Buổi chiều, Phạm Ninh ngủ dậy sau giấc nghỉ trưa. Cậu vươn vai một cái thật dài, cảm thấy tinh thần sảng khoái, đầu óc vô cùng tỉnh táo.
Cậu đã thoát khỏi sự vướng bận khó hiểu hồi giữa trưa.
Cũng lười đi truy cứu tận cùng, mọi việc cứ để thuận theo tự nhiên thôi!
Đúng lúc này, cậu chợt phát hiện bên cửa có một tờ giấy nhỏ.
Cậu bước tới nhặt tờ giấy lên, nét chữ viết ngoáy vặn vẹo, cũng ngang ngửa với nét chữ của cậu ngày trước, nhưng vẫn có thể nhận ra đây là nét chữ của con gái.
Trên đó chỉ có một câu: "Có kẻ muốn ngăn cản Chu Bội tham gia thi đấu ngày mai!"
Phạm Ninh bật cười, nét chữ của cô nàng "Nhặt Mận" này cũng tệ thật đấy.
Thế mà lại định ngăn cản Chu Bội tham gia thi đấu, không cần nghĩ Phạm Ninh cũng biết là ai làm. Chỉ có Từ Tích mới có điều kiện huy động người nhà đi cản trở Chu Bội.
Phạm Ninh đương nhiên biết Từ Tích đang tính toán cái gì. Chu Bội không tham gia, mình sẽ không còn bạn đồng hành, chỉ có thể bỏ cuộc theo.
Từ Tích tính toán thì hay đấy, nhưng quá ngu ngốc. Chu Bội là người thế nào chứ, đến cha mẹ cô ấy còn chẳng thuyết phục nổi, lẽ nào cô ấy lại chịu sự sắp đặt của mấy bà cô, bà dì hay sao?
Chuyện nhà họ Từ lén lút ngáng chân mình lần trước, mình còn chưa tính sổ, hắn lại hay, tự mình dâng mặt tới.
"Từ Tích, là chính ngươi tự tìm đường chết, đừng trách Phạm gia ta ra tay tàn nhẫn!"
---❊ ❖ ❊---
Phạm Ninh đi đến nhà ăn của quán trọ, liếc mắt đã thấy trợ giáo Trương đang dùng bữa. Lần này học đường Diên Anh có hai trợ giáo đi cùng, chủ yếu là để chạy việc và sắp xếp chỗ ăn ở cho học sinh.
Bùi Quang phụ trách theo sát Phạm Ninh và Chu Bội, còn trợ giáo Trương này thì phụ trách chăm lo cho ba người kia.
Phạm Ninh bưng khay sơn mài đựng vài món ăn cùng một bát cơm, ngồi đối diện trợ giáo Trương, cười hỏi: "Sao chỉ có mình trợ giáo Trương ở đây, ba người kia đâu ạ?"
"Bọn chúng ăn ở bên ngoài rồi. Nhà bọn chúng điều kiện dư dả, cơm nước ở đây bọn chúng không vừa mắt."
"Bọn chúng ăn ở đâu ạ? Nghe nói vài học đường có ý đồ xấu, chớ nên bất cẩn." Phạm Ninh không lộ vẻ gì, thăm dò.
"Chắc không vấn đề gì đâu, chúng nói ăn ở tửu lâu Tụ Tiên, cách quán trọ rất gần."
---❊ ❖ ❊---
Tửu lâu Tụ Tiên nằm ở phía nam cầu Kính Hiền, là tửu lâu gần huyện học nhất, ở huyện Ngô cũng khá nổi danh.
Trời vừa chập choạng tối, ba người Từ Tích liền từ tửu lâu bước ra.
Từ Tích đã nhận được tin từ thím, Chu Bội đã đồng ý ngày mai không tham gia thi đấu, điều này khiến hắn mừng rỡ khôn xiết.
Trong lòng trút được cơn giận, hắn uống thêm vài chén, không tránh khỏi có chút say.
"Uống chưa đã, đợi thi đấu xong, chúng ta lại uống cho say không về!"
Từ Tích đã ngà ngà say, nói năng cũng trở nên đặc biệt hào sảng.
Ba người vừa ra khỏi tửu lâu, ngẩng đầu lên liền thấy Phạm Ninh đang đứng đối diện.
Từ Tích bật cười, bước tới nghiêng đầu nhìn Phạm Ninh: "Cái thằng nhãi nhà quê như ngươi, đây là nơi ngươi được phép đến sao?"
Ngô Kiện và Lục Hữu Vi bên cạnh tuy cũng uống khá nhiều, nhưng hai người họ tỉnh táo hơn Từ Tích một chút. Cả hai lập tức nhận ra kẻ đến không có ý tốt, Ngô Kiện giận dữ nói: "Phạm Ninh, ngươi muốn làm gì?"
Phạm Ninh cười híp mắt nói: "Ca ca ta đặc biệt chuẩn bị một thùng canh giải rượu cho ba vị nha nội đây, ba vị tiểu nha nội, mời bên này!"
Cậu xoay người đi về phía sau tửu lâu. Lục Hữu Vi gan dạ khá nhỏ, hắn có chút sợ Phạm Ninh, liền nói: "Chúng ta đừng để ý đến hắn, về quán trọ đi!"
"Ngươi sợ cái gì chứ!"
Từ Tích lườm hắn một cái: "Ba đứa chúng ta đánh một, còn không đánh lại hắn sao?"
Ngô Kiện cũng là kẻ hiếu thắng hung hăng, hắn đã sớm muốn dạy dỗ Phạm Ninh, hôm nay vừa hay có cơ hội, sao hắn có thể bỏ qua.
"Lão Tam, nếu ngươi sợ thì cứ tự về đi."
"Ta... ta sợ cái gì, muốn đi thì cùng đi. Tuy ta không biết đánh nhau, nhưng đợi các ngươi đè được hắn, ta cũng đá hắn hai cái là được."
Lục Hữu Vi mượn rượu lấy gan, theo hai người đi về phía sau tửu lâu.
Chỉ thấy Phạm Ninh đứng dưới ánh trăng, đợi cả ba người.
"Lấy ra đi! Canh giải rượu của ngươi đâu?" Từ Tích xoay xoay cổ tay, vẻ mặt khinh miệt nhìn Phạm Ninh.
"Ngươi vội thế? Sợ bị bọn chúng cướp mất à?"
Phạm Ninh vẫn cười híp mắt: "Yên tâm đi! Canh giải rượu nhiều lắm, đủ cho ba người các ngươi uống."
Từ Tích không hiểu tại sao Phạm Ninh lại tìm mình? Chợt nghĩ lại, hắn bỗng hiểu ra.
Chắc chắn là người nhà Chu Bội đã thông báo cho viện chủ Lưu, Chu Bội ngày mai không thể tham gia thi đấu.
Nghĩ đến đây, Từ Tích lập tức ngửa mặt lên trời cười lớn: "Thật là làm ta cao hứng quá đi, thằng nhãi ranh, ngươi cũng có ngày hôm nay sao? Cho ngươi cuồng này, đắc tội với Từ Tích ta, giờ thì ngây người ra rồi chứ gì! Tiền đồ với khoa cử đều nằm mơ đi!"
"E là người đang nằm mơ thì đúng hơn!"
Phạm Ninh chậm rãi nhặt một cây gậy gỗ dưới đất lên, nhìn Ngô Kiện với vẻ nửa cười nửa không. Ngô Kiện vốn đã nhìn chằm chằm Phạm Ninh, thấy cậu nhặt gậy, Ngô Kiện gầm lên một tiếng, lao tới định tung một cú đá thật mạnh.
Ngô Kiện thể chất cường tráng, cũng từng luyện qua võ nghệ vài ngày, cú đá này nhắm thẳng vào đầu Phạm Ninh, ra tay vô cùng hiểm độc.
Nhưng chân hắn còn chưa chạm tới Phạm Ninh, bắp chân đột nhiên đau nhói, tựa như bị muỗi đốt một cái, nhưng cơn đau ngày càng dữ dội. Hắn "bịch" một tiếng quỳ xuống, ôm bắp chân gào thét.
Phạm Ninh trong lòng thấy hơi lạ, tên này chẳng lẽ bị động kinh sao?
Cậu dứt khoát ném gậy, nhắm chuẩn phương hướng, lao tới như chớp, dùng đầu gối húc mạnh vào bụng Từ Tích. Từ Tích rú lên một tiếng, lảo đảo lùi lại hơn mười bước, lưng đập mạnh vào thùng nước rửa bát. Thùng nước đổ ập xuống, cả thùng nước thải đầy ắp cao ngang người dội lên người Từ Tích từ đầu đến chân.
Ngô Kiện sợ hãi định vùng dậy bỏ chạy, nhưng bị Phạm Ninh túm chặt áo.
"Ái chà! Chưa uống đã định trốn tiệc sao, làm vậy sao được, lại đây! Lại đây! Phạt rượu ba chén trước đã!"
Phạm Ninh dùng sức kéo hắn vào đống nước thải, tiện chân đá thùng nước đổ ụp lên người hắn.
"Thế nào, mùi vị canh giải rượu không tệ chứ!"
Quay đầu nhìn lại Lục Hữu Vi, hắn đã sớm sợ đến mức lăn lê bò toài chạy mất dạng.
Phạm Ninh vỗ vỗ tay, ngoái nhìn về phía bóng tối, cậu chắp tay hành lễ với chỗ tối đó, rồi xoay người thản nhiên rời đi.
Từ Tích và Ngô Kiện ướt sũng bò dậy, mùi hôi thối nồng nặc khiến cả hai vô cùng nhục nhã, không nhịn được mà quỳ xuống đất gào khóc.
---❊ ❖ ❊---
Trở về quán trọ, Phạm Ninh rửa mặt. Đúng lúc này, bên ngoài có người gõ cửa.
"Ai đó?"
"Là ta, Bùi Quang đây, viện chủ mời cậu qua đó."
"Ta biết rồi, đến ngay đây."
Phạm Ninh rửa mặt xong liền đến phòng viện chủ Lưu.
"Phạm Ninh, ngồi xuống nói chuyện."
Viện chủ Lưu vẻ mặt hơi trầm trọng, ông cũng nhận ra tâm trạng của mình đã ảnh hưởng đến Phạm Ninh, liền cố ý cười nhẹ nhàng: "Trưa nay vận khí không tốt lắm, bốc phải quẻ hạ hạ."
Phạm Ninh gật đầu: "Ta nghe trợ giáo Bùi kể rồi, ngày mai chúng ta cùng bảng với đội phó của học đường Dư Khánh."
"Nếu chỉ là khu Ất gặp bọn chúng thì thôi, đằng này lần này khu Giáp cũng gặp bọn chúng!"
Viện chủ Lưu cười khổ một tiếng: "Ngày mai cả khu Giáp và khu Ất, chúng ta đều phải chạm trán học đường Dư Khánh!"
"Binh tới tướng chặn, nước tới đất ngăn, viện chủ không cần quá căng thẳng." Phạm Ninh an ủi viện chủ.
Bùi Quang đứng bên cạnh nói: "Tiểu quan nhân không biết đó thôi, học đường Diên Anh và học đường Dư Khánh là oan gia đối đầu. Hai kỳ trước chúng ta đều bị học đường Dư Khánh loại ở vòng hai, không ngờ lần này, đội chính và đội phó lại gặp nhau ngay vòng một."
"Thôi bỏ đi, giờ nói những chuyện này cũng chẳng ích gì."
Viện chủ Lưu xua tay: "Giờ chỉ có thể đối mặt với thực tế, cố gắng ngày mai phát huy xuất sắc để loại bọn chúng."
Viện chủ Lưu lại nói với Phạm Ninh: "Cách thức thi đấu thực ra rất đơn giản, chính là luân phiên trả lời câu hỏi. Mỗi học đường đều phải trả lời đủ năm câu hỏi cơ bản, mỗi câu ghi điểm theo năm hạng. Đề thi cụ thể sẽ bốc thăm tại chỗ, dù sao đề gì cũng có thể gặp, năm ngoái còn có học đường bốc phải câu đố đèn nữa."
"Nếu trả lời xong năm câu mà điểm số của mọi người bằng nhau thì sao ạ?" Phạm Ninh hỏi tiếp.
"Câu hỏi hay lắm!"
Viện chủ Lưu cười nói: "Cái này cũng giống như lúc ngươi rút quẻ tuyệt khi đấu kinh vậy. Nếu sau năm câu mà hòa, hai bên có thể chọn đề để trả lời, hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm, thậm chí là câu hỏi thượng tuyệt, tùy ý chọn một câu, người thắng cuộc sẽ được vào vòng sau."
Phạm Ninh đã hoàn toàn hiểu rõ, đây chính là kiểu thi đấu trí tuệ thịnh hành sau này.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập, tiếp đó là tiếng gõ cửa: "Viện chủ! Không xong rồi!"
Là giọng của trợ giáo Trương kia. Viện chủ Lưu vội vàng đứng dậy, mở cửa hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"
"Ba người chúng nó uống say, bị người ta ném vào mương nước thải rồi ạ."
"Cái gì!"
Viện chủ Lưu giận tím mặt, quát lớn: "Người bọn chúng đâu?"
"Đã được người ta đưa về quán trọ, hiện đang ở ngoài cổng ạ."
Viện chủ Lưu suýt nữa tức điên, mình đã dặn đi dặn lại là không được uống rượu, không được gây chuyện, bọn chúng hay thật, những thiếu niên mười một mười hai tuổi, không những uống say mà còn bị ném xuống mương nước thải.
Thật là làm nhục giới văn nhân mà!
Viện chủ Lưu giận dữ đi ra ngoài, Phạm Ninh cười cười, cũng đi theo ra.
Bùi Quang nói nhỏ: "Rất có thể là do học đường Dư Khánh làm, viện chủ bên đó phẩm hạnh đê tiện, luôn không từ thủ đoạn."
"Có lẽ vậy! Chúng ta cũng ra xem sao!"
Phạm Ninh cũng theo viện chủ Lưu đi ra ngoài quán trọ.
Bên ngoài quán trọ vây đầy các thiếu niên học tử đang hóng chuyện, mọi người bàn tán xôn xao, trong ánh mắt đầy vẻ hả hê.
"Ha ha! Còn là ba tài tử Diên Anh gì chứ, ta thấy là ba con chuột Diên Anh, lũ chuột chui rúc mương nước thải thì có!"
"Tên cao gầy kia là Từ Tích, cháu trai của Từ đại nho phủ học, mặt mũi của Từ đại nho đều bị hắn làm cho mất sạch rồi."