Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6115 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 169
bà xã, không khống chế nổi rồi

❊ ❊ ❊

Khi Tả Thần An trởlại Vân Hồ, việc đầu tiên muốn làm chính là ôm cô vào lòng, lấy lại năng lượng và sự an ủi từ thân thể mềm mại của cô, cô từ trước đến nay chính là nguồn dũng khí của anh, không phải sao?

Vậy mà, mở cửa ra, bên trong lại khoảng không gian đen kịt, cô không biết tung tích. . . . . .

Tim, kéo căng theo bóng tối, ngay cả mong muốn mở đèn cũng không có, trongmột mảnh tối đen đi tới bên sofa, ném mình vào, không biết ngồi lên thứgì, đập lên lưng anh thật đau, tiện tay ném ra, cũng không có thời gianđi xem rốt cuộc là cái gì, liền lấy điện thoại di động ra, tìm cô.

Lúc anh gọi điện thoại đến, Hà Khả Chí đang đưa cô về.

Người có thể sống ở Vân Hồ, không phú cũng quý. Hạ Vãn Lộ thật chỉ là một y tá bình thường sao? Hà Khả Chí trong lòng suy đoán.

Vừa thấy di động gọi đến nhắc nhở, cô liền không nén được tình cảm lộ ra nụ cười, nhẹ nhàng nói một tiếng "A lô", khóe môi đuôi mắt đều cùng nổilên ánh sáng nhu hòa. . . . . .

"Em ở đâu?" Anh như đứa bé bị uất ức, bởi vì trong bóng tối không tìm được cô mà tâm tình buồn bực.

"Đang ở trước cửa nhà, lập tức tiến vào đây." Mơ hồ, cô cảm thấy tâm tình anh không tốt, dự đoán ước chừng là về nhà ăn cơm lại bị ức hiếp rồi. . . . . .

Nghe được giọng của cô, biết được rất nhanh có thể nhìn thấy cô, trong lòng anh mới hơi bình yên, hoàn toàn lười biếng nằm vật xuống trên ghế sofa, hỏi, "Em ăn tối ở đâu rồi?"

Cô trả lời không chút suy nghĩ, "Ăn với gia đình Tôn Tôn."

Tôn Tôn? Còn gia đình? Anh lập tức ngồi dậy, "Cái gì gọi là gia đình? Còn có ai?"

"Còn có ông bà nội. . . . . . và ba Tôn Tôn. . . . . ." Nhớ tới việc lúctrước Tôn Tôn bảo cô và Hà Khả Chí kết hôn, cô do dự một chút có nên nói thật hay không, nhưng cuối cùng vẫn không giấu diếm anh.

Anh nghe rồi, một hồi lâu không có lên tiếng, sau đó, cúp điện thoại. . . . . .

Cô cầm điện thoại di động, có chút lúng túng, tạm biệt Hà Khả Chí, "Tôi đi lên trước đây, cám ơn anh đưa tôi về nhà, cũng cám ơn sự chiêu đãi củaanh hôm nay."

Hà Khả Chí lại hết sức nhạy cảm, liếc nhìn điện thoại di động của cô, hỏi, "Điện thoại của bạn trai?"

Cô cười lắc đầu, "Không, là . . . . . ông xã."

Khi cô rất tự nhiên nói ra hai chữ này, chính cô cũng có mấy phần chấnđộng, mặc dù đã kết hôn, nhưng ở trước mặt người ngoài dùng xưng hô nàynói tới anh, vẫn là lần đầu tiên, việc này đối với cô, cũng là một việccần dũng khí. . . . . .

Hà Khả Chí hiểu rõ gật đầu, "Có muốn tôi giải thích một chút hay không?"

Thì ra là Hà Khả Chí đã nhìn ra. . . . . .

Cô có chút thẹn thùng, sắc mặt trở nên hồng từ chối, "Cám ơn, không có chuyện gì đâu, thật!"

Hà Khả Chí cười, "Vậy tôi đi đây, cảm ơn sự chăm sóc của cô dành cho Tôn Tôn, tạm biệt."

"Tạm biệt!" Cô nhẹ nhàng vẩy tay, vào chung cư.

Khi cô mở cửa ra, bên trong một mảnh tối đen, cô liền cho rằng anh còn chưa trở về, nhưng, đèn vừa mở, cô lại bị cái người nằm trên ghế sa lon kialàm giật mình.

"Sao lại không bật đèn?" Cô đi tới, để túi xách xuống, ngồi trên sàn nhà cạnh anh.

Anh nhìn trần nhà, không để ý cô.

A. . . . . . Thật đúng là kiêu ngạo rồi. . . . . .

Cô nắm được mũi của anh, giọng nũng nịu, "Này. . . . . . sao vậy? Tức giận?"

Vẫn không nói chuyện. . . . . .

Được rồi, vậy chỉ đành hy sinh sắc rồi. . . . . .

Hai tay cô nâng mặt của anh, quay lại đối diện với mình, đang chuẩn bị hônxuống, chợt phát hiện bên mặt anh dấu tay đỏ chót, không khỏi kinh hãi,"Đây là chuyện gì xảy ra? Ai đánh?" Nhưng chốc lát liền hiểu, "Người nhà của anh sao?"

Anh nhất thời lúng túng, nắm tay cô, che mặt của mình, "Không có việc gì. . . . . . Không có người nào. . . . . ."

Còn nói xạo! Mắt cô vừa lườm, "Không phải? Vậy chẳng lẽ là anh vô lễ với cô gái khác, bị người ta tát vào mặt rồi hả ?"

"Nói đi đâu vậy?" Anh hung ác trừng cô một cái, còn chưa tính sổ với cô đâu, cô lại buộc tội anh trước rồi!

"Vậy anh còn nói không có việc gì?! Còn nói không có việc gì!?" Nghĩ tới anh ở nhà nhất định là vì cô mà bị đánh, trong lòng đau đến chua xót, laytay của anh, không cho phép anh che mặt.

"Thật không có việc gì. . . . . ." Anh thấy cô còn dùng ánh mắt như Mẫu Dạ Xoa nhìn mình lom lom, chỉ đành thừa nhận, "Được rồi, coi như bị ba mẹ anh đánh cũng không cógì??, Con trai bị cha mẹ đánh rất bình thường . . . . . ."

Nhưng vì cô thì không bình thường. . . . . .

Ánh mắt cô chán nản, bộ dáng tâm tình sa sút.

Thấy cô như vậy, lòng anh vừa động, có cơ hội mượn đề tài để nói chuyện. . . . . .

Sắc mặt cũng rũ xuống như cô, "Nếu như em thật đau lòng anh, thì nên biết, anh trở về mong đợi nhất là cái gì. . . . . ."

"Cái gì?"

Anh ôm chặt cô, "Anh muốn nhìn thấy em đầu tiên, sau đó ôm em, những thứ khác đều không quan trọng. . . . . ."

Cô lộ vẻ xúc động thật sâu, cũng không kìm hãm được hồi báo anh, biết anh ở trong nhà chịu một bụng tức giận, trở về lại không thấy cô, trong lòngnhất định không thoải mái, tình cảm sâu đậm của anh đối cô, cô nên báođáp như thế nào, sự ỷ lại của anh đối với cô, lại bảo cô làm sao có thểgánh vác?

"Về sau, không cho phép đi ra ngoài ăn cơm với ngườiđàn ông khác, ba của người khác cũng không được!" Anh nắm thật chặt cánh tay nhỏ giọng nói, giống như đứa trẻ xấu tính vừa thích tranh thủ tìnhcảm lại cố chấp . . . . . .

Đây cũng quá bá đạo rồi. . . . . .

"Hẹp hòi!" Cô nhẹ nhàng cắn một cái trên đầu vai anh.

"Liền hẹp hòi! Bà xã là của một mình anh, không bồi anh chẳng lẽ đi bồi người khác? Không làm! Anh liền hẹp hòi thì sao!" Anh còn giống như càng nóicàng tùy hứng. . . . . .

"Được rồi được rồi, đồ đàn ông hẹp hòi! Anh nằm đây, em đi lấy đá tới thoa cho anh!" Cô đứng dậy.

Nhưng, còn chưa bước một bước, liền bị anh bắt được cổ tay cô.

Rồi sau đó, cổ tay kéo căng, cô liền bị anh kéo ngược, vừa đúng ngã vào trong lòng anh.

Anh nhấn eo của cô, để cho cô nằm trên người anh, ở bên tai cô phun khínóng hỏi, "Anh không cần đá! Anh lại không phải phụ nữ! Nói cho anhbiết, em mới vừa rồi muốn làm cái gì?"

"Cái . . . . . . gì làm cái gì?" Cô giả bộ ngu.

"Chính là em mới vừa ôm đầu của anh, muốn làm gì?" Anh có chút nổi nóng rồi, rõ ràng giả bộ ngu mà. . . . . .

"Nha. . . . . ." Cô nghiêng đầu, không bị kiềm chế, "Em chính là thấy trên mặt anh hình như thêm một nốt mụn rồi. . . . . ."

"Còn mụn! Xem anh mới mười tám tuổi hả?" Sắc mặt anh âm trầm giống như nồilửa, sau đó đem mặt bị đánh cho cô nhìn, quả quyết lại bắt đầu giả bộđáng thương, "Đau. . . . . ."

