Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6152 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 162
đây là lãnh đạo nhà tôi

❊ ❊ ❊

Chỉ thấy anh ta lócái đầu ra ngoài xe, “Cho người tới phụ một tay với! Coi như tôi cựckhổ, mà tôi cũng không phải lực sĩ đâu à!”

Có công nhân ở trong đình viện nghe thấy, vội vàng tới phụ một tay.

Thì ra Sa Lâm mang tới ảnh cưới của bọn họ, cô mặc một loạt bộ áo dài sườnxám cổ điển của Trung Quốc, treo ở nơi này lại rất hợp lý.

Côluôn luôn biết ảnh nghệ thuật dù là xấu xí cũng biến thành xinh đẹp thần kỳ, dù lúc trước đã nhìn thấy ảnh mẫu trong máy vi tính, nhưng sau khirửa ảnh, chính cô cũng bị kinh diễm, hình này thật sự quá đẹp……

Ảnh cưới chụp cô gái trông rất xinh đẹp, cái này cũng không có gì là lạ,khó được nhất chính là nam nhân yêu nghiệt này nha, tại sao nhìn qua còn đẹp hơn so với cô, rõ ràng anh không hề trang điểm gì cả mà……

“Không gì sánh được nha!” Anh đứng một bên than thở.

Cô nghe vào tai, trong lòng âm thầm kiêu ngạo, cũng may, mắt anh nhìn đến là mình……

Được khen thưởng rồi, đương nhiên là muốn giả vờ khiêm tốn mấy câu, “Hoànhảo…… Nhờ trang điểm đấy…… Hơn nữa hậu kỳ chỉnh sửa kỳ công mới được……”

“Ừ……” Người nào đó chậm rãi bổ sung nửa câu sau, “Anh là đang nói chính anh……”

“Tả Thần An!” Lẽ nào như vậy! Muốn bạo phát nha! Đàn ông tuấn tú xinh đẹp như vậy thì có ích gì?!

Anh nhìn cô, cười híp mắt, chính là muốn nhìn bộ dáng xù lông của cô, tứcgiận đến vậy, đó mới vốn là cô. Cô ngày trước, tính tình vốn như lửa,mấy năm nay bị đè nén, cho nên, từng chút từng chút kích thích cô, từngchút từng chút nhìn cô thức tỉnh, bọn ho sẽ lại trở về dáng vẻ như lúcban đầu……

Bất kể anh nói thế nào, nhưng tấm hình này cô thực sựrất thích, cho nên tự mình nhờ những người công nhân treo vào nơi cônghĩ là thích hợp.

“Phòng này, xem như đã hoàn mỹ!” Tả Thần Anlại thở dài, “Cũng thật là trùng hợp, chúng ta vừa mới kết hôn thì cũnglàm xong, hình cũng đem đến kịp thời như vậy.”

“Nhưng mà có hơi xa……” Hạ Vãn Lộ nghĩ đến mỗi ngày phải đi đường xa như vậy, muốn không bị kẹt xe quả là không thể đi.

Anh cúi đầu cười một tiếng, “Em muốn mỗi ngày đều ở chỗ này? Cũng được,không phải có anh làm tài xế miễn phí sao! Chỉ là, cần phải hai thángsau nữa tu sửa xong rồi mới dọn qua được. Dĩ nhiên, em cũng có thể tựmình lái xe, anh sẽ cho em đi học trường lái xe, có cái bằng lái cho hợp lẽ!” Anh nghĩ nên mua cho cô một chiếc xe thật xinh đẹp, lần trước theo Tiêu Y Đình đi chọn xe, thấy có một chiếc Rambo màu hồng, thật rất xinh đẹp, nhưng mà có hơi khoa trương, mà cô luôn luôn không thích khoatrương.

“Sau này hãy nói……” Đối với xe cộ, cộ thật một chút hứng thú cũng không có. Nghĩ cô là một y tá nhỏ bé, ngồi xe sang trong đilàm, tiền lương cả đời cũng không mua nổi một chiếc xe đó, thật khôngbiết người ta sẽ bàn ra tán vào như thế nào!

Lúc hai người nóichuyện, Sa Lâm vẫn muốn chen miệng vào, khổ nỗi lại không tìm được cơhội nào, rốt cuộc chờ hai người dừng lại, anh vội vàng nói, “Ông chủ,khi tôi đến gặp được Tiêu thiếu gia, bọn họ bọn họ……”

Lời cònchưa dứt, giọng nói Tiêu Y Đình đã vang lên rồi, “Lão Tam! Tôi nói trong thời gian này không thấy bóng dáng cậu! Tiểu tử cậu cư nhiên đi kếthôn! Kết hôn cũng không thông báo cho anh em một tiếng, cậu sợ chúng tôi không chuẩn bị nổi bao lì xì hay sao vậy?”

Đi theo sau lưng Tiêu Y Đình còn có Ninh Chấn Khiêm, mặc toàn thân quân trang.

“Lão Đại mới trở về, nhà cũng không đi liền đi đến nhà cậu luôn rồi, cáingười này có tân hôn còn thêm dời đến nhà mới, nói thế nào cũng phải mời bọn tôi uống một ly rượu mừng mới phải?” Tiêu Y Đình không xem mình như người ngoài cứ tự nhiên ngồi xuống, cuối cùng, đánh mắt nhìn một vòngchung quanh, than thở, “Nhà này, thật là tuyệt! Vẫn là Lão Tam có tiềnnha, tôi nói thế gian này gian thương kiếm tiền là tốt nhất, Lão Đại,chúng ta cũng thay đổi đi, tôi muốn đổi nghề!”

Tả Thần An đứngsau Hạ Vãn Lộ, cười nói, “Được rồi Lão Nhị, cậu nhận làm một vụ án bằngtôi thu vào một quý, đừng ở trước mặt tôi than khóc, cũng chẳng ai tìmcậu vay tiền! Sẵn đây chính thức giới thiệu một chút với mọi người, đâylà lãnh đạo nhà chúng tôi, Hạ Vãn Lộ, đây là Ninh đại ca, Tiêu Nhị ca,thật ra thì đều đã gặp nhau rồi mà!”

“Còn là lãnh đạo! Có tiềnđồ!” Tiêu Y Đình xem thường nhìn Tả Thần An một cái, cười cười chào hỏicùng Hạ Vãn Lộ, “Đệ muội, cần phải cảm tạ tôi nha, nếu không có tôi vàLão Tam cấu kết nhau làm chuyện xấu, chuyện tốt của hai người làm sao mà nhanh đến vậy!”

“Nói nhăng nói cuội gì đó? Ai cùng cấu kết với cậu làm chuyện xấu?” Tả Thần An nháy nháy mắt.

Hạ Vãn Lộ ngửi ra chút mùi vị mờ ám, nghi ngờ nhìn Tả Thần An, rõ ràng làcó quỷ đây mà…… Còn chen cái gì mà chen? Thật sao…… Lại có chuyện lừagạt cô…… Thế này cần phải thẩm tra lại……

Ninh Chấn Khiêm vẫn làngười trầm mặc nhất, từ khi vào đến giờ vẫn chưa nói câu nào, chỉlà nhìn Hạ Vãn Lộ bằng ánh mắt khác lạ.

Vì vậy Tiêu Y Đình lạila hét muốn Tả Thần An có nhà mới phải mời khách uống rượu ăn cơm, nóicài gì mà món ăn của khách sạn đã ngán lắm rồi, muốn nểm thử một chútkhẩu vị gia đình của người Giang Nam. Đây rõ ràng chính là muốn nếm thửtay nghề của phu nhân Tam đệ đó mà……

Tả Thần An nắm tay Hạ VãnLộ không cho phép cô vào phòng bếp, còn quát Tiêu Y Đình, “Vừa vừa phảiphải thôi! Vợ tôi là chuyên nấu cơm cho cậu ăn sao? Tôi còn không nỡ đểcô ấy xuống bếp!”

Tiêu Y Đình nhìn anh chằm chằm, người an hem, vợ không nên nuông chiều đến vậy nha! Nuông chiều riết sẽ sinh hư đó!

Ngay cả Hạ Vãn Lộ cũng cảm thấy ngượng ngùng, làm cho người ta nhìn vợ mình, khi bạn bè của anh tới chơi cô nên xuống bếp làm vài món cũng đúng đi,anh làm như vậy, có phải có chút quá đáng lắm hay không? Nhưng Tả Thầnan không có ý định buông cô ra, hơn nữa còn cùng Tiêu Y Đình hai ngườicùng nhau đưa ánh mắt nhìn về phía Ninh Chấn Khiêm.

Ninh Chấn Khiêm lông mày khẽ nhíu, “Nhìn cái gì? Lão tử mới trở về, mệt mỏi!”

Hai người này, cũng biết sai bảo anh đi nấu cơm? Anh biết làm cơm đây thật là chuyện uất ức nhất cả đời này……

Cuối cùng vẫn không có kết quả, cả đoàn người quyết định.

Lái xe về nội thành ăn cơm.

Trên đường, Hạ vãn Lộ nghĩ đến vẫn có một chút thẹn, “Thần An, anh đối với em…… Thật tốt quá……”

Anh nhìn cô, đưa mặt đến gần cô.

“Làm gì?” Lại là bộ dạng này, cô cố ý giả vờ không hiểu.

“Không phải nói anh tốt sao? Nếu cảm thấy anh tốt thì cho quà đi!”

Cô nhanh chóng hôn một cái lên mặt anh, “Lái xe! Nhìn đường cho kỹ!”

Anh cười, “Ý của em là, lúc không lái xe có thể hôn từ từ sao?”

Cô im lặng, xem như không nghe thấy!

Lúc Tả Thần An và Tiêu Y Đình mấy người bọn họ đi chung với nhau, chơi rấtvui vẻ, so với ngày thường an tĩnh kín kẽ thật sự rất khác biệt, có lẽmỗi người đều là như vậy, chắc chắn cũng sẽ có mấy bạn xấu như vậy, ởtrước mặt bọn họ có thể buông thả chính mình. Mà mấy người đó trừ Sa Lâm ra, Tiêu Y Đình là người cực kỳ bận rộn, Ninh Chấn Khiêm là bộ đội,bình thường cũng khó gặp mặt được nhau, chính bởi vì như thế, Hạ Vãn Lộkhông muốn làm anh mất hứng, đến chiều tối phải đi làm ca đêm cô tínhtoán thời gian để quá giang xe đi đến bệnh viện, nhưng làm sao Tả ThầnAn có thể đồng ý? Nên bỏ lại ba người bạn, đưa cô đi làm sau đó sẽ quaylại cùng chơi với bọn họ.

Trên đường đi làm còn gặp kẹt xe, đếnnỗi thời điểm đến bệnh viện, đã trễ năm phút, cô thầm kêu không ổn, vộivội vàng vàng đi vào văn phòng khoa.

Lúc chạy nhanh đến phònglàm việc của y tá, lại nghe thấy từ bên trong vọng ra giọng nói của y tá Tiểu Văn, “Còn chưa đến nhận ca? Có phải lại xin nghỉ hay không đây?Tăng ca hoài chắc chết luôn quá!”

Một giọng nói của một y tákhác cũng theo đó vọng ra, “Ai biết được nha! Người ta có Phó Việntrưởng bảo bọc! Nếu không cô cũng tìm viện trưởng bảo bọc đi?”

“Hừ! Tôi làm chuyện xấu không được! Ai biết bao bọc ở chỗ nào? Đừng có baobọc lên trên giường nha! Ngày thường thì mọi thứ đều nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh giống như cái gì gì đi!”

“Cô đừng ăn nói lung tung……”

“Ai ăn nói lung tung chứ hả? Cô không nhìn thấy cô ta mặc quần áo gì sao,tất cả đều là hàng hiệu! Còn có xe đưa tới đón đi, không phải là BMWcũng chính là Mercedes – Benz, không biết đi theo bao nhiêu kim chủ!Nghe nói trước kia cô ta còn làm thêm ở hộp đêm……”

“Có thật không? Đó không phải gọi là ban ngày giả bộ bạch y thiên sứ, ban đêm liền thoát xác thành mỹ nhân hộp đêm phóng đãng?”

“Ai nói không phải chứ!”

A……. Cô đứng ở cửa lắc đầu, thế gian này……

Vì tránh cho hai người y tá này bị lúng túng, cô định đứng một lát ở cửamới đi vào, đi vào, lại phát hiện Hiểu Thần cũng ở bên trong, hơn nữacòn lớn tiếng quát hai nữ y tá này, “Cái người nói năng bừa bãi cái gìvậy? Còn đặt chuyện chị tôi như thế nữa tôi sẽ không khách khí đâu!”

Cô cười, “Hiểu Thần, em ở đây nói bừa cái gì thế? Ai lại đặt chuyện chị đây?”

Tiểu Văn và Lưu Lệ thấy cô tới, sắc mặt biến đổi hơi lúng túng, một ngườilấy cớ đi làm việc, một người lấy cớ tan việc, lập tức tránh đi.

“Chị……” Hiểu Thần dáng vẻ vẫn còn bất bình tức giận.

“Sao vậy?” Cô làm bộ cái gì cũng không biết.

“Chị, mấy người đồng nghiệp đó của chị thật là xấu! Nói xấu sau lưng chị!” Hiểu Thần mất hứng chu miệng.

“Vậy sao?” Cô cười cười, không xem là quan trọng, ngược lại nhớ đến mộtchuyện khác, “Hiểu Thần, chị có một chuyện muốn bàn bạc với em, bây giờem vẫn còn nhỏ, nếu quả thật như lời em nói có hứng thú với âm nhạc, cómuốn ra nước ngoài đi du học hay không?”

“Ra nước ngoài? Không! Em không muốn! Em muốn ở cùng một chỗ với chị thôi!” Cô sáp tới, ôm cổ Hạ Vãn Lộ.

“Hãy nghe chị nói đã, không phải là đi mà không trở về! Đi ra ngoài đào tạothêm mấy năm, trở về đối với sự phát triển của em càng thuận lợi hơn!”

“Nhưng mà em không muốn đi! Em luôn sống lẻ loi hiu quạnh, thật vất vả gặp lại chị ở Bắc Kinh, muốn em và người thân lại xa cách nhau, em không muốn!”

“Trước em đừng vội trả lời ngay, trở về suy nghĩ thêm rồi hẵngtrả lời! Vài ngày nữa rồi đưa câu trả lời chắc chắn cho chị! Đúng rồi,hôm nay em đến đây tìm chị có chuyện gì không?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »