Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6158 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 152

❊ ❊ ❊

Hạ Vãn Lộ cũng dự đoán được là anh lén lấy đi, cái vấn đề này pass cho qua đi, nhưng hộ khẩu thì sao?"Hộ khẩu của tôi tại sao cũng ở chỗ anh?"

Anh mím môi, hồi lâu, nói thầm ra một câu, "Ba của chúng mình cho. . . . . ."

Ba. . . . . . Ba. . . . . .của chúng mình? Có người như vậy sao? Đầu óc của cô bị đông lại rồi, vòng vo lần nữa rốt cuộc hiểu ba của chúng mình mà anh nói là Thư Đại Hưng. . . . . .

"Tả Thần An! Anh càn quấy cái gì?" Anh bị điên rồi, không có nghĩa là cô cũng đi theo anh cùng nhau điên khùng! Kết hôn? Trò đùa trẻ con gì chứ? Ấu trĩ!

Cô xoay người muốn đi ra ngoài, nhưng làm sao chạy được? Bị anh ôm một cái trở lại, cũng không buông tay nữa, chỉ thúc giục Tôm Tép, "Cậu làm nhanh một chút cho tôi! Mè nheo làm gì đó?"

Tôm Tép cười trộm, liều chết nói một câu, "Tiểu Tam Tử, cậu chẳng lẽ còn chưa có cầu hôn thành công đã tới bức hôn dân nữ hả?"

Tả Thần An sắc mặt cương cứng, cầu hôn phải không? Được! Gậy ông đập lưng ông!

Anh nắm tay của cô, vẻ mặt nghiêm túc hỏi, "Hạ Vãn Lộ, em đồng ý gả cho Tả Thần An làm vợ không?"

Quay về thời gian năm năm, một màn này sao mà tương tự, giống như năm đó cô ở bên ngoài giáo đường hỏi anh. . . . . .

Cô đương nhiên sẽ không nói đồng ý, "Tôi. . . . . ."

"Đồng ý!"

Cô nghẹn họng nhìn trân trối, cô chỉ nói ra một chữ "Tôi", Tả Thần An người này tự nhiên liền tiếp hai chữ "Đồng ý". . . . . .

Được rồi! Báo ứng! Báo ứng! Cô thật tin tưởng cõi đời này có báo ứng!

Bồ Tát ơi Bồ Tát! Đừng chơi như vậy chứ? Năm năm trước mặc dù cô cũng chơi bức hôn, nhưng đó là làm việc thiện! Anh là người tàn tật! Cô có tấm lòng yêu thương! Không phải nói thiện có thiện báo sao? Bồ Tát cũng gạt người hay sao?

"Được rồi, cô ấy nói đồng ý rồi! Tiểu tử cậu đừng nói nhảm nhanh đưa biểu mẫu cho tôi!" Anh không nhịn được, chân mày rối rắm một giây sắp muốn đánh người rồi!

Tôm Tép cũng một dạng ngây mặt ra, lại nói đây là màn cầu hôn trâu bò nhất anh đã từng gặp trong lịch sử! Những lời này anh không nói ra miệng, nếu như nói ra Tả Tam Thiếu nhất định muốn xem thường bác bỏ anh, đây tính là gì? Người nghĩ ra là vị bên cạnh kia, năm năm trước đã từng dùng chiêu này, sớm lỗi thời rồi!

Mặc dù trong lòng lo lắng trùng trùng cảm khái muôn vàn, nhưng vì để tránh cho bị đánh, Tôm Tép vẫn là quyết định trước tiên đem cái vị thần này dụ dỗ tốt rồi nói sau. . . . . .

Vì vậy nghiêm túc lấy biểu mẫu ra, chỉ đạo anh, "Điền vào, còn phải chụp hình, nơi này, nơi này, hai người đều phải ký tên, in dấu tay! Hay là, hai người đi theo tôi chụp hình trước!"

"Tôi không. . . . . ." chữ "chụp" của cô còn chưa nói ra, thì đã bị cánh tay Tả Thần An kẹp lại, dễ dàng kẹp cô đi.

Trước máy chụp hình, hai người đều ngầm so tài, cô liều mạng muốn trốn, anh liều mạng ôm cô không cho phép cô lộn xộn, đẩy tới đẩy lui, đáng thương là Tôm Tép, ở bên kia vẫn hét lên, "Đừng động, đừng lộn xộn, nhìn ống kính, cười một cái a, cười một cái. . . . . ."

Nhưng mà, dường như không có ai nghe anh . . . . . .

Hình này làm sao chụp?

"Tôm Tép cậu nhanh lên một chút cho tôi!"

Tả Thần An bạo rống một tiếng, tay tôm tép run lên, ấn nút chụp, hình chụp được rồi. . . . . .

Mặt anh âm trầm ôm cô, vẻ mặt cô đau khổ ở đó giãy giụa. . . . . .

Cũng may hình chỉ chụp từ ngực trở lên, tranh đấu gay gắt của bọn họ không bị chụp trong ảnh, hai khuôn mặt cũng coi là chụp chính diện, cứ như vậy đi, chấp nhận dùng một chút. . . . . . Ai, người biết thì đây là chụp hình kết hôn, người không biết. . . . . . còn tưởng rằng hai người này có thù giết cha. . . . . .

Thật lâu về sau, Hạ Vãn Lộ hỏi anh, rõ ràng là đi kết hôn, tại sao bắt đầu từ lúc lên xe mãi cho đến cuối cùng, đều nghiêm mặt, giống như ra chiến trường vậy? Anh mè nheo nửa ngày, mới chậm chạp hừ ra một câu, "Khẩn trương chứ sao. . . . . . chưa từng kết hôn mà. . . . . ."

Nói nhảm, người nào từng kết hôn à?

Dĩ nhiên, đó là chuyện rất lâu sau này rồi, lại nói hình chụp xong, Tôm Tép liền bảo hai người bọn anh điền vào biểu mẫu, Tả Thần An sợ cô chạy trốn, một tay lôi cô không thả, một cái tay khác cầm bút viết, viết xoạch xoạch trên giấy, Hạ Vãn Lộ nhìn thông tin anh điền vào biểu mẫu dần lấp đầy, trong lòng quyết định chủ ý cho dù như thế nào cô cũng sẽ không hợp tác, kiên quyết không điền là được!

Nhưng mà, anh đây là đang làm gì? Ngay cả thông tin của cô cũng toàn bộ điền rồi? Anh nhớ rõ ràng như thế sao? Đều không cần hỏi cô hay sao?

Được rồi, đến cuối cùng, anh ký tên rồi, cô chết cũng không ký, được rồi chứ?

Mắt thấy anh đặt bút xuống, ánh mắt chuyển qua trên mặt cô, mặt đối mặt với cô. Cô cho là anh muốn thuyết phục cô ký tên, cổ cứng ngắc, xoay đầu, kiên quyết nói, "Tôi không ký! Tôi không kết hôn!"

Một bên Tôm Tép trợn tròn mắt, hình cũng chụp rồi, còn như vậy sao? Tiểu Tam Tử thật là kém. . . . . .

Tả Thần An lại nhìn chằm chằm gò má cô, cũng không nói chuyện, đột nhiên, lấy tay kìm chặt cằm cô, quay mặt cô lại đối diện với mình, sau đó, nụ hôn của anh liền rơi xuống. . . . . .

Điên rồi. . . . . .

Anh hôm nay uống lộn thuốc rồi phải không?

Bên cạnh còn có Tôm Tép đang nhìn!

Tất cả hôm nay đều tới quá đột ngột! Từ lúc anh giống như bệnh thần kinh muốn kết hôn, đến bây giờ ở trước mặt người ngoài hôn mãnh liệt, đều là điều mà trái tim nhỏ của cô chịu không nổi, cho nên, khi anh công hãm thành trì, khi đầu lưỡi khều đầu lưỡi cô, cô vẫn còn đang ngẩn người. . . . . .

Kết quả như thế là, anh càng hôn càng sâu, đợi khi cô phản ứng kịp, đã hãm sâu vào sự mê hoặc của anh, không còn lực tự cứu. . . . . .

Anh giữ chặt đầu cô, không cho phép cô có một tấc đều rời đi, một cái tay khác theo sống lưng cô mà xuống, lục lọi đến tay của cô, sau đó, nhẹ nhàng cùng cô đan xen. . . . . .

Cô cho là, chỉ là đan xen. . . . . .

Vậy mà, chợt cảm thấy ngón tay bị thứ gì thấm ướt hạ xuống, sau đó lại có cái gì chất giấy gì đó dính vào, ở trên ngón tay cô ấn một cái. . . . . .

Rốt cuộc đang đùa cái gì?

Đợi khi cô chợt tỉnh ngộ, Tả Thần An đã buông cô ra, vui mừng đứng đối diện với cô, dùng một loại nụ cười như hồ ly nhìn cô.

Cô ngơ ngác, cúi đầu nhìn ngón tay của mình, bị mực đóng dấu đỏ thẫm nhuộm sắc. . . . . .

Cái đầu gỗ của cô hiểu được rồi, cô chẳng những bị cường hôn rồi, còn bị cưỡng bách ấn dấu tay, hôn, chỉ là anh bày ** trận mà thôi, khi anh hôn cô, thời điểm cô mê hoặc không rõ, Tôm Tép phối hợp tốt với anh đem hộp mực đóng dấu in lên ngón tay cô, sau đó, ngón tay của cô liền ấn ở nơi nên ấn. . . . . .

Nhìn lại anh, tiêu sái nâng bút bắt chước chữ của cô ký lên nơi cô in dấu tay, lại chấm mực đóng dấu, bên cạnh dấu tay cô, in dấu tay của mình bên cạnh chữ ký của anh. . . . . .

Ký tên đồng ý cộng thêm in dấu tay, cô cứ như vậy mà bán thân rồi?

Cô sững sờ, vẫn là không cách nào tin tưởng chuyện đã xảy ra hôm nay. . . . . .

Cho đến Tôm Tép giao hai quyển sổ màu đỏ cho Tả Thần An, đồng thời chúc mừng anh, thời điểm bọn họ chính thức kết thành vợ chồng, cô vẫn ngơ ngác hỏi, "Tôi. . . . . . kết hôn rồi?"

"Đúng vậy! Chúc mừng hai người, chúc vĩnh kết đồng tâm, sớm sinh quý tử!" Tôm Tép nói lời tốt đẹp.

"Đúng vậy, vợ, chúc mừng em chính thức trở thành Tả phu nhân!" Tả Thần An cười híp mắt, nói như thế. Ngoài thả mồi nhử lừa gạt cộng thêm ép hôn, bộ dáng Tả Tam Thiếu xanh mặt hiện lên đối lập rõ rệt với lúc trước.

Chúc mừng!? Cô tại sao một chút cũng không cảm thấy vui? Quả thật chính là không giải thích được! Điều này thật đúng là phù hợp với phong cách trước sau như một của Tả Tam Thiếu, làm theo ý mình, muốn gió có gió!

Sau khi mơ hồ một lúc lâu, cô rốt cuộc bộc phát, không bộc phát trong mơ hồ, thì diệt vong trong mơ hồ. . . . . .

"Chúc mừng em gái anh a!" Giờ đến phiên cô rống giận rồi.

Anh cười cười, "Anh không có em gái, chỉ có chị gái, ưmh. . . . . . Đợi lát nữa nói với Thần Hi một chút, bảo chị ấy cho chúng ta phong bì lớn! Là phải chúc mừng chúng ta!"

Cô cảm thấy phổi mình sắp nổ tung, anh còn có tâm tình nói đùa? Anh choáng nha, tâm tình khẳng định rất tốt. . . . . ."Tả Thần An! Tôi không kết hôn!" Cô phẫn nộ mà gào thét.

Anh cười dung túng, chỉ quyển sổ cho cô xem, "Không kịp rồi, đã kết hôn rồi!"

". . . . . ." Cô làm sao lại cảm thấy lửa giận của cô giống như đánh một quyền vào bọt biển, cô khóc không ra nước mắt! Làm thế nào? Nhìn Tôm Tép nhờ giúp đỡ, "Cầu xin anh, thu hồi quyển sổ lại được không? Thu hồi đi đi! Trên thương trường người ta bán một số thứ còn bao đổi một tuần mà, Taobao cũng có thể trả lại hàng mà!" (Taobao: một kênh mua bán trên mạng ở Trung Quốc)

"À?" Tôm Tép làm dân chính nhiều năm như vậy, còn chưa từng nghe nói là kết hôn cũng có trả lại hàng . . . . . ."Cái này. . . . . . Ừ. . . . . . Người ta đó là chất lượng có vấn đề mới trả lại hàng. . . . . ."

"Có! Anh ta chất lượng có vấn đề! Thật sự có!" Cô chỉ vào Tả Thần An gài tang vật, được rồi, thật ra thì chất lượng có vấn đề là bản thân cô. . . . . .

Tôm Tép nghe lời của cô rất là kinh ngạc, mắt không tự chủ được nhìn lướt qua giữa hai chân Tả Thần An, trong đôi mắt vẻ từng dấu chấm hỏi, có vấn đề về chất lượng? Chẳng lẽ không sinh được? Khó trách cô nương người ta không muốn gả, khó trách Tiểu Tam Tử muốn bức hôn. . . . . .

Tả Thần An cảm nhận được ánh mắt của anh, nổi giận, người đàn ông không thích nghe nhất chính là cái này. . . . . . Liền rống về phía Tôm Tép, "Nhìn đâu vậy?" Vì danh tiếng của chính mình, rống xong lại gầm thét với Hạ Vãn Lộ, "Chất lượng có vấn đề hay không em không phải rõ sao? Hay là tối nay nghiệm chứng một chút?!"

Ách. . . . . . Cô tự biết lỡ lời, vừa ngẫm nghĩ lại, sinh ra chủ ý mới, "Không thể trả, vậy ly hôn thì có thể chứ? Tôi muốn ly hôn! Ly hôn!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »