Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6174 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 180
em sẽ đi tìm anh ấy, bất kể bao xa

❊ ❊ ❊

Chẳng lẽ anh khôngthể đàng hoàng ngồi ở đó đợi cô sao? Một lát rót nước cho cô, một látmua cho cô đồ ăn vặt, mấy người ở đây đều chế giễu cô đó có được khônghả?

“Anh ngồi yên ở đó đừng lộn xộn! Nếu không thì về nhà trướcđi!” Cô không thể nhịn được nữa, những cô y tá đang ở chỗ này đều chemiệng len lén cười.

Anh lập tức ngoan ngoãn, “Được được được! Anh không lộn xộn nữa! Anh chờ em!”

Nhưng mà anh có thể ngoan được mấy phút? Mới một lát anh lại bắt đầu cùng tán gẫu với các cô y tá, nụ cười của anh cũng không hề keo kiệt, còn khiêmtốn ký tên cho các cô, thậm chí đáp ứng lần sau đưa vé khách mời chonhững chương trình có các minh tinh của công ty anh tham gia.

Trong lòng anh, anh đối với người ngoài vẫn trong trẻo lạnh lùng giống nhưánh trăng treo đầu giường, lúc nào lại có thể quyến rũ đến như vậy rồihả?

Cô hiểu, anh làm tất cả đều là vì cô……

Trong lòngkhông khỏi lấy anh làm kiêu ngạo, người đàn ông của cô, chỉ cần anhnguyện ý, bất kể làm cái gì đều là xuất sắc nhất, ngay cả chuyện quyếnrũ cũng không ngoại lệ……

Chuyện này, cứ như vậy mà lắng xuống,quả nhiên viện trưởng hủy bỏ tư cách tranh cử. Mặc dù đã loại bỏ bớt Chu Lệ, nhưng sức cạnh tranh vẫn kịch liệt như cũ, chỉ là, Hạ Vãn Lộ lạithuận lợi đạt được chỉ tiêu bình chọn, cô cũngkhông biết đến cuối cùng nguyên nhân cô đạt được là tại sao, hay là dotác dụng của cái thân phận bà xã Tả Thần An.

Tả Thần An thấy bộdạng đang suy nghĩ của cô, khuyên cô, “Là của em thì sẽ là của em, không phải của em cầu cũng không được! Em có thể đạt được là bản lãnh của em, không cần phải suy nghĩ nhiều thế kia!”

Cái chuyện này, cô cũng hiểu. Nếu bàn về nghiệp vụ năng lực cô tuyệt không kém hơn người khác,cô kém hơn chính là kém hợp đồng y tá.

Tả Thần An hiểu tâm tư của cô, lại nói, “Muốn làm chính thức, này cũng dễ……”

“Đừng! Em biết rõ chuyện gì vào trong tay anh đều dễ dàng hơn, nhưng em vẫnmuốn là hợp đồng này đi, nghĩ muốn đi làm thì đi, không muốn làm thìnghỉ ngơi, không phải là anh muốn em an tâm ở nhà làm Tả phu nhân chứ?”Cô nói như thế.

Anh gật đầu, “Câu này nói đúng đi! Chuyện đi làm này vốn là đi tiêu khiển, đừng tạo áp lực quá lớn cho mình!”

Cô trề miệng, xem thường, cũng chỉ có trong mắt của Tả Tam Thiếu chuyện đi làm mà là tiêu khiển, đây chính là kế sinh nhai của quảng đại quầnchúng nhân dân đó!

Rất nhanh, kết quả bình chọn chính thức đãcông bố, ngày này đã hứa với Tả Thần An cùng nhau ra ngoài ăn mừng,nhưng bởi vì chuyện Hiểu Thần đi du học đã chắc chắn, thêm nữa đã lâukhông cùng em trai và em gái tụ họp rồi, cho nên Hạ Vãn Lộ cũng hẹn ThưKhai và Hiểu Thần luôn.

Nhìn thấy sắp đến giờ tan ca, trong văn phòng khoa lại có một vị khách không mời mà đến – Ninh Vũ Khiêm.

Hạ Vãn Lộ giả vờ như không biết cô ta, ra ra vào vào như đang làm việc bận rộn. Lần này Ninh Vũ Khiêm thế nhưng tính tình lại hết sức khiêm tốn,mắt sưng tấy, dấu vết việc khóc rất nhiều.

Cuối cùng, rốt cuộccũng tìm được một thời gian trống, Ninh Vũ Khiêm ngăn cô lại, giọng nóimặc dù không tính là hữu nghị, nhưng cũng không còn chua ngoa như lúctrước nữa, “Xin chào, tôi có thể nói chuyện với cô vài câu không?”

Hạ Vãn Lộ vốn không muốn để ý đến cô ta, giữa các cô cũng không có cái gìcó thể nói, nhưng là vừa thấy mắt cô đang ửng đỏ, lòng liền mềm nhũn, cô là người, chính là thích mềm không thích cứng a……

Vì vậy đưa cô đến vườn hoa ở phía sau tòa nhà hồi phục sức khỏe (hoacodat: chẳng biết dùng từ gì cho thích hợp), “Có chuyện gì thì cứ nói ra đi!”

Ninh Vũ Khiêm lúc đầu cũng xấu hổ không biết mở miệng như thế nào, nói quanh co một lúc lâu mới nói ra một câu, “Cô…… Biết Tiểu Soái đi đâu không?Người nhà anh ấy hiện giờ đang rất lo lắng.”

Rõ ràng Ninh Vũ Khiêm là tự mình lo lắng thôi……

Hạ Vãn Lộ nghĩ thế, nhưng cũng không vạch trần cô ấy. Nói thật, cô vẫn rất quan tâm. Cú điện thoại sau bữa tiệc đính hôn kia, là tin tức cuối cùng cô nhận được. Một tiếng kia của Hứa Tiểu Soái “Hẹn gặp lại” đã làm đầuóc cô rối loạn không thể tập trung. Cũng từng liên lạc với anh, nhưngđiện thoại của anh không gọi được, cũng đã từng đến Ám Hương tìm, ÁmHương cũng đã ngừng hoạt động rồi, cũng đã liên lạc với mấy người bạncủa Tiểu Soái, bọn họ cũng không biết Tiểu Soái đi đâu……

Hứa Tiểu Soái, giống như bốc hơi khỏi thế gian……

Hứa Tiểu Soái người này, cô cũng hiểu rõ. Năng lực sinh tồn rất mạnh, tuytính tình thẳng thắn, am tường nhất chính là thích ứng trong mọi hoàncảnh, nhưng điểm này ở trong mắt của các tiền bối thì chính là một người không ôm chí lớn cà lơ phất phơ. Năm đó ban đầu cô gặp anh, anh chínhlà đang theo chân những côn đồ cắc ké thích gây họa, sau lại nói muốn“Cải tà quy chánh” chính là tự mình mở một quán hộp đêm. Gia cảnh anh giàu có, bối cảnh hùng hậu, tất nhiênkhông cần anh phải kiểm tiền để nuôi gia đình, cho nên cuộc đời anh chỉlàm những việc mà mình thích làm, mấy năm nay Ám Hương cũng coi như kiếm được chút tiền, chỉ là, cũng là “Thực nghiệp” duy nhất của anh, hôm nay Ám Hương cũng không còn hoạt động, thật không biết anh đã đi nơi đâu……

Cô âm thầm thở dài, nhìn Ninh Vũ Khiêm nhẹ lắc đầu.

Ninh Vũ Khiêm vẫn không tin, con ngươi trong đôi mắt đang chứa tia hy vọngcuối cùng rốt cuộc cũng tan biến, “Cô thật sự…… Không biết sao? Cô cũngkhông biết sao?” Theo ý cô, cô nàng Hạ Hạ trước mắt này chính là ngườiquan trọng nhất của Hứa Tiểu Soái, là người duy nhất biết tung tích củaanh, cô cũng rất dày vò đau khổ không còn cách nào mới đến tìm cô ấy,nếu không, lấy tính tình kiêu ngạo của một đại tiểu thư như cô, thế nàocũng không chủ động chịu hạ mình.

Hạ Vãn Lộ lại lấy làm tiếc mà lắc đầu, “Thật không biết……”

Ninh Vũ Khiêm từ nhỏ ở trong nhà là một đứa con cưng, muốn gió được gió muốn mưa được mưa, muốn khóc sẽ khóc, nên cười sẽ cười, cũng không che giấutâm tình của mình, nghe cô nói như thế, nước mắt đã dâng lên, chán nảnngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, “Làm sao đây? Vậy phải làm sao bây giờ?Ngay cả cô cũng không biết……”

Hạ Vãn Lộ đứng cạnh cô, nhất thờicũng không biết nói gì. Cô và Ninh Vũ Khiêm cũng coi như đã từng có quan hệ, nhưng mà, cũng có thể nhìn ra, cô gái bé nhỏ này là thật tâm thíchHứa Tiểu Soái……

Ninh Vũ Khiêm khóc được một lát, đứng lên chuậnbị rời đi, nhưng bước chân có chút chần chờ, giống như có lời muốn nóivới cô. Chần chừ một lát,

,cô xoay người lại, lại nói một tiếng với Hạ Vãn Lộ, “Thực xin lỗi……”

Cái gì? Hạ Vãn Lộ nghi ngờ mình đã nghe nhầm, Ninh Vũ Khiêm, đối xử với cô, luôn luôn có địch ý, hôm nay lại biết nói ra tiếng xin lỗi? Khó tráchcô ấy lại nhăn nhăn nhó nhó ấp a ấp úng không thể mở miệng, thật đúng là đang làm khó cô ấy mà……

“Nếu như……. Nếu như Hứa Tiểu Soái gọiđiện cho chị, chị nhất định nói cho em biết có được không?” Con ngươi cô tràn đầy nước mắt thỉnh cầu.

Hạ Vãn Lộ thật giật mình, so vớithái độ trước đây thay đổi có phải quá nhanh, cô không có cách nào thích ứng, Ninh Vũ Khiêm không phải luôn coi cô là tình địch sao? Chẳng lẽ cô ấy nghĩ một tình địch sẽ tiết lộ tin tức cho ấy sao?

Ninh VũKhiêm dường như hiểu được suy nghĩ của cô, khẽ nhíu khóe miệng, nặn ramột nụ cười miễn cưỡng, “Em biết chị hiểu mà, anh Thần An tìm em, nóirất nhiều chuyện với em. Em đã biết chị và Tiểu Soái chỉ là bạn tốt vớinhau, em cũng biết chị là người tốt, rất trong sạch, em biết người chịyêu nhất là anh Thần An, lúc trước là em sai……” Nhưng mà, cô cũng biết,người Hứa Tiểu Soái yêu nhất chính là Hạ Hạ, cho nên, hôm nay cô mới tìm đến cô ấy, mặc dù trong lòng vừa đau khổ vừa mệt mỏi, nhưng tung tíchcủa Tiểu Soái mới là quan trọng nhất……

“Hứa Tiểu Soái không nhất định sẽ liên lạc với chị, nhưng mà, nếu như có tin tức nào, chị nhấtđịnh sẽ nói cho em biết đầu tiên.” Thái độ Ninh Vũ Khiêm như thế làm cho Hạ Vãn lộ có chút cảm động, một đứa trẻ biết sai liền sửa, rất đáng đểngười ta cảm thông, sợ chính là người ngu ngốc không biết dừng lại cànglàm càng mắc thêm nhiều lỗi……

Mi tâm của Hạ Vãn Lộ, nhíu thành một hàng……

Ninh Vũ Khiêm nhẹ gật đầu, “Em sẽ đi tìm anh ấy! Đi bao xa cũng không sợ!”Chính là vì từ nhỏ tính tình đã bị làm hư, cô muốn cái gì, liền nhấtđịnh phải lấy được, cho nên lần này, vẫn còn chưa muốn buông bỏ! Chỉ là, anh Thần An nói, tình yêu, phải dùngthực tâm mới có thể đổi lấy, mà không phải dựa vào thủ đoạn để có được.Cô đã hiểu, quyết định lấy ra tấm lòng thành của mình! Giống như anhThần An đã nói, người thông minh tốt đẹp mới chính là một cô gái tốt!

Hạ Vãn Lộ khẽ mỉm cười, khích lệ cô, “Cố gắng lên!”

“Vâng!” Ninh Vũ Khiêm gật đầu thật mạnh, tạo cho mình có can đảm, đồng thờicũng phát hiện, trải qua cuộc nói chuyện lần này, Hạ Vãn Lộ thật sựkhông phải là một người phụ nữ hư đốn như cô đã nghĩ, anh Thần An đãđúng! Nhưng mà có một việc có nên nói cho Hạ Vãn Lộ biết hay không đây?Suy nghĩ một chút lại thôi, dù sao anh Thần An cũng đã biết, hẳn là sẽgiải quyết được!

Cô lấy ra giấy bút từ trong túi xách, viết ra số điện thoại của mình, đưa cho Hạ Vãn Lộ, “Nhất định phải nói cho em biết nhé!”

Lúc đó, Tả Thần An đang từ bãi đậu xe đi tới, nhìn thấy cảnh này liền bướcnhanh đi lên, đến khi nhìn thấy trên mặt hai cô gái nở ra nụ cười thìtrong lòng mới có thể buông xuống.

Ninh Vũ Khiêm cũng đã nhìnthấy anh, chạy vụt thật nhanh qua anh, còn phẩy phẩy tay nói hẹn gặp lại với anh, không biết vì sao, bầu trời đột nhiên như không còn u ám nữarồi, Ninh Vũ Khiêm cảm giác lòng tràn đầy tự tin, giống như nhất định có thể tìm thấy Tiểu Soái, có lẽ bởi vì một câu nói cố gắng lên của Hạ Vãn Lộ? Có lẽ bởi vì ánh mắt khích lệ của cô ấy? Cô cũng không biết nữa,chỉ biết cho tới bây giờ, Hạ Vãn Lộ là người duy nhất ủng hộ cô đi tìmHứa Tiểu Soái, ba mẹ sớm bị Tiểu Soái làm cho tức chết, mỗi lần nhắc tới cái tên này luôn là nổi trận lôi đình đó……

Tả Thần An đi đếncạnh cô, nâng tay cô lên, “Thật ra Vũ Khiêm là một đứa bé đơn thuần, bịnuông chiều quen, nên dễ dàng bị người khác tác động, nhưng bản tínhthật ra không hư hỏng. Anh trai nó và anh là bạn thân với nhau, chuyệnnày lại liên lụy đến em, nên anh tìm con bé……”

“Em biết……” Cô che miệng của anh, giữa bọn họ, lúc nào còn cần phải giải thích nhiều như vậy?

Anh vui vẻ khẽ cười, thuận tay nhẹ nhàng hôn lên bàn tay cô, “Chuẩn bị tanca rồi sao? Đi thôi, bọn Thư Khai đã đi đến trước rồi.”

“Vâng!Xong ngay đây! Em đi thay quần áo!” Cô và anh cùng nhau đi đến văn phòng khoa, trong lòng vẫn còn nặng trĩu, hôm nay sẽ nói chuyện ra nước ngoài với Hiểu Thần, không biết Hiểu Thần sẽ phản ứng ra sao.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »