Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6086 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 154
hôm nay tôi kết hôn

❊ ❊ ❊

Ai, cho đến bây giờ cô vẫn khó mà tin được sự chân thật của việc này. . . . . .

"Muốn một hôn lễ như thế nào?" Thời điểm Tả Thần An dắt tay cô đi ra khỏi cục dân chính đã hỏi như vậy.

"Hôn lễ. . . . . . Vẫn là. . . . . . Quên đi. . . . . . Thôi. . . . . ." Côlẩm bẩm, hiện tại dường như không phải thời gian thích hợp để cử hànhhôn lễ, Tả Tam Thiếu phu nhân. . . . . . Cái danh hiệu này hào quang bắn ra bốn phía, nếu như nhất định bắt cô lựa chọn, cô tình nguyện trốn ởphía sau, không người nào phát hiện mà ở một góc lặng yên không tiếngđộng tồn tại. . . . . .(!!!! có không hay mọi người thông cảm nha)

Anh gật đầu một cái, "Nếu như em tạm thời không muốn, vậy thì hoãn một thời gian, chỉ là, bây giờ chúng ta nên nghĩ muốn đi đâu ăn mừng!"

Mỹ nhân rốt cuộc cũng thuộc về tay, anh tất nhiên tâm tình thật tốt, tấtcả đều có thể thương lượng, bao gồm hôn lễ, có lẽ, hiện tại quả thậtkhông phải thời điểm tốt nhất để cử hành hôn lễ, anh cũng không nghĩ làm cô mất hứng, cho nên hoãn một thời gian, sau đó cho cô một hôn lễ thậtlong trọng.

Hai người lên xe, địa điểm ăn mừng còn chưa có nghĩra, điện thoại di động của Tả Thần An liền vang lên, anh nhìn thấy sauđó cười một tiếng, "Là Thư Khai."

Cô không khỏi nhướng mày, lúcnào thì quan hệ của Thư Khai cùng Tả Thần An tốt như vậy? Tới Bắc Kinhlâu như vậy, không thấy nó gọi cho cô được mấy lần, có chuyện gì chỉbiết tìm anh rễ! Anh rễ. . . . . . Cô lắc đầu một cái, hiện tại thật sựtrở thành anh rễ rồi. . . . . .

Tả Thần An sau khi nói mấy câu,đối với cô cười nói, "Thư Khai thằng oắt này, có cái chìa khóa mà cũngquên mang, anh còn có giữu mấy cái dự phòng, chúng ta đến đưa cho nó đi, thuận tiện dẫn nó cùng đi ra ngoài ăn cơm! Cái bóng đèn lớn này! Thậtlà không thức thời!"

Nói xong, anh khởi động xe, thuận tiện mở radio.

Người đàn ông với giọng hát thâm tình mà trầm ấm từ trong radio truyền ra,hẳn là anh tự mình biểu diễn《 lộ gặp thần an 》, anh cười một tiếng,không tiếp tục đổi đài khác nữa.

Bài hát này cuối cùng không cócho vào album đi, cứ như vậy mà phát hành ca khúc đơn rồi, Tế Hạ tự mình biểu diễn, có thể nào không thịnh hành chứ? Hôm nay đi tới chỗ nào cũng có thể nghe thấy bài hát này, Hạ Vãn Lộ đã sớm quen với việc này rồi.Mà hôm nay nghe thấy, vừa vặn cảm giác so với ngày thường đồng dạngkhông giống nhau, giống như anh tự mình ở bên tai cô nhẹ nhàng ca hát,bất giác nhập thần.

Sau khi ca khúc chấm dứt liền vang lên giọngnói dễ nghe của người chủ trì, "Bài hát 《 lộ gặp thần an 》 giống như đểcho chúng ta lại trở về thời gian lúc mới bắt đầu yêu, những thính giảthân thiết, các vị có phải cũng có một người như vậy hay không, là mộtngười không thể thiếu trong sinh mệnh và không có ai có thể thay thếđược? Cho dù thời gian có trôi qua bao lâu cũng không vứt bỏ không xarời lời hứa? Ca khúc này do Tế Hạ tiên sinh tự mình biểu diễn, trong tên bài hát cũng chứa tên thật của Tế Hạ, nghe nói có liên quan đến mộtđoạn tình yêu chân thật của anh, vì thế liền có thể xông thẳng lên TOP1trên các đại bảng xếp hạng, mà gần đây lại tung ra tin đồn đám cưới củaTế Hạ tiên sinh, không biết tin đồn lần này có thật hay không? Nhưng cho dù có như thế nào đi nữa, chúng ta hãy cùng nhau cầu chúc cho Tế Hạtiên sinh cùng người mình yêu thương nhất vĩnh kết đồng tâm trở thànhngười một nhà hạnh phúc vui vẻ. . . . . . Kế tiếp, chúng ta cùng lắngnghe yêu cầu của vị thính giả tiếp theo nào. . . . . ."

Nghe đếnđó, anh giảm tốc độ xe, ánh mắt ấm áp nhìn về phía cô, trong con ngươilóe lên tia sáng nghịch ngợm cùng đắc ý, giống như một đứa bé thực hiệnđược mưu kế, cùng thế giới này bày ra một trò đùa tinh quái.

Côbỗng nhiên, cũng muốn cười, cảm thấy rất buồn cười, lúc cả thế giới đềutruyền nhau anh và Diệp Khả muốn kết hôn, thì anh lại cùng cô nhận giấyhôn thú. . . . . . Không thể không thừa nhận anh chính xác, lời đồn đạitruyền đến rồi lại truyền đi, chỉ có anh giống như người đứng ngoài cuộc bình thản nhìn mọi thứ, để cho bọn họ có thể bình tĩnh, thậm chí có một chút mừng rỡ, ở trong xe hoàng hôn mùa hè, nghe truyền thuyết anh cùngngười khác kết hôn. . . . . .

Trước mắt cô không tự chủ được phác họa ra một người vừa đấm ngực vừa giậm chân cùng người khác tranh luậnđể bảo vệ lợi ích bản thân "Tôi cùng XX không có quan hệ. . . . . . Tôicùng XXX cái gì cũng không có" Tả Thần An thế này thật không phải làanh, không phải. . . . . . Nếu như anh thật sự biến thành bộ dáng kia,cô chỉ cảm thấy buồn cười, mà cô, thật sự đã cười ra tiếng rồi. . . . . .

"Tiểu mít ướt! Hiện tại vui vẻ rồi sao? Có phải nhớ tới bộ dạng tức giận đếnphát khóc cảm thấy đắc ý hay không?" Đã bao lâu không thấy cô nở nụ cười rồi. . . . . . Trong lòng anh nhộn nhạo, lái xe cũng không nhịn đượcvươn tay ra bấm mặt của cô.

Nụ cười của cô lập tức thu lại, giống như mình cười quá đột ngột rồi. . . . . . Dường như trải qua mấy ngàyđã có thói quen lạnh lùng, trên mặt bắp thịt cũng cứng ngắc. . . . . .

Thư Khai đứng ở cửa chung cư chờ, nóng lòng mong mỏi nên mới nhìn thấy anhrễ lái xe tới đây, hơn nữa trong xe còn có chị gái. Hình như người mộtnhà đã rất lâu không có tụ họp, anh vui vẻ chạy tới, ngọt ngào kêu, vẫnlà kêu Tả Thần An, "Anh rễ khỏe! Chị, em nhớ chị muốn chết!"

Hạ Vãn Lộ cáu anh một cái, "Nghĩ tới chị tại sao lại gọi điện thoại tới cho anh rễ?"

Thư Khai kinh ngạc há to miệng, mặc dù anh bình thường gọi "Anh rễ anh rễ"có ngọt đến mấy, nhưng Hạ Vãn Lộ chưa từng thừa nhận qua nha, hôm nay là trời sắp đổ mưa máu rồi sao? Anh không kìm lòng được nhìn lên trời xemmột chút trời hôm nay có gì bất thường không. . . . . .

Hạ Vãn Lộ cũng nhận thấy được mình lỡ lời, âm thầm ảo não, đều là tại Thư Khailàm hại, hại cô theo nói chuyện lỡ lời theo nó. . . . . .

Tả Thần An cũng chen ngang vào, "Không sai! Là anh rễ! Từ hôm nay chính thứcgọi, anh rễ em hôm nay đã nhận giấy chứng nhận rồi, có chứng cứ hẳn hoi! Lên xe đi, theo anh chị cùng đi ăn mừng!"

Sau một lúc Thư Khaivẫn còn chưa có phản ứng kịp, gãi gãi đầu, mới bừng tỉnh hiểu ra, chỉvào Tả Thần An và Hạ Vãn Lộ, so với hai người trong cuộc còn kích độnghơn, "Hai người. . . . . . Hai người. . . . . . Hai người. . . . . ."

"Anh chị kết hôn! Nhóc con! Nhanh lên xe!" Tả Thần An kiêu ngạo mà lớn tiếng tuyên bố.

"Này. . . . . . Thật tốt quá! Thật đáng để ăn mừng! Anh rễ, hôm nay em muốncùng anh uống say! Chị, không cho phép mắng em! Em phải suy nghĩ thậtkỹ. . . . . . Náo động phòng tân hôn nha. . . . . . Đáng tiếc ba mẹkhông có ở đây! Không phải vậy. . . . . ." Anh một bên nói thầm một bênvừa lên xe.

Thời điểm mọi người đã ngồi an vị chuẩn bị khởi độngxe rời đi, một giọng nói khác ở bên ngoài vang lên, "Mọi người đi đâuvậy? Em cũng muốn đi!"

Người tới chính là Hạ Hiểu Thần, một đôitay trắng nõn ngăn lại cửa xe sắp đóng, Hạ Hiểu Thần nhanh chóng chuilên xe, miệng còn nhếch lên thật cao, "Mọi người làm cái gì vậy? Saulưng em đi ăn một mình sao? Chị, chị thật sự quên đứa em gái này rồisao?"

"Làm sao lại như vậy? Đương nhiên là phải cùng nhau rồi!"Hôm nay Hạ Vãn Lộ đã trải qua quá nhiều việc kinh tâm động phách, cũngkhông còn có tâm trạng giải thích.

Tả Thần An sắc mặt lại hơi trầm xuống, nhàn nhạt nói một câu, "Mọi người ngồi đàng hoàng rồi chứ? Đi thôi!"

Thư Khai cũng không biết quan hệ phức tạp giữa ba người này, tinh thần vẫncòn tập trung ở việc làm sao chỉnh anh rễ, hai mắt nhìn cửa sổ trên máinhà, bỗng nhiên trong con ngươi tỏa sáng, hướng về phía Tả Thần An nói,"Anh rễ! Anh cứ như vậy mà cưới chị gái không phải quá tiện nghi rồichứ?"

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Hạ Hiểu Thần nhất thời biến đổi, hai mắt thẳng tắp, nhìn chằm chằm gò má Tả Thần An đang lái xe.

Tả Thần An khóe môi lại nâng lên một nụ cười nhàn nhạt, "Nói cũng đúng, hình như là chiếm được tiện nghi thật lớn!"

"Cho nên, anh rễ, phải cho chúng ta nhà mẹ cô dâu nhìn đến thành ý của anh!" Thư Khai trong con ngươi lóe lên tia giảo hoạt.

"Ừ. . . . . ." Anh gật đầu đồng ý, tính toán nên cho nhà Hạ Vãn Lộ một lễ vật là không thể thiếu.

Thư Khai cười hắc hắc, "Cho nên. . . . . . Anh rễ, hiện tại liền để cho chúng em xem một chút đi!"

Tả Thần An nhất thời không hiểu, hiện tại? Thế nào nhìn?

Thư Khai chỉ chỉ cửa sổ trên mái nhà, "Anh rễ, mở cửa sổ trên mái nhà ra,anh đứng ở đó, giống như đứng kiểm duyệt vậy, sau đó để cho chị lái xe,anh phải cởi quần áo, mặc áo sát nách, ừ. . . . . . Còn phải tìm cây kẹp ghim tóc thành chùm nhỏ, một đường hô khẩu hiệu, cứ hô ‘ hôm nay tôikết hôn! ’"

Rõ ràng, mọi người cảm thấy sườn xe lảo đảo một cái,Thư Khai cùng Hạ Hiểu Thần chưa chuẩn bị kịp, trọng tâm bị nghiêng vềphía trước, cái trán đụng vào hàng ghế trước.

Thư Khai che cáitrán ồn ào la lên, "Em sai lầm rồi, em thật sự xin lỗi, không nên lấysinh mệnh chính mình nói giỡn. . . . . . Nhưng là. . . . . ." Anh khôngsợ chết lần nữa đem mặt tiến tới giữa Tả Thần An và Hạ Vãn Lộ, "Anh rễ,chỗ chúng em thời điểm kết hôn, chú rễ đều là hô như vậy đấy! Lại nóianh đãi ngộ không tệ, Mercedes, cùng lãnh đạo kiểm duyệt, quê hươngchúng em, chú rễ nhưng là ngồi máy kéo hoặc là xe đẩy tay đấy! Còn phảihóa trang đấy!" (???? bó tay)

"Khụ khụ. . . . . ." Tả Thần An sắc mặt một màu đỏ tím, ho hai tiếng, muốn anh làm như vậy? Không bằng giết anh cho rồi. . . . . .

"Anh rễ! Không phải đâu? Điểm này dũngkhí cũng không có? Còn nói cái gì đến chuyện yêu đương, có thể lên núiđao xuống biển lửa, một ít khó khăn như vậy liền bỏ cuộc nửa đường rồihả ?" Thư Khai không muốn sống tiếp tục kích động.

Được lắm thằng nhóc! Còn biết cùng anh chơi phép khích tướng. . . . . . Anh liếc mắtnhìn Hạ Vãn Lộ một chút, cô lại ngồi im không nói tiếng nào, không chohắn nửa điểm ám hiệu, lại nói lấy chỉ số thông minh ngày thường của anhđể phán đoán, anh tuyệt sẽ không tin tưởng thằng nhóc Thư Khai này,nhưng bây giờ. . . . . . Anh không phải là không bình thường sao? Nữalen lén quan sát Hạ Vãn Lộ một cái, nhỏ giọng hỏi một câu, "Là thế nàyphải không?"

Hạ Vãn Lộ thật ra thì vẫn kìm nén đến rất vất vả, cô thật rất muốn cười, Thư Khai cũng làm quá rồi? Như vậy chỉnh anh? Màbuồn cười hơn chính là, anh cư nhiên nghiêm túc tới hỏi cô có phải nhưvậy không. . . . . . Biểu tình anh hỏi cái này, thật là đáng yêu. . . . . . Dễ thương không tả được. . . . . .

Cô lập tức cười ầm lên, bởi vì kìm nén quá lâu, tiếng cười bộc phát còn có chút khoa trương, chẳnglẽ nếu như cô nói "Phải", anh thật sự sẽ làm như vậy? Trong óc YY racảnh anh mặc áo sát nách bện tóc khua tay múa chân hô to "Hôm nay tôikết hôn", càng nghĩ càng cảm thấy buồn cười, lần này cười lên nhưng lạikhông có khả năng dừng lại.

Tả Thần An nhướng nhướng mày, tấp xe vào lề đường, bắt đầu cởi nút áo.

Trong lúc cười to Hạ Vãn Lộ bị anh làm kinh sợ, "Anh thật tính toán làm như vậy?"

"Không phải?" Anh liếc mắt một cái nhìn sang, "Lại đây ngồi lái xe!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »