Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6184 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 153
cưới em là quyết định quan trọng nhất của anh

❊ ❊ ❊

"Cái này. . . . . .Hai người vừa mới kết hôn bây giờ lại ly hôn. . . . . ." Lúc mấu chốt,Hà Mễ còn biết phải kiên quyết ủng hộ Tiểu Tam Tử.

"Có điều luật nào quy định mới vừa kết hôn không thể ly hôn sao?" Hạ Vãn Lộ nói năng hùng hồn phản bác.

"Cái này. . . . . . Nhưng là. . . . . . Tôi mặc kệ, chúng tôi đã đến giờ tan việc rồi, muốn ly hôn cũng phải ngày mai mới làm được!" Không còn cáchnào khác nói dối cũng là một biện pháp có hiệu quả. . . . . .

"Tôi cũng mặc kệ! Nếu hôm nay không cho tôi ly hôn tôi sẽ ở nơi này khôngđi! Tôi nhất quyết không đi!" Tựa hồ, phụ nữ so với đàn ông vĩnh viễn cố chấp hơn. . . . . .

Không, lời này không đúng, phải xem đối thủ là ai mới được. . . . . .

Chỉ thấy Tả tiên sinh móc ra một tấm chi phiếu, ném cho Hà Mễ, "Cậu có thểtan việc! Đi đi! Muốn điền bao nhiêu thì cứ điền, cầm đi mua bánh kẹocưới mà ăn!"

Cái này có tính là hối lộ hay không?

Nhưng mà cậu ta nói mua bánh kẹo cưới ăn. . . . . .

Lại nói bọn họ là anh em. . . . . .

Sau một phen rối rắm, anh ta cầm chi phiếu tông cửa xông ra, cũng không quên giao phó hai người sau khi rời đi nhớ đóng cửa!

Mắt thấy Hà Mễ vì vậy bỏ chạy, cuối cùng còn một đường hi vọng biến mất, cô như muốn sụp đổ, cố gắng cùng anh nói rõ, "Kết hôn như vậy mà được sao? Chữ ký cũng không phải của em, có thể kiểm tra nét chữ, tóm lại em sẽkhông thừa nhận!"

Tả Thần An không nói lời nào, chỉ lẳng lặngnhìn cô, dấu tay màu đỏ nổi lên trang giấy đâm vào mắt cô, chứng minhđây là sự thật nghiễm nhiên không thể thay đổi, có nhiều lời cũng vôích.

Trong lòng cô rối rắm, không biết làm như thế nào mới có thể tiêu hủy mảnh giấy ấy, dậm chân, "Tả Thần An! Hà Mễ nói đúng! Anh đâychính là cưỡng ép con gái nhà lành! Đây là phạm pháp! Em. . . . . . Emmuốn kiện anh!" Luật hôn nhân quy định, phải dưới tình huống nam nữ haibên tự nguyện mới có thể kết hôn không phải sao?

Anh bị bộ dáng của cô chọc cười, "Được, đi kiện, anh cùng em đi! Trực tiếp giao đơn kiện cho thẩm phán tòa án được không?"

Cô ngẩn ra, "Anh ỷ thế hiếp người!" Đúng là như vậy? Ỷ vào anh có Tả giatài cao thế lớn? ! Khẳng định cho dù cô có đi kiện cũng không thể thắng? !

Trong lòng anh suy sụp, thái độ của cô cuối cùng cũng làm choanh cảm thấy bi thương, vì cưới cô, anh đã thành tâm như thế, cô rốtcuộc là đang quật cường cái gì? Chẳng lẽ gả cho anh thật sự là mộtchuyện thống khổ như vậy sao? Chẳng lẽ cô không thương anh? Không, anhkhông tin! Nhưng là, nếu như yêu vậy mục đích cuối cùng không phải kếthôn vậy thì là cái gì? Chỉ một việc này, cũng làm anh không thể nào hiểu được cô. . . . . .