Cô bất đắc dĩ cười, "Em nói lấy đá cho anh thoa. . . . . ."

"Không cần đá! Anh muốn em hôn! Em hôn là được rồi!" Anh không nhịn được, nói thẳng ra.

Cô không khỏi âm thầm buồn cười, thật ra thì hôn anh có gì khó khăn? Chính là muốn trêu chọc anh mà thôi. . . . . .

Vì vậy cúi thấp đầu xuống, ở nơi anh bị đánh, ấn xuống nụ hôn dịu dàng cẩn thận dày đặc.

Anh nhắm mắt lại hưởng thụ, khi cô hôn lên đến gần khóe môi thì anh chợtxoay đầu một chút, hai cánh môi liền thật chặt kề nhau. . . . . .

Sau khi cô thở nhẹ một tiếng, âm thanh bị anh nuốt hết. . . . . .

Tay đặt trên lưng cô chợt dùng sức, cô liền cảm thấy một hồi trời đất quaycuồng, sau đó, phát hiện mình đã bị anh đặt ở dưới thân. . . . . .

Sau lần thất bại lần trước, anh và cô vẫn chưa hoan ái lại, cho nên, anh có chút nghẹn lâu gấp gáp, cuồng nhiệt mà thô lỗ chiếm đoạt cô.

Không có dịu dàng trằn trọc, lưỡi của anh trực tiếp mở hàm răng cô ra, ởtrong môi cô mạnh mẽ đâm tới, lộn xộn rồi lại thành thạo quét qua từnggóc trong răng cô.

Cô rất nhanh bị nghẹn đỏ mặt, nụ hôn sâu nặngnhư vậy, cô thật không chịu nổi, anh mỗi một lần xâm nhập đều giống nhưmuốn đưa vào cổ họng mình. . . . . .

Cô bắt đầu ô ô kêu lên, âmthanh ấm ức này, khi anh nghe được lại càng thêm hưng phấn, tay cũng ởtrước ngực cô lục lọi, cách quần áo bắt đầu vê / bóp, lúc đầu còn nắmđược độ mạnh yếu, sau lại càng ngày càng kích động, thậm chí bóp đau cô. . . . . .

"Thần An. . . . . . nhẹ một chút có được không . . . . . ." Cô nũng nịu mềm giọng lầu bầu. Thất bại lần trước, trong lòng côlà đau lòng, lần này, nhất định phải bồi thường cho anh thật tốt!

"Bà xã, không khống chế nổi. . . . . ." Anh bắt đầu thật nhanh cởi quần áocủa cô, cho đến khi nắm được 70B, anh không kịp chờ đợi nắm chặt. . . . . .

"Ông xã, đi lên giường. . . . . . đi lên giường. . . . . ."Mặt cô ửng đỏ, ghế sa lon hai người nằm vẫn có chút chật chội, mà anhmỗi một lần hoạt động đều gây tiếng động như vậy, ghế sa lon này có thểthích hợp dùng sao?

Anh nghe câu nói này, lại phấn chấn khácthường, lập tức ôm lấy cô liền đi đến phòng ngủ, vừa đi vừa đem nhữngthứ cản trở trên người tất cả đều tháo xuống. . . . . .

Vừa vàophòng ngủ, anh liền đem cô ném lên giường, mình cũng thật nhanh nhàotới, hôn, lần nữa hừng hực khí thế mà thiêu đốt . . . . . .

"Bàxã. . . . . . bà xã. . . . . ." Anh rất kích động, không biết nguyênnhân là mấy ngày không có hoan ái, hay là hôm nay ở nhà bị kích thích,tốc độ hô hấp của anh rối loạn càng hơn mấy ngày trước, ánh mắt và giọng nói cũng mê ly hơn, đặc biệt là âm thanh sầu triền miên này, lẫn vào hô hấp nong nóng, ở hai bên, làm cho người ta muốn ngừng mà không được. . . . . .

"Thần An. . . . . ." Cô ăn ý trả lời anh, nghiêng đầu chủđộng tìm kiếm môi anh, tìm được rồi, liền toàn thân đi đưa vào. . . . . .

Anh còn mặc quần áo ban ngày, cọ trên da trần truồng của cô, có chút đauđớn thô ráp, cũng có. . . . . . một loại cảm giác kỳ lạ. . . . . .

"Thần An. . . . . . Thần An. . . . . ." Cô lần lượt gọi tên anh, đồng thời, bắt đầu cởi quần áo của anh.

Cô cũng có chút gấp gáp, một lát liền cởi quần áo của anh ra và ném đi.

Động tác này trêu chọc anh nhẹ nhàng cười, "Con hổ nhỏ là nóng lòng sao?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »