Chiều tà xuống nhanh. Họ đã đặt xong kíp nổ và rắc kỹ đá vụn lên để ngụy trang. Những kíp ấy không phải loại kíp thường. Xiniskin Jêleznư đã chế tạo và chuẩn bị để dùng riêng cho trận này. Kíp đặt tự động lên trên miệng quả mìn, và chỉ bắt đầu hoạt động khi đã kéo chốt an toàn. Một sợi dây dài được buộc vào cái vòng chốt, để có thể nấp từ khá xa rút chốt. Như vậy có thể chờ đầu máy và những toa đầu đi qua rồi mới giật cho mìn nổ. Đrujinin đã ước lượng chiều dài của đoàn tàu trên đường và ra lệnh cho đặt mìn ở ba chỗ — đầu, giữa và đuôi đoàn tàu — rồi dòng dây về những chỗ nấp, rất sẵn ở ven đường sắt Ôđetxa - Bakhmat: hào cũ, hàm ếch, bờ lũy, khe rãnh. Kế hoạch của anh đơn giản và ăn chắc. Đầu máy sẽ chạy qua quả mìn thứ nhất và thứ hai và khi đến quả mìn thứ ba mới nổ. Lúc đó, sẽ giật chốt kíp nổ của hai quả mìn thứ nhất và thứ hai, chúng sẽ đồng thời nổ ở quãng giữa và đuôi tàu. Toàn bộ đoàn tàu sẽ nổ tung, không sót một toa. Chỉ cần nắm đúng thời cơ và từ chỗ nấp, kết hợp cùng kéo các sợi dây nối vào kíp nổ. Quả mìn đầu tiên — nếu tính ngược theo chiều tàu chạy, nghĩa là tính từ đầu máy trở lại, thì là quả cuối cùng, quả nổ phía đuôi — do tổ Secnôivanenkô giật; quả thứ hai, ở giữa, do Ximban. Quả thứ ba sẽ nổ tự động, đúng khi đầu máy chạy qua, vì kíp của nó là một kíp đơn giản, không có chốt an toàn.
Tiếng mìn lật đổ đoàn tàu sẽ đồng thời là hiệu lệnh cho hai tổ khác lập tức nhanh chóng gài mìn đường sắt trên một quãng dài một cây số trước và một cây số phía sau, cốt để đánh trật bánh đoàn tàu cứu viện, dù nó từ phía nào kéo tới, từ Ôđetxa hay từ Voznexen. Và nếu một từ phía này, một từ phía kia tới thì càng tốt.
Một tổ, phục ở gần Ôđetxa hơn, gồm có Xviatôxlap và Kôletnisuc. Một tổ khác, ở phía Voznexen, gồm chính bản thân Đrujinin và Xêrafim Tulyakôp. Vị trí chỉ huy của họ cũng đặt ngay tại đấy, từ đó họ có thể điều khiển đơn vị du kích đánh phục kích.
Chuẩn bị trận này không phải trơn tru dễ dàng. Con đường này là đường vận chuyển của nhiều đoàn tàu hàng, nên được canh gác khá cẩn mật. Phải hành động rất thận trọng. Gài mìn dưới đường ray, hóa trang, bố trí người ở các vị trí chiến đấu, phải hai ngày hai đêm mới xong. Thời tiết ủng hộ Đrujinin rất nhiều. Mọi việc đã xong. Lúc xẩm tối, Đrujinin đã ra những chỉ thị cuối cùng và phái tổ của Xtrenbixki đi tắt qua thảo nguyên đến đường xe lửa Ôđetxa-Razđenaia, cố hết sức tính toán như thế nào để hai hành động nghi binh cùng diễn ra một lúc. Bây giờ chỉ còn việc chờ đoàn tàu chở xăng và đạn được tới. Theo tin tức Secnôivanenkô nhận được từ cơ quan giám đốc cảng, do cô thư ký đánh máy Xayitxkaia lượm và ông gác Iakoplep chuyển — ông ta đã đến phố Pisônôpxkaia đặc biệt vì việc này — thì đoàn tàu sẽ phải qua đây quãng từ mười giờ đến mười một giờ đêm.
Khoảng chín giờ, Đrujinin đi xem một lượt các nơi bố trí để kiểm tra lần chót xem mọi thứ đã sẵn sàng chiến đấu chưa.
— Thế nào, các đồng chí? — Ông vừa hỏi vừa nhảy xuống cái hào, nơi Secnôivanenkô, Batsây và Misa đang ngồi chen chúc trong đêm tối.
— Ổn cả — Misa đáp — Hai người nghỉ, một người trực chiến.
— Ai trực chiến?
— Tôi.
— Tất nhiên — Đrujinin vừa nói vừa mỉm cười trong bóng tối — Misa, anh không ngủ bao giờ ư?
— Có chứ ạ.
— Khi nào thì ngủ.
— Theo điều lệnh khi nào thấy nên.
—Thế theo điều lệnh khi nào thì nên?
— Thưa đồng chí Đrujinin, khi làm nhiệm vụ chiến đấu thì không bao giờ nên cả.
— Đồng chí nắm điều lệnh tốt đấy.
— Mấy giờ rồi, đồng chí Đrujinin?
Đrujinin vén tay áo bông ngắn lên và nhìn chiếc đồng hồ dạ quang.
— Hai mươi mốt giờ ba mươi.
— Đúng — Misa ngáp, trả lời — Đúng đồng hồ tôi. Còn rộng rãi chán.
— Anh đấy ư, Đrujinin? — Batsây thức giấc, hỏi.
— Tôi đây. Ngủ ngon chứ?
— Không, nói đúng ra thì tôi có ngủ đâu. Chỉ chợp đi một lý thôi.
— Thế ai ngáy kinh thế kia?
— Đồng chí bí thư rất kính mến của chúng ta đây.
— À... Gayrin Xêmiônôvich... — Đrujinin khẽ gọi.
— Đừng đánh thức anh ấy. Hôm nay, anh ta dở chứng, gắt như quỷ. Để yên anh ta ngủ thì hơn.
— Tôi có ngủ đâu — Secnôivanenkô nói, giọng khản đặc — Anh tưởng tượng ra thế đấy thôi. Mấy giờ rồi nhỉ? Chưa đến giờ phải không? Gió rét gớm! Nó thổi kinh...
— Thôi, ta kiểm điểm tình hình xem thế nào. Mìn đã gài xong chưa? Có đảm bảo nổ không?
— Hy vọng là nổ — Secnôivanenkô đáp.
— Dây buộc vào kíp có chắc không?
— Chính tay tôi nối dây — Misa nói.
— Ta kiểm tra lại xem.