Hơi đi về phía trước một bước nhỏ, dựa vào cô gần hơn một chút, vươn tay ôm chặt cô.

Liếc mắt, nhìn thấy trên bàn làm việc Hà Mễ cũng để báo ngày hôm nay, anh và Diệp Khả thân mật chụp ảnh chung đập ngay vào tầm mắt, anh lại nghĩ tới sáng nay tại gương trên bàn trang điểm thấy vẽ thật nhiều dấu son môi,cắn lỗ tai của cô hỏi khẽ, "Là bởi vì cái này sao?"

"Cái gì?" Cô nghe không hiểu anh đang nói cái gì, bị anh cắn nên hơi ngứa một chút, vừa tránh né vừa hỏi.

"Vì nhìn thấy nên tức giận, cho nên không chịu cùng anh kết hôn?" Hắn chỉ chỉ tờ báo trên bàn.

Cô cũng hỏi ngược lại mình, là bởi vì cái này sao? Nói nhảm, khẳng địnhkhông phải. . . . . . Cô so với bất kỳ người nào cũng rõ ràng hơn, TảThần An yêu Hạ Vãn Lộ. . . . . . Những hình ảnh này chỉ làm cho cô không thoải mái, căn bản cũng không phải vấn đề giữa cô và anh. . . . . .

Nhưng, đáy mắt lại dâng lên đau thương, nhẹ nhàng nói thầm, "Thật ra thì. . . . . . Anh nên cưới cô ấy. . . . . ."

Cánh tay ôm cô của anh chợt xiết chặt hơn, cứ tưởng cô thật sự để ý đếnchuyện này, không khỏi mỉm cười, "Nói em ngốc, em thật sự ngốc thật. . . . . . Trong lòng anh có ai, em chẳng lẽ không hiểu rõ ràng? Mọi ngườisống trên đời, không quản được chính là miệng lưỡi của người khác, cóthể quản cũng chỉ có chính mình. Anh làm nghề này, đã sớm nhìn thấu lòng người trên đời, cũng không thể bảo người ta không được nói, có chuyệngì xảy ra, vốn là càng tô càng đen, cái gọi là thanh giả tự thanh trọcgiả tự trọc (??? có ai biết chỉ hộ để hà sửa nha), thời gian là conđường tắt duy nhất để kiểm chứng mọi việc, người khác không hiểu anh,chẳng lẽ em cũng không hiểu sao? Coi như trước kia không hiểu, bây giờcòn giả vờ ngớ ngẩn? Đối với tin tức này anh đã cho câu trả lời tốtnhất, nói anh muốn kết hôn? Anh thật sự kết hôn, chỉ là, là cùng ngườianh yêu kết hôn mà thôi. . . . . . Chẳng lẽ, đáp án này em lại khôngphải hài lòng? Cùng em kết hôn, là cách tốt nhất anh dùng để chứng minhanh yêu em, Heo Con, chẳng lẽ em không phải yêu anh rồi sao?"

Một câu "Heo con, em không phải yêu anh rồi sao?", khiến cô ở trong lòng anh nước mắt chảy xuống.

Cô liều mạng lắc đầu, nếu như không yêu, cũng sẽ không đau đớn, càng sẽ không rối rắm đến như vậy. . . . . .

Lòng của anh tạm thời yên ổn lại, chỉ cần có yêu, còn có cái gì gian nan hiểm trở không thể vượt qua được?

Anh mỉm cười thầm thì, "Heo Con ngốc. . . . . . Thật là càng ngày càngngốc, ngốc đến nỗi ngay cả nói cũng sẽ không nói sao? Sáng sớm vẽ nhiềudấu môi son trên gương vậy chính là có ý tứ gì? Nghi ngờ anh sao? Rồilại không chịu hỏi anh? Dấu môi son là vì Thần Hi dựa vào trên vai anhmột lát mà dính vào, bả vai của anh, trừ người thân, chỉ có em mới có tư cách dựa, điểm này còn cần anh nhấn mạnh sao? Ai, năm năm không gặp,Heo Con dũng cảm mạnh mẽ của anh như thế nào biến thành tiểu quỷ nhátgan rồi? Có cái gì buồn bực cũng để ở trong lòng không nói với anh,không tin tưởng anh sao?"

Trong lòng cô phòng tuyến đã bị sụp đổ, năm năm, cô gánh vác quá nhiều tổn thương, quá nhiều áp lực, cô cũngrất muốn nói hết toàn bộ cơn ác mộng ra, để cho cuộc sống của cô khôngphải có quá nhiều áp lực, nhưng là. . . . . .

Cô nước mắt đầy mặt ngẩng đầu lên nhìn anh, trong con ngươi đen bóng phát sáng của anh, rõràng chỉ có bóng dáng của cô, ánh mắt của anh chân thành thiết tha, lốmđóm những ngọn lửa, mỗi một ánh mắt, mỗi một cái nhìn, đều viết là thâmtình. Lời của anh, từng câu từng chữ vẫn còn vang vọng ở bên tai: cùngem kết hôn, là cách tốt nhất anh dùng để chứng minh anh yêu em. . . . . . Heo Con, chẳng lẽ em không phải yêu anh sao. . . . . .

Cô nhàovào trong ngực anh, khóc không thành tiếng, "Không phải. . . . . . ThầnAn. . . . . . Cho tới bây giờ đều không phải là vấn đề của anh. . . . . . Là em. . . . . . Là em chưa đủ tốt. . . . . . Em đã không phải là HeoCon của năm năm trước nữa rồi. . . . . . Thật xin lỗi, Thần An. . . . . . Là em không xứng với tình yêu của anh. . . . . ."

"Không cho nói như vậy!" Anh trừng phạt cắn lỗ tai của cô, "Nếu như nhất định nóikhông xứng, là anh không xứng với em. Cho dù năm năm qua đã thay đổinhững gì, em ở trong lòng anh đều là Heo Con của năm năm trước, cho nên, có lời gì, nói cho anh biết, không cần giấu ở trong lòng một mình. . . . . ."

Có lẽ, năm năm qua xảy ra rất nhiều chuyện, nếu như, nhữngchuyện này trong lòng cô lưu lại ám ảnh, anh hi vọng, có thể khích lệ cô nói ra, vậy mà, cô chỉ là ở trong lòng anh khóc.

Chưa bao giờthấy cô khóc thành ra như vậy, thật giống như trong nháy mắt này pháttiết đau khổ của năm năm qua ra ngoài, nhưng mà một chữ cũng chưa từngtừ trong miệng cô phun ra.

Không phải là không muốn nói, khôngphải sợ sau khi nói ra sẽ mất đi tình yêu của anh, chính là bởi vì côrất rõ ràng anh yêu cô đến cỡ nào, cho nên một khi biết chuyện này, anhsẽ càng không buông tha cô, cô phải làm thế nào bây giờ? Nên làm cái gì? Chẳng phải sẽ làm trở ngại cuộc sống tốt đẹp của anh hay sao?

Anh âm thầm thở dài, cũng âm thầm mừng rỡ, cô chịu ở trong lòng anh khóclên, còn không phải là rất tệ, không chịu nói cũng không sao, chỉ cầnvẫn còn yêu, như vậy đủ rồi. . . . . .

Nếu như, năm năm qua, côkhông cách nào nói rõ bi thương trong lòng, vậy sứ mạng của anh chính là từng bước từng bước chữa trị thương thế cho cô.

Cúi đầu hôn tóccủa cô, một tay ở bên má cô nhẹ nhàng lau đi nước mắt của cô, nhỏ giọngan ủi, "Heo Con, đừng khóc, quá khứ nên để nó qua đi, chúng ta bây giờlà vợ chồng rồi, cuộc sống sau này, có anh, sẽ không bao giờ để cho emchịu uất ức nữa, sẽ không để cho em khóc, chỉ cần em nguyện ý giao tấtcả cho anh."

Đúng vậy, họ đã là vợ chồng rồi. . . . . .

Cô chảy nước mắt, gò má dán vào lồng ngực anh, trên bàn giấy hôn thú màuđỏ giữa làn nước mắt của cô cũng dần dần mơ hồ, cô nghẹn ngào khóc không nói nên lời, "Thần An. . . . . .Anh. . . . . . Quá xúc động rồi. . . . . . Quá xúc động rồi. . . . . . Như vậy không tốt. . . . . ."

Nhađầu này, còn tưởng rằng anh là nhất thời xúc động sao? Muốn như thế nào, mới tin tưởng anh, từ một khắc bắt đầu gặp lại kia, anh liền không giây phút nào không nghĩ tới biến mọi chuyện hôm nay thành sự thật?

Anh cẩn thận nâng mặt của cô lên, lau đi nước mắt của cô, như một loạituyên thệ nghiêm trang, "Nhìn anh, Heo Con. Cưới em, là quyết định quantrọng nhất của anh. Không phải kích động, cũng không phải là trò chơi,là anh chuyện anh đã mong ngóng ngày đêm, nếu không, cũng sẽ không muốnhộ khẩu của em. Người người nói anh Tả Thần An chơi đùa với cuộc sống,anh chơi đùa âm nhạc, chơi đùa công ty, đem thành bại được mất đều nhìnthành trò chơi giống như không sao cả, cô đơn đối với em, thận trọng mànghiêm túc, phần thận trọng cùng nghiêm túc này, từ năm năm trước cùngem đứng ở trước giáo đường nói ‘ Anh nguyện ý ’ lúc đó liền bắt đầu,chưa bao giờ từng thay đổi qua! Cho dù tương lai biến thành cái dạng gì, đều không thể thay đổi!"

"Thần An. . . . . ." Thật vất vả dầndần dừng lại tiếng khóc lớn, cô lại một lần nữa dựa đầu trong ngực anhkhóc ồ lên, ôm cổ của anh, trừ kêu tên của anh, không biết nên nói gì.Có thể được một người như vậy yêu, cuộc đời này còn cầu mong cái gì nữa? Cô Hạ Vãn Lộ có tài đức gì, có thể hưởng thụ tình yêu như vậy?

Tựa hồ cảm thấy cô không hề kháng cự nữa, anh thở phào một cái, ở bên taicô hỏi khẽ, "Hiện tại, chú rễ có thể hôn cô dâu rồi sao?"

Cũng không đợi cô gật đầu, liền từ vành tai của cô bắt đầu khẽ hôn, một đường, tới bên quai hàm, mắt, khóe môi. . . . . .

Hôn lên tất cả nước mắt của cô, cuối cùng, hôn lên môi của cô.

Răng môi giao nhau, mùi vị nước mắt khổ sở cũng dần dần nhạt đi, thay vàođó, là của hương vị của anh, nhẹ nhàng, mềm mại, dần dần xâm nhập lấycô, bao phủ lấy cô. . . . . .

Hồi lâu, anh mới buông cô ra, cườimổ môi của cô nói, "Hôm nay là ngày đại hỉ của chúng ta, chẳng lẽ emnghĩ ở phòng làm việc của Hà Mễ vượt qua đêm Động Phòng Hoa Chúc củachúng ta?"

Mặt cô có chút hồng, là biểu hiện của việc thiếu dưỡng khí sau một thời gian dài hôn môi, hơi ngượng ngùng nghiêng mặt sangmột bên, ngưng mắt nhìn giấy chứng nhận kết hôn trên bàn, trong lòng vẫn còn hoảng hốt lay động.

Kết hôn? Cô thật sự đã kết hôn. . . . . .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »