Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6597 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 140
Yêu là duy nhất

❊ ❊ ❊

Rời khỏi phạm vi tầm mắt của mẹ, thì không cần thiết phải diễn trò nữa.

Thân thể cô cứng ngắt, mặc anh ôm, không có phản ứng, càng không có nụ cười xinh đẹp trong kỳ vọng của anh.

Anh dường như đã hiểu ra điều gì, trái tim anh như từ trên mây ngã xuống đáy vực, ngã đau đớn. . . . . .

A. . . . . . Coi như là biểu hiện giả dối, đó cũng là cô. . . . . . Chỉcần là cô, ở nơi mà anh có thể thấy được sờ được, là đủ rồi. . . . . .

Đầu của anh đặt trên lưng cô, vòng quanh eo cô, nhắm mắt lại.

Thân thể cô cứng ngắt, nhưng vẫn mềm mại và ấm áp như cũ. Hơi thở của cô,nhiệt độ của cô, làm cho anh cảm thấy an tâm. Anh lầm bầm gọi tên cô,"Heo nhỏ. . . . . . Heo nhỏ. . . . . ."

Khát vọng đối với cô nhưđốm lửa nhỏ, từng chút từng chút tăng lên trong quá trình vây quanh cô,từng chút từng chút cháy rực lên . . . . .

Môi của anh từ từ dờilên trên, rơi vào sau gáy cô, nóng bỏng thiêu đốt da thịt như sứ của cô, trằn trọc, si mê, in dấu xuống một cái lại một cái.

Vốn chỉ là lướt qua, hô hấp đang hút lại dần dần dồn dập lên, nhiệt độ môi cũng càng ngày càng nóng. . . . . .

"Heo nhỏ. . . . . ." Anh có chút khó nhịn, quay người cô lại, đối diện mình, môi ở trên cổ cô từ từ thăm dò, chi chít chằng chịt, từng chút từngchút dao động, cuối cùng, phủ lên môi cô.

Vừa chạm lên cái mềmmại ngọt ngào đó, liền làm cho anh không nhịn được khẽ hừ một tiếng,cánh tay thu lại càng ngày càng gấp. . . . . .

Anh bế cô dời lêntrên hai chân mình, bàn tay nóng rực vuốt ve dọc theo đường cong uyểnchuyển của cô, trong lòng bàn tay dần dần ướt mồ hôi, cuối cùng khôngthể nhịn được, thăm dò vào bên trong áo cô, vuốt ve làn da bóng loáng.Xúc cảm mềm mại tinh tế ấm áp này đốt cháy khát vọng của anh tới cựcđiểm, không chút do dự cởi nội y của cô ra, sau đó, nắm chắc. . . . . .

Lưỡi, cũng cạy mở môi cô ra, khẽ chạm vào đầu lưỡi nhọn của cô, cùng dây dưa. . . . . .

Từ đầu đến cuối, cô đều không có phản kháng, nhưng, cũng không có đáp lại, thân thể cứng ngắc, không có bởi vì lửa nóng của anh mà đốt lên nhiệtđộ.

Anh hôn như đói khát, cắn nuốt, hận không thể nuốt cô vàobụng, tay cũng nặng nhẹ hấp dẫn xoa lên nơi đẫy đà của cô. Vẻ đẹp củacô, làm cho anh trầm mê, khiến cho anh luân hãm, vội vàng mong đợi cóthể cùng cô dung hòa với nhau, cho dù hóa thân thành nước cũng nguyện ý, chỉ là, từ đầu tới cuối cô luôn thẩn thờ, như một người gỗ cứng ngắc,mặc anh trêu chọc.

Anh không tin, không tin không khơi dậy đượcsự nhiệt tình của cô, càng thêm ra sức đùa bỡn cô, vậy mà, nghênh đónanh không phải là sự đáp lại như lửa của cô, mà là ánh mắt quật cườngcủa cô, và thân thể cứng ngắc như cũ. . . . . .

Nhiệt tình nhưnúi lửa bị dập tắt trong nháy mắt, anh dừng động tác, ôm cô vào trongngực, ôm rất chật rất chật, sau đó, cài lại nút áo lót cho cô, để cô tựdo, không hỏi cô tại sao muốn như vậy, cũng không nhiều lời nửa câu.

Cô ngồi thẳng gần cửa sổ, đưa lưng về phía anh, sợi tóc hơi xốc xếch.

Sự trầm mặc của anh thật ra khiến cho cô có chút không tự nhiên, cô lạnh lùng như vậy, anh cũng không có ý kiến khác?

Lông mi khẽ run rủ xuống, ôm ấp một đường hi vọng cuối cùng, hi vọng anh cóthể bỏ qua cô, bỏ qua đoạn nghiệt duyên không nên có này, nhỏ giọng hỏi, "Tôi như vậy, anh cũng muốn sao?" Một tượng gỗ không biết cười, khôngbiết nói chuyện, không biết xu nịnh, anh cũng muốn sao? Vẫn không chịubuông tha cho cô sao?

Gió đêm phất qua, không biết thổi hoa gì rơi xuống, cánh hoa phất phới ngoài cửa sổ, bay vào dòng nước.

Tim của anh, bởi vì những lời này của cô mà nứt ra, như đóa hoa rụng này, phiêu tán ở trong gió, đau đớn, dày đặc thành sông.

Nhưng, lại dịu dàng dùng đầu ngón tay chải tóc cho cô, dịu dàng như mơ,"Nguyện vọng cả đời của anh, chính là giống như bây giờ, em ngồi bên cửa sổ gỗ, ngoài cửa sổ hoa rơi nước chảy, bên trong cửa sổ bàn trang điểmgương đồng, còn anh, nhìn em qua gương trang điểm. Cho dù em như thếnào, đều là heo con của anh, lạnh như băng cũng được, lạnh nhạt cũngtốt, đều không sao cả, anh có thời gian cả đời, sẽ khơi lên sự nhiệttình của trái tim em, của thân thể em, nếu như kiếp này không đủ, thìkiếp sau. Heo nhỏ, anh từng nói, anh yêu em thành si thành bệnh, mà bệnh này, chỉ có em mới có thể trị. Heo nhỏ, con người mắc bệnh này của anh, không đủ hoàn mỹ, anh sẽ dùng thời gian cả đời đi bổ sung cho hoàn hảo, dùng thời gian cả đời đi chứng minh, tình yêu anh đối với em, là duynhất."

Thân thể Hạ Vãn Lộ khẽ run, "Ngoài cửa sổ hoa rơi nướcchảy, bên trong cửa sổ bàn trang điểm gương đồng, còn anh, nhìn em quagương trang điểm . . . . ." Đây là ý cảnh như thơ như họa như thế nào,Tả Thần An, không cần đối với em như vậy, không cần. . . . . .

Cô nuốt những lời nghẹn ngào xuống cổ họng, giọng cứng rắn nói, "Tôi mệt rồi, muốn ngủ, anh đi ra ngoài đi."

"Được!" Anh rất sảng khoái, xoa xoa tóc cô, khẽ hôn môi cô, "Ngủ ngon, mộng đẹp, sáng mai gọi em dậy."

Ngày mai. . . . . . Ngày mai. . . . . .

Cô nhìn hình ảnh anh rời đi qua cửa sổ mà nước mắt đầy mặt. . . . . .

——— —————— —————— —————— —————— —————— —————— ————

Bắc Kinh, tôi lại trở về rồi.

Cô ngồi trong nhà ở Vân Hồ, mắt lạnh nhìn anh ngồi trên xe lăn thu thập hành lý của bọn họ.

Trên mặt anh từ đầu đến cuối là ý cười ấm áp. Tam thiếu gia nhà họ Tả làanh, khi nào làm qua những chuyện này? Thế nhưng anh lại vui vẻ chịuđựng làm.

Đợi tất cả dọn dẹp thỏa đáng, đã qua ba tiếng đồng hồsau. Quần áo anh bị mồ hôi thấm ướt, cũng không quấy rầy cô ngẩn người,tự mình vào phòng tắm, không biết anh tắm rửa thế nào, thay một bộ quầnáo sạch sẽ ra ngoài, một thân đều là sữa tắm hương hoa nhài.

Xelăn của anh chuyển tới bên người cô, nhẹ nhàng nói rõ với cô, "Nếu nhưThư Khai chỉ một mình tới Bắc Kinh, vậy ở cùng một chỗ với chúng ta thìkhông thành vấn đề, nhưng mà năm người, cũng không tiện lắm, cho nên,anh để cho bọn họ tạm thời ở khách sạn, mấy ngày nữa anh sẽ sắp xếpphòng ở cho bọn họ; Sa Lâm bị anh giày vò lâu như vậy, rất mệt mỏi, chonên anh để cho cậu ấy đi về nghỉ trước mấy ngày, bữa ăn tối nay chúng ta phải tận tình chiêu đãi khách, hai chúng ta đi ra ngoài mời bọn ThưKhai ăn cơm; còn có. . . . . ."

Anh dừng một chút, tự giễu màcười, "Chuyện này có thể sẽ làm em khá vui mừng, bắt đầu ngày mai, anhsẽ về công ty làm việc, em sẽ không phải cả ngày thấy anh rồi, nhưng là, anh lại một khắc cũng không muốn rời xa em, làm thế nào đây? Đến côngty anh làm việc?"

Anh nói một tràng, chỉ câu này, làm cho cô cóphản ứng, trừng mắt nhìn, giọng nói lại lạnh lùng như cũ, "Anh đây làsắp xếp xong rồi, sau đó thông báo cho tôi biết sao?"

"Không, là thương lượng với em."

"Vậy tôi không đi, có thể không?"

"Có thể! Em muốn như thế nào cũng được!"

Thật muốn thế nào cũng có thể sao? Cô cười khổ, điều kiện tiên quyết là phải ở dưới mắt anh chứ? Chỉ cần ở dưới mắt anh, cô làm cái gì cũng được. . . . . .

"Anh cũng là sợ em nhàm chán, thật ra thì không cần em đira ngoài làm việc, như vậy đi, em nghỉ ngơi một khoảng thời gian trước,sau đó muốn học chút gì đó, hay muốn làm việc, đều tùy hứng thú của em,hoặc là, dứt khoát ở trong nhà học làm Tả phu nhân đi!" Anh nhẹ nhàngbóp gương mặt của cô, chính mình thoải mái vui vẻ, không quan tâm cô cóthái độ như thế nào.

Đêm đó, mời Thư Khai ăn cơm, sau đó đi K hát, ầm ĩ đến rất khuya mới về nhà.

Cô ngay cả tắm cũng không, ngã đầu đi ngủ, hơn nữa khóa cửa phòng ngủ lại, cũng không quan tâm anh hành động có tiện hay không có cần sự chăm sóccủa cô hay không, hoặc là anh sẽ ngủ ở đâu, cô đã không phải là bảo mẫunhỏ của anh rồi, không phải sao?

Trong chăn có mùi vị của anh. . . . . .

Cô ngửi ngửi, rất nhanh liền ngủ say, hơn nữa, giấc ngủ rất an ổn, ngủ an bình hơn so với đêm nằm nghe mưa trong nhà ở Ô Trấn.

Cô nằm mơ, trong mơ ngửi thấy mùi hoa. . . . . .

Một giấc này, cô vẫn ngủ thẳng tới tự nhiên tỉnh, không có bất kỳ người nào ầm ĩ cô, khi tỉnh lại đồng hồ treo tường chỉ vào mười một giờ rưỡi.

Ra khỏi phòng ngủ, chỉ có bữa ăn sáng phong phú trên bàn ăn, và dì bảo mẫu bận rộn ở trong phòng bếp.

Cô nhớ ra rồi, anh là tới công ty rồi.

Cũng tốt, theo như lời anh nói, không cần cả ngày đối mặt với anh, áp lực cũng không còn lớn như vậy rồi.

Cô thở phào một cái, vào phòng bếp giúp dì một tay.

Tả Thần An hôm nay tâm tình không tệ, sáng sớm cùng tài xế A Vĩ đi đếncông ty, nghỉ phép lâu như vậy, công việc của công ty gác lại đủ nhiềurồi.

Không có ai biết hôm nay tổng giám đốc sẽ trở về đi làm,nhưng trong công ty vẫn là bộ dạng ngay ngắn trật tự, anh rất vui vẻ vàyên tâm.

Ra khỏi thang máy, A Vĩ đẩy anh đến phòng làm việc,nhưng, thời điểm đi qua khu thư ký, kết quả thư ký lại xúm lại bàn luậnxôn xao:

"Tổng giám đốc lâu như vậy cũng không đến làm việc rồi, không biết đã khỏe lại chưa?"

"Vấn đề này, tôi nghĩ phải hỏi Hạ Hiểu Thần rồi."

"Vậy sao? Mấy người nói, Kiều Á sắp kết hôn, Hạ Hiểu Thần thật vinh dự trở thành tân sủng?"

"Haizz! Trong công ty này cũng truyền ra rồi, đã không phải là bí mật của bímật rồi! Tổng giám đốc đều mua nhà cho Hạ Hiểu Thần, kim ốc tàng kiềurồi!"

"Chính là như vậy! Khó nói Kiều Á không phải bởi vì thấtsủng mới oán hận gả cho người khác hay sao? Xem ra, Hạ Hiểu Thần này còn có thực lực hơn Kiều Á!"

"Mọi người cũng nói như vậy! Thời đại giang sơn đều có mỹ nhân xuất hiện, thời đại người mới thay người cũ!"

Tả Thần An nghe vào tai trong, mặt ngoài vẫn bình tĩnh như nước, trong mắt lại cơ hồ lóe lên ánh sang màu xanh. A Vĩ lúng túng nghe, vội vàng hokhan hai tiếng.

Mấy vị thư ký nghe được âm thanh quay đầu lại, tất cả đều sợ choáng váng.

"Làm việc!" Tả Thần An giống như cái gì cũng không nghe được, trực tiếp bảo A Vĩ đẩy anh vào phòng làm việc.

Ngồi trầm lặng trong phòng làm việc một lát, gọi điện thoại, "Bảo Hạ Hiểu Thần lập tức đến phòng làm việc của tôi."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »