Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6243 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 111
bóng ma

❊ ❊ ❊

Hiểu Thần bắt đầu cuộc thi lúc tám giờ tối, Hứa Tiểu Soái dự định năm giờ rưỡi sẽ tới đón cô, suy nghĩ muốn ăn cơm tối với cô, sau đó sẽ cùng nhau đi xem cuộcthi.

Vậy mà cô vẫn còn đang ngủ. Buổi sáng sau khi tan ca về nhàcô liền bắt đầu ngủ, thế nhưng ngủ suốt cả một ngày, cơm trưa cũng không có ăn, có lẽ là do quá mệt mỏi.

Hứa Tiểu Soái điên cuồng nhấnchuông cửa tiếng chuông vang dội mới đánh thức được cô, cô mơ mơ màngmàng cầm đồng hồ báo thức lên xem, vừa nhìn, lập tức thanh tỉnh hoàntoàn, bây giờ cách thời gian Hiểu Thần thi đấu cũng không sai biệt lắm!

Mặc đồ ngủ, tóc tai bù xù ra mở cửa cho Hứa Tiểu Soái, sau đó chính cô lại ở trong phòng chạy loạn cả lên, nào là thay quần áo, rửa mặt, nấu mì ănliền. Lúc này nếu cô nấu cơm ăn khẳng định không kịp, cho nên cô tùytiện tìm một chút đồ ăn là được rồi. . . . . .

Ánh mắt Hứa TiểuSoái vẫn luôn đuổi theo bóng dáng của cô, mày cau lại, mãi cho đến khithấy cô bưng chén mì ăn liền chuẩn bị ăn, mới tức giận đùng đùng, đoạtlại, "Em đừng nói cho anh biết cả ngày hôm nay mới chỉ ăn một cái nàythôi nha?"

Cô có chút chột dạ, cười ha ha, "Không có. . . . . . Buổi sáng lúc giao ban ở phòng ăn có ăn qua một ít. . . . . ."

Anh hiểu rất rõ cô, trong sinh hoạt luôn luôn đối với mình qua loa, có thểgiảm bớt liền giảm bớt! "Em còn biết chột dạ?" Sắc mặt anh đen xuống,ném mì ăn liền của cô vào thùng rác, "Anh nhớ đã có lần nói với em, mìăn liền là thức ăn không tốt cho sức khỏe không cho phép ăn? Tả Thần Anđâu? Sao lại cho em ăn thứ này?"

Cô khóe mắt dư quang liếc vềphía chén mì, trong lòng âm thầm tiếc nuối, "Anh ấy. . . . . . Cùng vớiviệc này không có quan hệ. . . . . ."

"Em còn giúp anh ta biện hộ? ! Thật là con gái lớn không dùng được mà! Đi theo anh!" Anh lôi cổ tay cô hướng bên ngoài kéo đi.

Cô buồn cười, cái gì gọi là con gái lớn không dùng được? Nói cứ như anh là ba cô vậy đó. . . . . .

"Đi đâu? Em còn muốn đi xem Hiểu Thần thi đấu, anh đừng khiến em bị trễ đó!" Tay của cô bị anh bóp có chút đau.

"Anh cũng muốn đi xem Hiểu Thần thi một chút! Em gái em thi đấu, tại sao anh lại không đi chứ? Chỉ là trước tiên cần phải lấp đầy bụng đã!" Nói tớichỗ này, anh lại có chút tức giận hỏi, "Tả Thần An đâu? Hiểu Thần cócuộc thi quan trọng như vậy tại sao anh ta không cùng em đi xem?"

Thần An, anh căn bản cũng không biết cô còn có một người em gái. . . . . .

Cô quệt quệt miệng, không có ý định giải thích, để mặc anh dùng lực lớn,kéo cô chạy đi, miệng la hét, "Thật sự không còn thời gian ăn cơm! Ănmột bữa cơm đã muốn mất hai giờ, còn phải chờ kẹt xe, chắc chắn sẽ không kịp xem trận đấu!"

Chuyện Hứa Tiểu Soái quyết định trước nay đều không dễ dàng thay đổi? Theo ý anh, không có việc gì quan trọng bằngviệc cho cô ăn no! Anh một bên móc điện thoại di động một bên nói, "Sẽkhông trễ, anh bây giờ gọi điện thoại đặt trước bàn ăn, để cho bọn họlập tức bắt đầu chuẩn bị thức ăn, chúng ta vừa đến là có thể ăn!"

Được rồi, cô không có lựa chọn. . . . . .

Lảo đảo chạy theo bước chân anh, trong lòng cũng vì hành động của Hứa Tiểu Soái mà cảm động không thôi.

Tiểu Soái, đừng đối với em quá tốt, em không biết lấy cái gì trả lại cho anh?

Hứa Tiểu Soái luôn luôn đến cùng một nhà hàng.

Quả nhiên sau khi tới nơi chỗ ngồi đã được chuẩn bị tốt lắm, món ăn cũng đã bày lên, chỉ chờ bọn họ tới nữa là có thể dùng ngay.

Lúc bồi bàn dẫn bọn họ đi tới chỗ ngồi, Hạ Vãn Lộ lại nhìn thấy một namsinh đi từ phía trong ra ngoài nhà hàng, cùng bọn họ gặp nhau trênđường, cô nhận ra, đây là bạn trai Hiểu Thần, chính là người theo đuổiHiểu Thần bốn năm, lại không thể nhớ nổi anh ta tên là gì, chỉ có thểnhiệt tình chào hỏi, "Chào, bạn học, trùng hợp thế!"

Nam sinh thấy là cô, đầu tiên là ngẩn ra, sau đó nặn ra một nụ cười , "Chị. . . . . ."

Nghe anh ta gọi mình chị, Hạ Vãn Lộ tự đáy lòng thật cao hứng, đứa nhỏ này,mặc dù xuất thân là người nhà có tiền, nhưng xem ra là người khiêm tốnchất phác, có lẽ Hiểu Thần đi theo anh, cô thật không cần lo lắng nhiềunhư vậy, đúng như Hiểu Thần nói cô có chừng mực.

Vì vậy khôngchút do dự kêu anh ta cùng nhau ăn cơm, "Bạn học, ăn cơm chưa? Khôngbằng cùng nhau ăn đi! Ăn xong rồi cùng nhau đi xem Hiểu Thần thi đấu!"

Nam sinh kia trên mặt lộ vẻ lúng túng, trong lời nói có chút ấp úng, "Chị. . . . . . Cám ơn. . . . . . Không cần. . . . . . Em còn có hẹn. . . . .."

Hạ Vãn Lộ cảm thấy kỳ quái, "Cậu không đi xem Hiểu Thần thi sao?"

Nam sinh trong mắt lộ ra mấy phần cô đơn, trong tươi cười xen lẫn chua xót, "Không đi. . . . . . Hiểu Thần hi vọng người đi xem cô ấy thi đấu. . . . . . Chưa bao giờ là em. . . . . ."

Lần này Hạ Vãn Lộ hoàn toàn khiếp sợ, những lời này có ý tứ gì . . . . .Cậu ta không phải bạn trai Hiểu Thần? Vậy là ai?

Đang lúc lúng túng, bỗng truyền đến một tiếng la, "Hải Khang!"

Hạ Vãn Lộ nghe tiếng nhìn lại, là một cô gái tết tóc hai bím, da dẻ trắngtrẻo, mi thanh mục tú, vô cùng giản dị, dáng vẻ vô cùng ngây thơ.

Cô gái chạy tới trực tiếp khoác lên cánh tay nam sinh kia, nở nụ cười đơn thuần, "Hải Khang, bạn anh sao?"

Nam sinh gọi là Hải Khang cúi đầu cười một tiếng, dịu dàng nắm tay cô,"Đúng vậy!" Rồi sau đó ngẩng đầu giới thiệu cho Hạ Vãn Lộ, "Chị, đây làbạn gái em, em đi trước. . . . . ."

Hạ Vãn Lộ thoáng chốc khôngbiết vừa mới xảy ra chuyện gì, chỉ kinh ngạc nhìn nam sinh kia dắt taybạn gái ra khỏi phòng ăn. . . . . .

"Hạ Hạ, ăn cơm trước đi!" Hứa Tiểu Soái kéo cô đến chỗ ngồi ngồi xuống.

Cô còn là một bộ dạng ngẩn ngơ, khẽ nhíu mày, giống như đang suy nghĩ vấnđề gì, hồi lâu, cô mới nhẹ nhàng hỏi, tựa như lẩm bẩm, "Tiểu Soái, anhnói bạn trai Hiểu Thần là ai?"

"Anh làm sao biết? Anh chỉ biếtnếu em không ăn nhanh lên một chút có thể không kịp xem buổi thi đấu!"Hứa Tiểu Soái gắp món ăn vào chén cô.

br/> Chỉ là, cô còn có thể ăn được sao? Cái loại bóng ma bao phủ cảm xúc này lần nữa ập vào lòng. . . . . .

Cô không còn tâm trạng chỉ ăn vài miếng, liền đặt bát đũa xuống, Hứa TiểuSoái không có biện pháp, làm cho cô ăn thêm, chỉ đành mang cô rời khỏiphòng ăn, chạy thẳng tới nơi diễn ra cuộc thi.

Bọn họ được sắpxếp ngồi ở hàng đầu tiên, Hạ Vãn Lộ cố ý nhìn chung quanh, muốn nhìn một chút có hay không nam giới ngang tuổi Hiểu Thần, có lẽ sẽ là bạn traiHiểu Thần, trường hợp quan trọng như vậy, ắt hẳn anh ta phải tới chứ?Nhưng, cô nhìn bốn phía, cũng không tìm được một người đàn ông nào sovới Hải Khang vượt trội hơn, cô lại không hiểu, cái dạng đàn ông nào sẽlọt vào mắt Hiểu Thần?

Thời điểm Hiểu Thần thi đấu cô vẫn nhiệttình cổ vũ nhưng khi nhớ tới những lời nói của Hải Khang, trong lòng cóchút lạnh. . . . . .(thiệt tình là hà cố gắng lắm nhưng vẫn không hiểucái khúc này ra sao)

"Đừng suy nghĩ, duyên phận, loại chuyện nhưvậy, không ai nói trước được!" Hứa Tiểu Soái vỗ vỗ tay cô, nhắc nhở côchuyên tâm xem cuộc thi.

Đúng thế, tình yêu cái này, xem như làduyên phận, cô cũng không có nghĩ nữa, năm năm trước cô yêu chính bệnhnhân của mình; mà Hứa Tiểu Soái làm bạn cô bốn năm, song cũng không thểtiến thêm một bước nữa, chỉ có điều ngày hôm nay nhìn lại quả thật ngạcnhiên, tâm ầm ầm rung động. . . . . .

Tài năng ca hát của HiểuThần thật sự là bẩm sinh, xuất thân chính quy từ học viện âm nhạc, trong đám người dự thi xem như là nổi bật, khó trách cô có lòng tin đến vậy,kết quả cuộc thi kết thúc, cô giành vị trí thứ hai thẳng tiến vào bánkết.

Chỉ là thứ hai. . . . . .

Hạ Vãn Lộ nhớ tới Hiểu Thần từng nói qua chiếc cúp vô địch chắc chắn nằm trong túi cô, trong lòngcó chút lo lắng, không biết trận chung kết kết thúc, nếu như Hiểu Thầnkhông giành được vô địch có thể hay không bị đả kích? Trong lòng suynghĩ sau khi cuộc thi kết thúc muốn kêu Hiểu Thần đi ăn mừng, thứ nhấtlà chúc mừng cô giành giải thưởng; thứ hai là nhắc nhở cô không cần quácoi trọng kết quả; thứ ba là muốn hỏi một chút vấn đề về bạn trai cô. . . . . .

Vậy mà, lúc cô ở phía sau đài tìm được Hiểu Thần sau khithay xong trang phục thì Hiểu Thần cư nhiên lộ ra vẻ mặt khó xử, "Chị. . . . . . Em còn có việc. . . . . . Không thể đi cùng hai người, nếukhông, lần sau đi? Lần sau em giành được vô địch sẽ cùng hai người đichúc mừng!"

Hạ Vãn Lộ không biết nên nói như thế nào, rất là bấtđắc dĩ, "Hiểu Thần, đừng luôn nghĩ đến cúp vô địch được không, cũngkhông cần quá coi trọng những thứ hạng này đâu!"

"Chị! Chị đâycũng không biết! Em nhất định phải giành quán quân! Chị biết không? Nghe nói Tế Hạ, ông chủ công ty chúng ta, muốn ở kỳ phát hành sắp tới tungra một ca khúc, trong khoảng thời gian này đã làm đủ tuyên truyền, cũngkhông biết chọn ai hát! Tất cả mọi người đang nói rất có thể từ trận thi đấu này chọn ra ca sĩ thích hợp, cho nên, lần tranh tài này em nhấtđịch phải vô địch để biểu diễn bài hát này, đây chính là cơ hội tốt!Chị, tại sao em phải bỏ qua chứ?"

"Nhưng là Hiểu Thần. . . . . ."

"Chị! Em biết rõ chị đang lo lắng cái gì! Yên tâm đi, em nhất định sẽ giànhchiến thắng! Chị, tiếp theo nên cùng Hứa Tiểu Soái có một buổi tối lãngmạn đi thôi! Lần tới em mời chị ăn cơm, được không? Lần này thật sự xinlỗi, chị, em còn có việc. . . . . ."

Cả phía sau đài người đếnngười đi, nhân viên làm việc, người dự thi đều không ngừng cùng HiểuThần chào hỏi chúc mừng cô, Hạ Vãn Lộ cũng biết lúc này không phải thờigian thích hợp để nói chuyện, không thể làm gì khác hơn là cùng HiểuThần nói lời tạm biệt, im lặng rời đi.

Chuyện《 lộ gặp thần an 》muốn phát hành, cô sớm đã biết rõ, nếu những gì Hiểu Thần nói là sựthật, như vậy, bài hát này do em gái cô biểu diễn so với bất kỳ ngườinào đều tốt hơn, hi vọng, Hiểu Thần có thể thực hiện giấc mộng của cô,nhất định đoạt giải quán quân. . . . . .

Đi ra ngoài, cô mở điệnthoại di động ra xem, không có bất kỳ cuộc gọi nhỡ nào, theo lý thuyết,hôm nay cô kết thúc làm việc ca đêm, Thần An nên liên lạc với cô mớiphải, thế nào một ngày cũng không có tin tức nào?

Trong lòng ômmột mớ nghi vấn, lại cười nhạo chính mình, Hạ Vãn Lộ, cô thật đúng là,không phải luôn muốn đẩy anh ra sao? Một ngày không liên lạc với cô, côliền không chịu được rồi hả?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »