Ngay cả Trân phi cũng không kịp nhận ra người này xuất hiện bên cạnh Hàn Hoán Chi từ lúc nào, càng không chú ý y đã rời đi ở nơi không xa kia ra sao. Không chú ý không có nghĩa là người này mạnh hơn Trân phi nhiều lắm, chỉ là bởi vì Trân phi thật không ngờ đó lại là y.
Phó thống lĩnh cấm vệ Tòng Xích đứng bên Hàn Hoán Chi, nhưng đứng sững như tượng, không chút cử động.
Hàn Hoán Chi nhìn y, Diệp Lưu Vân cũng đang nhìn y.
"Đại nhân, đây có lẽ là tai vạ giáng xuống sao?"
Tòng Xích cười khổ một tiếng, kéo ghế bên cạnh Hàn Hoán Chi ngồi xuống. Kiếm của y vẫn trong tay.
"Vì sao?"
Hàn Hoán Chi hỏi một câu.
Tòng Xích lắc đầu: "Đâu có nhiều đến thế những cái vì sao. Nếu không phải gã tiểu tử ngốc kia giết thái y Ngôn đại nhân, ta cần gì phải lộ diện? Nếu không phải y nghe được Ngôn đại nhân cùng Tô đại nhân nói chuyện, ta cũng không cần phải xuất hiện. Kỳ thực đến giờ ta vẫn nghĩ mình không cần phải lộ diện, đương nhiên không cần phải không có nghĩa là sẽ che giấu được mãi, bất quá cũng chỉ là tự lừa dối bản thân thôi."
Y lại nhìn Hàn Hoán Chi một cái: "Thế nhưng ta sợ lắm... Bao năm qua, điều ta sợ nhất chính là Hoàng hậu nương nương đột nhiên phái người tìm đến ta, sợ nhất là y sai ta đi làm chuyện gì đó. Nhưng may mắn thay, thân phận ta đã đủ cao, vậy nên Hoàng hậu nương nương hẳn là không nỡ để ta bại lộ, bao nhiêu năm nay cũng chưa từng tìm đến ta."
Y ngoảnh nhìn ra ngoài, nhìn gã thanh niên tên Tống Nhất Học kia.
"Này! Chuyện không phải làm như vậy! Mạng ta hỏng trong tay ngươi rồi!"
Trân phi muốn tiến lên, Tòng Xích lập tức khoát tay: "Nương nương không được qua đây, thần sẽ không làm tổn thương Hàn đại nhân cùng Diệp tiên sinh."
Bước chân Trân phi dừng lại.
Tòng Xích hô lớn ra ngoài: "Đem hai bầu rượu đến!"
Rất nhanh, cấm vệ dưới quyền y vội vàng chạy ra ngoài tìm rượu, chẳng bao lâu đã mang hai bầu rượu trở về. Tòng Xích bảo người đặt rượu ở cửa rồi tự mình đi lấy, lại trở về ngồi xuống bên cạnh Hàn Hoán Chi, uống một ngụm cạn nửa bình. Rượu mạnh lạnh lẽo xông vào miệng, tức thì hóa lửa nóng, thiêu khiến y nhếch mép.
"Ta cứ nghĩ Hoàng hậu đã chết thì tất cả rồi sẽ qua đi. Từng có một đoạn thời gian ta vui sướng khôn tả, Hàn đại nhân ta không biết ngài có hiểu hay không, cái cảm giác rốt cuộc được giải thoát ấy... Hoàng hậu đều chết rồi, ngài nói vì sao còn cứ ám ảnh không nguôi? Y đã chết rồi, hậu vị cũng bị Hoàng thượng phế bỏ, thi thể không được chôn trong hoàng lăng, nhưng sao y cứ như vẫn còn tồn tại vậy."
Hàn Hoán Chi nói: "Quỷ ma, đều trú ngụ trong lòng người."
Tòng Xích ừ một tiếng: "Hàn đại nhân đã nhìn thấu triệt. Sở dĩ ta trở lại đây ngồi trò chuyện đôi lời với ngài, không phải ta muốn giết ngài, cũng không phải ta muốn minh oan cho mình. So với minh oan, thà nói là ta muốn giải thoát. Nếu vừa rồi ta đi hẳn đã có thể thoát khỏi cung một cách thuận lợi, sáng mai có thể rời Trường An, với năng lực của ta hẳn là cũng có thể né tránh sự truy lùng của Đình Úy phủ, tìm một nơi vắng vẻ mà an hưởng tuổi già... Thế nhưng đủ rồi, thật sự đủ rồi. Trước kia ta không hiểu cái cảm giác sống đủ là gì, giờ đây ta hiểu rõ hơn ai hết."
Tòng Xích hỏi Hàn Hoán Chi: "Đại nhân có thể cảm nhận được cái cảm giác nơm nớp lo sợ ngày đêm ấy chứ?"
Hàn Hoán Chi lắc đầu: "Ta không thể cảm nhận, nhưng kẻ bị Đình Úy phủ của ta truy lùng hẳn cũng như vậy."
Tòng Xích thở dài: "Ta đã sớm mong đợi Hoàng hậu chết rồi, ai ngờ chờ đến khi y chết cũng không phải là kết thúc. Có chuyện Hàn đại nhân có thể không biết, Hoàng thượng cũng không biết, nhưng Hàn đại nhân hẳn đã từng suy nghĩ qua, Hoàng thượng cũng có thể đã suy nghĩ qua. Nhưng Hoàng thượng dùng người thì không nghi ngờ, vậy nên ta vẫn là Phó thống lĩnh cấm vệ. Ngày Hoàng hậu chết vừa khéo ta đang trực, mà tẩm cung của Hoàng hậu từ trước đến nay đều do ta trông coi. Nếu như lúc đó ta bước vào, Hoàng hậu đã có thể được cứu."
Y uống một ngụm rượu: "Ta thám thính bên ngoài tẩm cung Hoàng hậu, đã nghe được tiếng động lạ. Ta cũng tiến vào tẩm cung Hoàng hậu, những thái giám, cung nữ vì sợ hãi mà thét lên chói tai, thật đáng ghét. Bọn chúng muốn bóp chết Hoàng hậu, ta theo bản năng rút đao toan xông vào, thế nhưng trong phút chốc, chẳng hiểu vì sao, những âm thanh đáng ghét ấy, bỗng trở nên êm tai lạ thường trong tai ta."
Tòng Xích hít sâu, lặp đi lặp lại.
"Nếu Tống Nhất Học không giết hai vị thái y kia, ta cũng sẽ giết. Thực tế, khi ta đi giết hai người bọn họ, ta đã thấy thi thể rồi."
Hàn Hoán Chi nói: "Vậy nên bao nhiêu năm nay ngươi chưa từng làm điều gì có lỗi với Hoàng thượng. Ngươi chưa từng động thủ với ta, đến bây giờ cũng không. Vừa rồi nếu ngươi không trở lại căn phòng này, có lẽ không ai hoài nghi ngươi."
Tòng Xích cười khổ: "Đại nhân cần gì phải lừa dối ta? Với năng lực của đại nhân, khi ngài biết hai vị thái y có vấn đề, nhất định sẽ có chút suy đoán. Ngôn đại nhân tuy đã chết, nhưng Tống Nhất Học đã nghe được y nói sẽ có kẻ nội ứng hiệp lực cùng chúng giết hai vị đại nhân. Kẻ đó còn có thể là ai?"
Hàn Hoán Chi lắc đầu: "Đâu dễ gì đoán ra là ngươi. Đó là vấn đề trong lòng ngươi. Ngươi là một trong Ngũ Sắc Lộc của Vị Ương Cung, thần tử được Hoàng thượng tin tưởng nhất. Cho dù ta biết có kẻ hiệp trợ hai vị thái y kia, ta cũng sẽ không nghĩ đến ngươi đầu tiên."
Tòng Xích sững sờ: "Sẽ không sao?"
Hàn Hoán Chi: "Sẽ không."
Trong mắt Tòng Xích thoáng hiện một tia hối hận, thế nhưng rất nhanh liền biến mất không thấy nữa.
"Không sao rồi."
Tòng Xích nói: "Ngũ Sắc Lộc ư, tốt đẹp biết bao lời ấy, ta từng luôn lấy đó làm kiêu hãnh."
Y uống cạn bầu rượu đầu tiên, nhìn ra ngoài phía Trân phi: "Nương nương yên tâm, thần đã từng nói sẽ không làm tổn thương Hàn đại nhân cũng sẽ không làm tổn thương Diệp tiên sinh. Thần trong lòng đau khổ khôn nguôi. Trước được Hoàng hậu tin dùng, sau lại được Hoàng thượng tín nhiệm, thế nhưng khi Hoàng thượng để thần làm Phó thống lĩnh cấm vệ, thần càng thêm thống khổ. Ngày qua ngày, trong lòng như có hai linh hồn giằng co, xé toạc lẫn nhau. Kéo qua kéo lại, cưa xẻ đến đổ máu. Hoàng thượng đối xử với thần càng hậu, thần càng đau khổ. Đối với thần mà nói, ngày ngày đều là tra tấn."
Y thở dài một hơi thật lâu, mở bầu rượu thứ hai: "Ta, Tòng Xích, thực xin lỗi Hoàng thượng, thực xin lỗi Đại Ninh."
Y cũng uống cạn bầu rượu thứ hai.
"Uống rượu rồi, ra đi sẽ không sợ hãi."
Tòng Xích đứng dậy, chậm rãi đi tới cửa nhìn những người bên ngoài: "Vừa vặn Hàn đại nhân nói nếu ta không trở lại căn phòng này, y sẽ không hoài nghi ta. Ta tin y, chính như Hoàng thượng tin ta. Nhưng chính bởi vì như thế ta không có biện pháp lại che giấu xuống nữa. Người ta... nhiều khi cứ chọn sai lầm. Đến khi cần hối cải lại không có dũng khí, nhưng nay lại có dũng khí đối mặt cái chết. Dẫu không có chuyện hôm nay, sớm muộn gì ta cũng sẽ chọn con đường này."
Y quỳ xuống, mặt quay về hướng thư phòng phía Đông.
"Hoàng thượng a, thần Tòng Xích có tội."
Y đưa nắm tay phải lên vỗ ngang ngực: "Tất cả huynh đệ đã đi theo ta, hãy nhớ lấy, ta Tòng Xích là một tội nhân, tội nhân đáng phải nhận lấy kết cục của kẻ có tội. Nhiều năm qua, ta sợ nhất là kéo các ngươi vào đường lầm. May mắn thay, ta đã làm được, các ngươi vẫn trong sạch, không cần lo lắng. Hoàng thượng sẽ không quở trách bất kỳ ai khác. Ta không dám cưới vợ sinh con, vậy nên ngoài Hoàng thượng ra, ta chỉ mắc nợ song thân. Ta không làm liên lụy các ngươi, vậy nên các ngươi không cần mắng chửi ta."
Nắm đấm phải của y gõ mạnh lên ngực: "Nguyện cái chết của ta, làm gương cho đời."
Phụt một tiếng, y đâm trường kiếm của mình vào ngực, hai tay vẫn giữ chặt chuôi kiếm, cứ thế xoay đi xoay lại, mặt mày đã vặn vẹo.
"Kiếp sau, nguyện làm một Ninh thần trong sạch."
Dứt lời, Tòng Xích đổ sụp về phía trước, chuôi kiếm ghim chặt xuống đất, thi thể ngã gục tại chỗ, máu tươi loang nhanh khắp nền đất.
Tất cả mọi người đứng đó nhìn, không ai nói chuyện, chỉ có người lặng lẽ rơi lệ.
Nửa canh giờ sau, Tứ Mao Trai.
Hoàng đế đang ngủ chợt nhận được tin báo. Người liền đứng dậy, không kịp khoác áo đã bước ra thư phòng ngồi xuống, chợt cũng muốn uống rượu. Tòng Xích đã dùng hai bầu rượu để an ủi chính mình trong suốt cuộc đời. Y có thể chưa từng làm điều gì sai trái, nhưng lại không chịu nổi dày vò trong tâm.
Trong Vị Ương Cung này, rốt cuộc Hoàng hậu còn ảnh hưởng đến bao nhiêu người?
Ngày Hoàng hậu mất, Hoàng đế đã bước đến bên giường nơi đặt thi thể. Đã có khoảnh khắc Người thực sự muốn vén tấm vải trắng phủ trên thi thể lên để nhìn một lần, thế nhưng cuối cùng Người đã kiềm chế được. Kẻ chứng kiến cảnh ấy, đôi khi hồi tưởng lại sẽ thấy Hoàng thượng có vẻ hơi nhẫn tâm. Lại không rõ rằng, việc Người không nhìn, không phải vì nhẫn tâm hay không dám, mà chỉ vì Người không muốn ký ức của mình lưu lại hình ảnh cái chết của Hoàng hậu.
Vệ Lam quỳ gối cách đó không xa, không ngẩng đầu, nhưng nước mắt đã thấm ướt mặt đất.
"Thần có tội, thần lại không thể phát giác ra Tòng Xích cũng là... ."
"Ngươi không sai, Tòng Xích cũng không sai. Cái sai là ở thời đại đó."
Hoàng đế lắc đầu: "Là trẫm đã sai."
Vệ Lam dập đầu không ngừng, Hoàng đế lại không nói thêm lời nào.
Người chỉ muốn, ngày ấy thực sự nên vén tấm vải trắng lên mà nhìn, mà hỏi một câu: Ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Ngươi rốt cuộc còn muốn tai họa bao nhiêu người?
Khi Hoàng hậu còn sống, nhiều người nhiều việc dường như không có vấn đề gì. Nhưng sau khi y chết, ngược lại khiến những kẻ vốn sống yên bình kia từng bước một tiến gần đến vực sâu của cái chết. Tòng Xích không phải là người cuối cùng. Hoàng đế cũng không biết còn có bao nhiêu người sẽ phải đi theo Hoàng hậu xuống suối vàng.
Nếu như mình nhẫn tâm một chút, ngay đêm rời khỏi Lưu Vương phủ thành Vân Tiêu đã phế truất y, thì sau này sẽ không có nhiều chuyện như vậy.
"Đem bầu rượu kia tới đây."
Hoàng đế đã trầm mặc rất lâu, chợt cất tiếng phân phó: "Hai chén, Vệ Lam, cùng trẫm uống một chén."
Vệ Lam vội vàng đứng dậy, đưa tay lau nước mắt rồi chạy ra ngoài, chẳng bao lâu đã bưng rượu trở về. Hoàng đế bảo y ngồi đối diện mình, tự tay rót cho Vệ Lam một chén rượu, rồi tự rót cho mình một ly đầy. Sau đó, Người không uống, mà rải xuống đất.
"Trước hãy kính Tòng Xích một chén đi. Trẫm vừa rồi vẫn luôn nghĩ đến y đã sống những năm qua như thế nào, càng nghĩ càng đau khổ."
Người đến chén rượu thứ hai: "Nỗi đau có thể nói ra, nào đáng gọi là đau khổ. Còn nỗi đau không thể nói thành lời..."
Hoàng đế đưa chén rượu lên, uống một hơi cạn sạch.
Cùng lúc đó, Trường An thành, sông Tiểu Hoài.
Sông Tiểu Hoài là một nơi rất kỳ lạ. Chẳng người đàn ông nào dám nói mình đến sông Tiểu Hoài mà có thể giữ vững bản tâm. Hay lẽ nào bản tâm của nam nhân vốn chẳng phải thứ gì trong sạch, thuần túy; cái giữ gìn được cứng rắn ấy, đâu phải bản tâm, mà là tín niệm và lòng trung thành.
Hai bên bờ sông Tiểu Hoài, lầu xanh san sát. Mỗi một lầu xanh đều chứa đựng những câu chuyện xưa, những câu chuyện về rượu ngon và mỹ nữ, chưa cần nghe kể đã toát ra vài phần diễm lệ.
Đây là lần đầu Trầm Lãnh đến bờ sông Tiểu Hoài, lần đầu tiên y thấy cảnh xa hoa truỵ lạc vẫn nở rộ giữa đêm khuya này. Những chiếc đèn lồng đỏ treo cao kia, trong mắt Trầm Lãnh lại chẳng có gì cám dỗ. Y nhìn những chiếc đèn lồng đỏ, cảm thấy đó là dòng máu còn chưa kịp luân chuyển.
Ở sông Tiểu Hoài có câu nói, lầu xanh hai bờ có nhiều đến mấy, cũng không hơn được hai cánh tay của Vân Hồng Tụ Hồng Tụ Lầu; lầu xanh có lớn đến đâu, cũng không vượt được lòng bàn tay của Vân Hồng Tụ.
Thế nhưng ngay cả Vân Hồng Tụ cũng nào hay, bàn tay Hoàng hậu đã vươn đến nơi đây rồi.
Trân phi sẽ không ghen ghét việc Hoàng đế đến đây gặp Vân Hồng Tụ, nhưng Hoàng hậu thì có. Hoàng hậu ghen ghét ai, ắt sẽ có sắp đặt.
Giờ khắc này, Trầm Lãnh đang đứng ở Kim Tú Phường bờ bắc sông Tiểu Hoài, đối diện Kim Tú Phường chính là Hồng Tụ Lầu.
Giờ khắc này, Vân Hồng Tụ đang đứng ở cửa sổ lầu hai Hồng Tụ Lầu, nhìn sang đối diện, nhìn gã đạo nhân trẻ tuổi đeo đao kia.
Có lẽ gió đêm vẫn còn lạnh lẽo, y không tự chủ mà rùng mình một cái.
...
...