Thở dốc và cắn môi đến bật máu, Valentin nhìn Anđrâysep bằng đôi mắt trong suốt, đầy căm thù, đến nỗi Đrujinin hiểu tất. Anđrâysep tái xanh và lùi lại.
— Đi đâu? — Đrujinin hỏi.
— Đi... đóng cửa... bếp... — Anđrâysep lắp bắp.
— Đứng lại!
Anđrâysep đứng lại. Mặt Valentin đỏ lên từng đám.
— Mày là một tên chỉ điểm! — Cô kêu lên và giậm chân trong đôi ủng ướt, rồi rùng mình một cái, tiến đến bên Anđrâysep, và vụng về xòe bàn tay ra, vung lên tát cho hẳn một cái vào giữa mặt.
— Làm gì thẽ? Valentin. Điên đấy à? — Đrujinin khẽ nói và túm lấy vai cô.
Nhưng cô đã lùi lại, nép vào người Đrujinin, hấp tấp nói:
— Đồng chí hãy rời khỏi ngay nơi này... Nó là một thẳng phản bội, một tên chỉ điểm... Ở nhà vừa mới nhận được thư của Xviatôxlap trong tù gửi ra. Anh ấy bị bắt ở đây... Anđrâysep là một tên chỉ điểm... Piôt Vaxiliêvich giao nhiệm vụ cho tôi đến đây... Đi ngay đi... Đồng chí đi ngay đi...
Đrujinin lạnh toát người.
Anđrâysep rụt cổ chạy lao vào bếp. Nhưng Đrujinin tóm được hắn và đầy vào sau bức vách. Và mạnh đến nỗi Anđrâysep đâm sầm vào tường, ngã xuống giường. Vừa lúc đó, một bóng đàn bà đội mũ Rumani cao như ống khói, thấp thoáng trong sương mù, trước cái cửa sổ có mấy chậu hoa. Ở cửa kính, có tiếng ngón tay gõ nhanh nhanh.
— Aniuta! — Anđrâysep hét lên, giọng tuyệt vọng.
— Câm mồm! — Đrujinin nói nhỏ, và Anđrâysep lặng đi chết khiếp, hai bàn tay gầy ôm lấy đầu như để che đỡ.
Đrujinin rút khẩu súng Uanle ở túi bên ra vá ném sang buồng bên, xuống dưới chân Valentin:
— Cầm lấy khẩu súng, Valentin. Ai vào thì bắn.
— Anh định làm gì tôi? — Anđrâysep lắp bắp nói.
— Im mồm! — Đrujinin nhắc lại — Ngồi xuống. Liệu mà đừng có đứng dậy — Anh tiến đến sát bên Anđrâysep làm hắn phải lùi lại và va lưng vào tường mạnh quá đến nỗi làm rung cả cái gương nhỏ hình móng ngựa lồng trong khung kính có những đinh con nhiều cạnh — Mày có nhớ lời mày thề không?... Không nhớ hả? Được, tao sẽ nhắc lại cho. Nghe đây, đồ phản bội! — Hai cánh mũi Đrujinin phồng lên và trắng nhợt — “Nếu tôi phản bội lời thề này mà tôi lớn tiếng đọc trước các đồng chí của tôi, tôi sẽ phải chịu hình phạt nghiêm khắc nhất của tòa án du kích, ngay tại nơi tôi đã phản bội. Tôi giữ vững lời thề và xin ký”.
— Từ nay tôi không dám thế nữa... Tôi xin giải thích anh rõ... Trên linh hồn mẹ tôi, tôi xin thề! Anh không có quyền! — Anđrâysep kêu lên với một giọng thảm hại, không tự nhiên, như tiếng kêu của một con thỏ và bỗng khản đặc lại, trán hắn nhợt nhạt đi, ướt sũng mồ hôi. Dưới đôi mắt hẳn hiện ra hai quầng xanh nhạt, như sữa đổ. — Tôi bị hạch — Hẳn thều thào nói một câu ngớ ngẩn.
Đrujinin đua hai tay túm lấy cái cổ gày của hắn, rồi từ từ và vô cùng ghê tởm, bóp hắn chết tươi.
Vừa lúc đó, cánh cửa bếp bị báng súng đập thình thình... Cửa hiệu ầm ầm tiếng người và tiếng bốt đóng cá sắt.
Đrujinin từ sau vách nhảy ra. Valentin quỳ nấp sau quầy hàng, tay cầm súng ngắn giơ thẳng, bắn vào bọn cảnh sát lê dương. Đrujinin mím môi lại, cúi xuống vớ lấy chân cái ghế đẩu thấp, vung rộng tay nện vào đầu một thằng với một sức mạnh kinh khủng. Chiếc ghế tan ra tùng mảnh. Anh vớ ngay lấy chậu hoa và ném vào tên sĩ quan đang nhặt khẩu súng ngắn, nhưng ném trượt. Chậu hoa lao vào tường, đất đen và ướt lả tả trôi tuột trên lớp giấy dán xanh.
Một tên đã túm được chân Đrujinin. Nhưng anh giật lại và kịp vớ được cái giá gỗ nặng với chiếc bốt ở trên bậu cửa sổ. Anh tựa lưng vào tường và chuẩn bị chiến đấu với cái giá gỗ ấy. Nhưng vừa lúc đó, anh bị một báng súng trúng đầu. Mắt anh mờ đi trong một lớp sương mù xanh lam, và qua lớp sương mù hầm hập, vang vang ấy, anh thoáng thấy khuôn mặt đau đớn nhăn nhó của Valentin đang bị bọn chúng vặn gập tay lại.