lại trên giường ngủ, nhưng mở đèn,trong nháy mắt, anh giật mình đứng yên tại chỗ, ngay sau đó, mừng nhưđiên. . . . . .

Trên giường chính là Heo Con đang nằm ngủ phải không?

Điên rồi! Anh cảm giác mình thật muốn điên rồi!

Kinh hỉ lớn như vậy anh sợ mình thật không chịu nổi! Hạ Vãn Lộ, em cho anhcuộc sống bình thường một chút được không? Cứ như vậy mãi, anh thậm chícó thể trở thành người điên hay không!

Anh không khống chế đượctâm tình kích động của mình, cũng không để ý cô vẫn còn ngủ say, trựctiếp moi cô từ trong chăn ra, ý nghĩ đầu tiên chính là nhất định phảihung hăng đánh cô một trận, nhưng là, cuối cùng chỉ là ôm cô hôn loạnxạ, loạn xạ cắn, vừa cắn, vừa cảm giác hốc mắt nong nóng, giống như cócái đó chảy xuống, còn dính trên mặt cô. . . . . .

Hạ Vãn Lộ rốt cuộc bị anh giày vò mà tỉnh lại, ngủ được mơ mơ màng màng, nửa mở mắt, phát hiện mình bị anh ôm hôn điên cuồng.

Anh đây là đang nổi điên cái gì?

Cố gắng mở mắt ra, để cho mình thanh tỉnh hơn một chút, cũng là nhìn anhrõ ràng hơn một chút, anh là từ đâu trở về? Tóc tai tán loạn, mắt cònhồng hồng? Trên mặt anh có một mảnh sáng lóng lánh này là cái gì? Anh đã khóc? Tại sao khóc?

Cô cực kỳ kinh ngạc, không kìm lòng được đưa tay mặt của anh, "Anh. . . . . . Thế nào?"

Cô còn không biết xấu hổ hỏi anh thế nào? Một câu nói rốt cuộc đem lửagiận của anh thức tỉnh, anh kích động dồn sức đánh trên mông cô một cái, "Hạ Vãn Lộ! Em đã đi chơi ở đâu cả một đêm?"

"Em. . . . . . Em đi làm. . . . . ." Cô khẽ nhăn lại mày, vẻ mặt vô tội.

"Di. . . . . . Đi làm? Em cho tới bây giờ không có nói qua với anh chuyện em đi làm! Đi làm cái gì? Tại sao không gọi điện thoại nói cho anh biết?"Anh hướng về phía cô bạo rống.

Cô chỉ chỉ bàn đọc sách.

Anh theo ngón tay của cô nhìn sang, trên bàn sách có một tờ giấy, nghi ngờnhặt lên nhìn, phía trên quả nhiên có tin nhắn cô để lại: em đi làm cađêm, 12 giờ sẽ tan việc.

Anh đưa tay vò tờ giấy thành một cục,nắm tay xiết thật chặt, cả chiều hôm nay, đối với anh mà nói, quả thậtgiống như vừa trải qua một kiếp sinh tử!

"Hạ Vãn Lộ! Gọi điện thoại cho anh em sẽ chết sao?" Anh ném tờ giấy về hướng của cô, lửa giận càng lúc càng lớn hơn.

Cô trầm mặc không nói .

Ánh mắt hơi nghiêng, rơi vào áo sơ mi trên vai trái của anh, nơi cổ áo, nhàn nhạt một vết son môi. . . . . .

Ánh mắt của cô bị bỗng chốc bị kích thích, lập tức dời đi chỗ khác, nằm vật xuống, dùng chăn che kín đầu, tiếp tục ngủ.

Lửa giận của anh lúc này cũng phát xong, ôm cả người và chăn của cô, giốngnhư đứa bé làm nũng, "Em Xú Nha Đầu, anh cho là anh lại mất đi em! Anhcho là em lại không muốn anh. . . . . ."

Hạ Vãn Lộ buồn bực ở trong chăn, cắn chặt môi, thân thể khẽ run, nước mắt im lặng chảy xuống. . . . . .

Một đêm này, Tả Thần An ngủ rất không yên lòng, đến nỗi Hạ Vãn Lộ cũng luôn là bị anh nằm mộng làm cho tỉnh ngủ.

Anh từ khi nằm ở bên cạnh cô liền bắt đầu ôm cô, anh bôn ba một đêm, rấtmệt mỏi, có cô ở bên cạnh tự nhiên ngủ rất nhanh, chỉ là một đêm đều nằm mơ, trong mộng tất cả đều là một tình cảnh, Heo Con bỏ đi, không cầnanh. Cô đi chính là xe lửa, chờ cho tới khi anh chạy tới trạm xe lửa,thì xe lửa đã rời đi, anh ở trên đường ray không ngừng chạy đuổi theo,nhưng cho dù anh cố gắng chạy như thế nào cũng không đuổi kịp Heo Concủa anh, cho nên ngay cả dù đang trong mộng lòng anh cũng đau như cắt, ở trong mộng cũng lớn tiếng kêu, "Heo Con! Heo Con không muốn em rời xaanh. . . . . ."

Hạ Vãn Lộ mỗi lần bị anh làm cho tỉnh giấc đều nghe được những lời này ——"Heo Con không muốn em rời xa anh. . . . . ."

Rồi sau đó, chính là anh hoảng hốt lo sợ.

Cô chưa bao giờ biết, một người nằm mơ cũng có thể hốt hoảng lo sợ đến như vậy, mỗi lần anh nói mê, liền ôm cô chặt hơn một phần, hơn nữa còn sờxoạn bốn phía tìm tay của cô, chỉ có nắm chặt rồi, mới có thể dần dần an tĩnh xuống. . . . . .

Tỉnh nhiều lần, cô cũng ngủ không được,nghĩ tới, nếu như có một ngày cô không thể nằm ở trong ngực anh như vậynữa, thời điểm anh hoảng sợ, thời điểm anh nghĩ muốn cô, anh có thể cầmtay của ai?

Như thế giày vò, cho đến bình minh anh mới dần dần ngủ an ổn, trong ngực ôm cô cũng hơi nới lỏng.

Cô không ngủ được, dứt khoát thức dậy.

Thời điểm rửa mặt, nhìn thấy anh tối hôm qua tắm rửa xong ném quần áo ởtrong sọt, áo sơ mi, cô không có đi lật xem, thế nhưng dấu son môi ấylại như cái đinh khắc sâu ở trong đầu cô, đến nỗi, cô thần xui quỷ khiến hoảng hốt, thời điểm ở trước bàn trang điểm ngồi xuống, dấu son môi đóvẫn còn ở trước mắt cô sáng ngời, cô lại một lần nữa quỷ thần xui khiếncầm son tô lên môi của mình, trên gương vẽ một đôi môi, sau đó, liền điphòng bếp.(>???

Không lâu sau, Tả Thần An từ trong mộngtỉnh lại cảm thấy ôm trong ngực phần cảm giác an toàn kia không có, sờxoạn bốn phía một chút, vẫn là không có sờ tới, anh cũng lập tức tỉnhlại.

Đầu óc của anh trong nháy mắt tái hiện lại tình cảnh đêmqua, Hạ Vãn Lộ biến mất? Trở lại? Hiện tại lại không thấy? Rốt cuộcngười nào là mộng, người nào là chân thật?

Amh quần áo cũng không có mặc, liền vọt ra khỏi phòng, chạy thẳng tới nơi có dấu vết hơi thởcủa cô, phòng bếp. Rốt cuộc là nhìn thấy bóng lưng nhỏ nhắn của cô, lòng của anh cuối cùng cũng bình tĩnh, quảng làm chi người nào là mộng,người nào là chân thật, cô vẫn còn ở đây là tốt rồi!

Cũng khôngcó ý định ngủ tiếp, trở về phòng rửa mặt, lúc đi ngang bàn trang điểmthì thấy được cô vẽ đầy dấu môi son, có chút cảm thấy không giải thíchđược, sau đó vào phòng tắm, bên trong sọt quần áo, áo sơ mi của anh ởphía trên nhất, cổ áo bên trên một dấu môi đỏ mọng rất dễ thấy.

Lại nghĩ tới gương trên bàn trang điểm cũng in hình rất nhiều dấu môi son,anh bật cười, cái dấu son này, cô nhất định nhìn thấy! Cũng muốn xem xem cô có thể nhịn được bao lâu! (H:anh thật là nham hiểm ***TTA:lườmlườm***H:bỏ chạy)

Tinh thần sảng khoái lại một lần nữa quay trở lại phòng bếp, cô đang làm bữa ăn sáng, sủi cảo tôm.

"Dì không có tới sao?" Anh vớt trứng tôm, bỏ vào trong miệng mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »