Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6181 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 124
anh đi với em

❊ ❊ ❊

Cô không để ý tới anh, lại ngồi trở lại trên đất.

Chăn trên giường, chỉnh tề đến nỗi không có một tia tỳ vết, có thể thấyđược, cô căn bản cũng không có ngủ qua. Cô cứ như vậy ngồi cả đêm sao?Đau lòng, lại một lần nữa thiêu đốt anh. . . . . .

Anh không biết cô có nhìn thấy thư của anh hay không, cúi đầu tìm kiếm, cũng không cótìm được phong thư đó, như vậy, cô chắc là đã xem rồi?

Đã xem qua, trong lòng cô bây giờ nghĩ muốn như thế nào?

"Heo Con. . . . . ." Ngón tay của anh chậm chạp mà cẩn thận vỗ về tóc của cô, nhẹ nhàng chải lại sợi tóc rối của cô.

Cô như bị kinh hách, sau đó cơ thể cô run lên, nhớ tới anh thuần thục tếttóc đuôi sam cho cô, nhớ tới anh từng nói muốn phụ trách mái tóc dài của cô, cảm thấy tất cả đều giả dối đáng sợ như vậy. . . . . . Anh rốt cuộc đã tết tóc đuôi sam cho bao nhiêu người, cho nên thủ pháp mới thuầnthục như thế?

Điều này làm cho cô không cách nào tiếp nhận,"Pằng" hất tay của anh, lấy tay bảo vệ đầu, gắt gao co rúc thân thể,đối với anh phòng bị như đề phòng một người xa lạ xâm phạm. . . . . .

Bộ dáng của cô, làm cho anh tan nát cõi lòng, càng không thể chịu được côđối với anh xa lánh như vậy, trong lòng nhất thời kích động, không nhịnđược bắt hai vai cô, nhấc cô lên ôm vào trong lòng ngực, dùng môi ấm ápcủa anh hôn cô, an ủi cô, vuốt lên mái tóc lộn xộn của cô.

Thânthể nhỏ gầy của cô được anh ôm vào trong ngực, không có bất kỳ phản ứngnào càng khiến anh thương tiếc, làm càn trong khi hôn cô, tìm được môicủa cô, mút cánh môi khô khốc của cô chống cự lại đau xót của cô, hậnkhông thể nuốt xuống tất cả chua xót của cô vào trong bụng anh, anh thầm nghĩ cho cô một thế giới tốt đẹp. . . . . .

Mà cô, trước mắthiện lên vẫn chỉ tấm hình anh hôn gương mặt Hiểu Thần, đột nhiên, côtừng lưu luyến nhất chính hơi thở của anh, bây gườ lại khiến cho cô cảmthấy ghê tởm, nghĩ chỉ muốn nôn mửa!

Cô tránh né, dùng sức đẩykhuôn mặt anh ra, khàn giọng kêu, "Đừng đụng tôi! Đừng đụng tôi! Tả Thần An! Anh để cho tôi cảm thấy ghê tởm!"

Đây là giọng nói của cô sao? Khô khốc, khàn khàn, chính cô cũng không thể nghe được. . . . . .

Lời của cô như tiếng sấm, nặng nề đánh vào lòng anh, cô dám nói anh ghêtởm! Đây so với việc đánh anh một trận càng làm cho anh không chịu đượcđau đớn. . . . . .

Buông lỏng tay ra, cô giống như trốn tránh ôndịch từ bên cạnh anh thoát đi, lại một lần nữa cuộn tròn người ngồi dưới đất, lạnh lùng mà cứng ngắc.

Anh không lưu loát nuốt xuống mộthơi, nuốt vào toàn bộ đau đớn, mở miệng khuyên cô, "Được, Heo Con, anhkhông chạm vào em, đi ra ngoài ăn điểm tâm được không?"

Cô lạnh nhạt nhìn chằm chằm sàn nhà, đối với lời nói của anh ngoảnh mặt làm ngơ.

Anh biết, cô sẽ không để ý tới anh. . . . . .

Gọi bảo mẫu bưng bữa sáng đi vào, hoành thánh tản ra hương thơm ngò rí ấmáp giống nhau mùi vị mẹ nấu lúc nhỏ, mùi thơm bay vào trong mũi của cô,nước mắt của cô ồ ạt chảy xuống.

"Đừng khóc! Anh bón cho em ăn,được không?" Anh bưng chén, dùng thìa sứ múc từng muỗng một, đặt ở khóemiệng nhẹ nhàng thổi, cuối cùng, còn dùng môi của mình đụng một cái, thử nhiệt độ, cảm thấy thích hợp, mới đút tới bên miệng cô, một loạt độngtác nhanh chóng diễn ra, làm được thuần thục mà tự nhiên, làm cho ngườita không thể không hoài nghi anh là quen tay hay việc?

Cô thờ ơ mà nhìn, trong lòng không ngừng nổi lên chua xót.

Vì vậy, khi hoành thánh đút tới bên miệng cô, cô lần nữa cảm thấy giả dốivô cùng, thống hận anh ân cần chu đáo như vậy, vậy sẽ nhắc nhở cô, anhtừng ở trước mặt Hiểu Thần, ở trước mặt rất nhiều những người phụ nữkhác, cũng làm qua như vậy!

Nhất thời phẫn hận, cô quay mặt, dùng sức hất văng cánh tay của anh ra.

Chỉ nghe leng keng một tiếng, chén rơi trên mặt đất vỡ tan, mà trong chénnước súp cùng hoành thánh nóng hổi, toàn bộ bắn vào trên người anh.

Rất nóng. . . . . .

Trong lòng cô một hồi cả kinh, nhưng lập tức lại buộc mình đè xuống cảm giácáy náy, nói cho mình, không cần quan tâm! Không thể có lòng thương hạiđối với người như vậy! Cô phải hận anh, ghét anh, phải! Nhưng, cùng lúcđó, cô cũng vừa phát hiện, trên tay anh, lưng cùng trên cánh tay lànhững dấu vết do tối hôm qua cô đạp bị thương, còn có vết máu trên tránanh, những thứ này nếu như là một vòng hành hạ, để cho cô phân không rõtim của mình, là vì sao đau đớn như vậy. . . . . .

Bảo mẫu ngheâm thanh chén cị vỡ, vội vàng chạy vào, nhìn trong phòng một màn này,ngây ngốc đứng ở cửa, cũng không biết nên làm cái gì.

"Không cóviệc gì, dì, ta bưng không vững, quuets dọn mảnh vụn đi, nấu món khácđi, phu nhân không muốn ăn hoành thánh." Anh trấn định nói.

Anhlại còn gọi cô "Phu nhân"! Cô căm hận cách xưng hô này, trong lòng đốivới nó phản cảm giống như thủy triều cuồn cuộn, nhưng là, cô lại cựtuyệt cùng anh nhiều lời, chỉ là thẩn thờ nhìn về phía trước, giống như ở trong mắt cô, cái gì cũng không có phát sinh. . . . . . .

Thờiđiểm bảo mẫu dọn dẹp mảnh sứ vỡ, anh đi phòng tắm tẩy rửa nước canh trên người, sau đó ra ngoài, phát hiện cô không nói tiếng nào vẫn ngồi dướiđất, than nhẹ một tiếng, "Heo Con, em có thể đánh anh, có thể mắng anh,giống như ngày hôm qua đá anh, như thế nào cũng được, nhưng là không cần hành hạ mình, muốn ăn cái gì? Nói dì nấu cho em?"

Cô vẫn là trầm mặc. . . . . .

"Vậy anh nói dì làm mì sốt tương, được không?" Anh làm chủ, hơn nữa còn giúp cô lấy chậu nước ấm tới, đặt ở trước mặt cô, "Em không phải không muốnanh đụng em sao, vậy thì tự mình rửa mặt?"

Cô bất động, không nói không rằng.

"Vậy anh gọi Sa Lâm đưa Hạ Hiểu Thần tới đây!" Anh lấy điện thoại di động ra.

Những lời này điểm trúng chỗ yếu của cô, Hạ Hiểu Thần tới đây làm gì? ! HiểuThần đến bây giờ vẫn chưa hay biết bất kỳ điều gì, chỉ là ngây ngốc yêuanh, cô không cần Hiểu Thần biết người cô ấy yêu cùng với chị gái mìnhcó quan hệ không minh bạch!

"Không cho phép! Không cho phép tổnthương Hiểu Thần!" Cô lại lần nữa trở về thói quen một lòng che chở emgái bảo bối của mình, giống như khi còn bé, có nam sinh khi dễ HiểuThần, cô thậm chí sẽ đứng ra cùng nam sinh kia đánh nhau một trận.

"Vậy em liền ngoan một chút, nên làm gì thì làm cái đó, rửa mặt, sau đó đira ngoài ăn điểm tâm, nếu không, anh khuyên không được em, chỉ có thể để cho em gái em tới khuyên em thôi!" Anh bây giờ thật sự không nghĩ rabiện pháp nào khác để thuyết phục cô, có lẽ, chỉ có khi nào nhắc tớiHiểu Thần cô mới có phản ứng, nếu không, cô ở trước mặt anh giống nhưmột khúc gỗ.

Cô cắn chặt răng, vì anh "Hèn hạ" mà tức giận, nhưng là, lại để ý việc bảo vệ Hiểu Thần ở trong lòng, đứng lên, không biếtphát tiết nổi khổ ở trong lòng như thế nào, một cước đá cước đá bay chậu nước nóng anh bưng tới, sải bước vào phòng tắm, sau lưng, nước nóngchảy đầy đất, trên mặt của anh hiện lên một nụ cười khổ, nhưng rốt cuộccũng thở phào nhẹ nhõm. . . . . .

Từ trong tủ quần áo tìm ra một bộ quần áo sạch, đưa vào trong phòng tắm cho cô, "Em tắm đi, anh ở phòng ăn chờ em."

Thấy cô không có nhận, liền nhẹ nhàng để xuống, còn anh ra khỏi phòng ngủ trước. Anh biết, lần này, cô sẽ nghe lời. . . . . .

Cô ở trong phòng tắm ước chừng giằng co hơn nửa giờ mới ra ngoài, rửa mặt, thay quần áo, tóc cũng chải lại chỉnh tề, toàn thân tất cả đều là hương thơm Molly, nhìn anh cô từng bước bước qua, đây là co gái anh tha thiết ước mơ, tuy nhiên vừa quen thuộc lại xa lạ.

Ánh mắt của cô sưng đỏ, rõ ràng nhận thấy cô đã khóc một đêm. Mí mắt rủ thấp xuống, thủy chung cũng không có nhìn anh một cái.

Trong lòng anh từng giọt tí tách rơi xuống, ưu thương như mưa tuôn rơi. Cóphải hay không, cô sẽ không dùng ánh mắt dịu dàng thâm tình nhìn anhnữa?

Cô nhẹ nhàng ngồi đối diện anh, dì giúp việc bưng mì sốttương lên, đặt trước mặt cô, mì sốt tương sắc màu đẹp đẽ, mùi thơm mêngười, lại không gợi dậy nổi nửa điểm muốn ăn của cô.

Anh ôn hòa mà cười, "Ăn đi, ăn xong Sa Lâm tới đón em đi làm."

Đi làm, tan việc, ăn cơm, cùng anh một chỗ xem ti vi. Đây là thời gianngắn ngủi cô cô trôi qua trong hạnh phúc, cũng là ước mơ lớn nhất của cô là có cuộc sống bình thản, chỉ là, chẳng lẽ anh cho là đến hôm nay, tất cả còn có thể như trước kia sao?

Cô dùng đũa chọt chọt sợi mì,chần chừ trong chốc lát, vẫn là không có nói quyết định của cô cho anhbiết. Bắt đầu từ tối hôm qua, cô cùng anh đã không có bất kỳ liên quangì nữa, còn cần thiết phải nói mọi chuyện cho anh biết sao?

Ănvài miếng mì, cũng không còn khẩu vị nữa, ánh mắt cô nhìn chung quanhmột vòng, cũng không có tìm được túi sách của cô, cũng không tìm thấyđiện thoại di động, vốn muốn hỏi anh, điện thoại di động của cô ở đâu,cô muốn gọi điện thoại, nhưng là lời đến khóe miệng, lại thôi, thôi, cái điện thoại di động đó vốn cũng không phải là của cô, còn cái số kia,1499, cô càng không muốn lại dùng tiếp. . . . . .

Buông chén đũaxuống đi tới phòng khách bên cạnh ngồi xuống, muốn gọi điện thoại cho Kỷ Tử Ngang, tuy nhiên cô không nhớ nổi mã số, nhớ được, chỉ có Hứa TiểuSoái , vì vậy, gọi điện thoại cho Hứa Tiểu Soái, "Tiểu Soái. . . . . ."

"Hả? Hạ Hạ?" Hứa Tiểu Soái giọng nói vẫn còn ngái ngủ, chắc là vẫn còn chưa có rời giường.

"Rất xin lỗi sớm như vậy đã đánh thức anh. . . . . ." Tối hôm qua ồn ào, côcùng Hứa Tiểu Soái nói chuyện giọng nói cũng trở nên khách sáo.

Đầu kia Hứa Tiểu Soái dần dần thanh tỉnh, mắng cô, "Em uống lộn thuốc sao? Cùng anh khách khí như vậy?"

". . . . . ." Cô đột nhiên cảm thấy rất khó mở miệng, một khi cô nói ra,Hứa Tiểu Soái nhất định sẽ không từ bỏ ý định, quyết tâm hỏi cho đếncùng, nhưng là, Hứa Tiểu Soái chính là người thân duy nhất của cô ở BắcKinh, muốn quyết định cái gì, nói như thế nào cũng muốn thông báo vớianh một tiếng , cứ như vậy biến mất, hắn sẽ khổ sở, cho nên, dù có khókhăn cô vẫn phải nói, "Tiểu Soái. . . . . . Có chuyện muốn nhờ anh. . . . . ."

"Chuyện gì? Lão phật gia, có chuyện ngài cứ phân phó là tốt rồi! Nói gì mà nhờ vả, có để cho anh lên núi đao xuống biển lửa anhcũng không cảm thấy phiền!"

"Tiểu Soái. . . . . . Làm phiền anh. . . . . . Nói với Kỷ Tử Ngang một tiếng. . . . . . Nói em. . . . . .Không làm nữa. . . . . .Em muốn từ chức. . . . . ." Cô lắp ba lắp bắp,rốt cuộc nói xong rồi.

"Cái gì? !" Hai người đồng thời bị chấnđộng, một là trong điện thoại Hứa Tiểu Soái, một là trong phòng ăn TảThần An, đang dùng ánh mắt khác thường nhìn cô, ánh mắt ấy làm cho lôngtơ trên người cô dựng lên. . . . . .

"Được rồi tại sao muốn từ chức?" Hứa Tiểu Soái kinh ngạc hỏi.

Cô cũng biết anh sẽ hỏi như thế, trong lòng đã nghĩ xong nên trả lời nhưthế nào, "Tiểu Soái, mẹ em gần đây thân thể không tốt lắm, em muốn trởvề nhìn bà một chút. . . . . ." Cô không nói được nữa, che ống nghe lại, nghẹn ngào.

"Xem một chút thì xin nghỉ! Làm gì phải từ chức? !"

Không nghĩ Hứa Tiểu Soái sẽ có phản ứng như thế, không muốn giải thích thêmnhiều hơn, lại nói, cô sợ chính mình sẽ khóc lên, ngừng một lúc lâu, mới không yên tâm lại nói, "Tiểu Soái, lúc em không ở đây, giúp em chăm sóc Hiểu Thần thật tốt. . . . . ."

". . . . . . Có ý gì! Thế nào cảm giác giống như những lời trăn trối vậy! Anh nói Hạ Hạ, em không phải là muốn. . . . . ." Hứa Tiểu Soái nhạy cảm đã nhận ra cái gì, hiểu lầm ,rồi lại không dám dễ dàng nói ra "Có phải em muốn đi mà không trở lạihay không" những lời này, chỉ nói "Hạ Hạ, có muốn anh cùng em trở về hay không. . . . . ."

Một câu cuối cùng, Hạ Vãn Lộ không có nghe,bởi vì Tả Thần An xe lăn xe lăn như gió tới bên cạnh cô, một tay cướpđiện thoại của cô, đúng lúc nghe thấy "Có muốn anh cùng em trở về haykhông?"

Anh nhướng mày, lập tức trả lời, "Không cần, tôi sẽ theo cô ấy trở về!"

"Tả Thần An?" Hứa Tiểu Soái nghe ra giọng nói của anh.

"Là tôi! Còn nữa, cô ấy muốn từ chức là quyết định của tôi, tôi không muốncô ấy khổ cực như vậy, tôi cs thể nuôi nổi cô ấy!" Anh nhanh chóng nóixong, cho Hứa Tiểu Soái một cái lý do từ chức đầy sức thuyết phục nhất,sau đó "Pằng" đem điện thoại cắt đứt.

Anh và cô, lại một lần nữa trái nghịch.

Cô mới đầu dùng ánh mắt phẫn hận nhìn anh, tại sao anh giành điện thoạicủa cô? Tại sao cùng Hứa Tiểu Soái nói chuyện như vậy? Lại tại sao vàolúc này còn nói nuôi hay không nuôi nổi cô? Nhưng là, phẫn hận trongchốc lát sau, lại lạnh lùng, thôi, dù sao là muốn đi, anh thích nói nhưthế nào liền nói như thế thôi. . . . . .

"Nói cho anh biết tại sao muốn từ chức? Mẹ em thật sự thân thể không tốt?" Khí thế của anh hùng hổ ép hỏi.

Cô nhàn nhạt hất cằm lên, ánh mắt rủ thấp xuống, không lên tiếng, tại sao anh lại quan tâm chuyện của cô?

"Em thật sự dự định không trở lại nữa sao?" Anh lúc nói lời này, giọng nóicũng run rẩy, giống nhau anh đau đớn đến lòng run rẩy. . . . . .

Cô trầm mặc.

Trầm mặc liền bày tỏ cam chịu sao?

Tim của anh, như gặp phải băng Bắc Cực, hung hăng đụng vào, sau đó, vỡ vụn, hóa thành ngàn mảnh băng vụn, đau đớn, lạnh như băng, tràn ngập thànhmột vùng biển. . . . . .

Anh đang đau đớn trôi nổi trong đạidương, bên tai chỉ có một giọng nói vọng về, Heo Con của anh muốn đi. . . . . . . .Heo Con của anh thật sự không cần anh. . . . . .

Trầmmặc, tựa như một thế kỷ, anh mới từ nơi làm cho người ta hít thở khôngthông sục sôi trong hô hấp đến một luồng không khí trong sạch, giọngđiệu trầm tĩnh, tâm vẫn như cũ đau đến không cách nào chịu đựng, anhnghiêng đầu, để cho nước mắt ngưng trong hốc mắt từ từ chảy xuống.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »