Đường Hầm Ôđetxa

Lượt đọc: 376 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
LỜI GIỚI THIỆU TẬP I - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 TẬP II - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chú thích
Tiến »
Chương 44

❊ ❊ ❊

Kôletnisuc là người sau cùng đã trông thấy Xviatôxlap hôm giật mìn ở cây số mười bốn xong, họ cùng nhau đi ra tỉnh. Sau khi vượt qua yên ổn vòng vây quân Rumani, họ đã cùng nhau chạy tiếp một thôi nữa về phía thành phố bằng con đường dưới của Hatji-Bây, mạn thành phố, cho tới tận chỗ cầu chui. Đến đấy, Kôletnisuc đã rẽ phải, đi về phía vườn quận công, còn Xviatôxlap thì ngoặt trái đi về Pêrexip, ở đó có mẹ anh sống đơn độc trong một căn nhà nhỏ, nếu cần anh có thể dễ dàng lánh ở đó ít lâu. Hơn nữa, cũng như mọi người tham gia trận đánh, Xviatôxlap đã được phố biến mật hiệu và địa chỉ của trạm liên lạc mà một nhân viên của Đrujinin đặt ở phố Tướng Côblây, dưới bề ngoài một hiệu giày. Vạn bất đắc dĩ, anh có thể vào trạm ấy ở nhờ ít lâu. Như vậy, có đầy đủ mọi lý do để hy vọng là Xviatôxlap bằng cách này hay cách khác sẽ trở về trong ngày một ngày hai. Nhưng thời gian cứ trôi qua và Xviatôxlap vẫn không về. Chỉ còn cách cho rằng suốt thời gian ấy anh đã ở lại nhà mẹ. Có thể như thế lắm, vì sau khi mìn nổ ở cây số mười bốn, bọn Xiguranta và bọn cảnh vệ lê dương lại hoành hành dữ, nhất là ở vùng ngoại vi và tại những khu vực chúng cho là có cửa đường hầm.

Thiếu mất trung sĩ Vetxêlôpxki. Đrujinin rất bấn. Anh phải làm việc thay cho hai, một mình dịch mật mã, một mình đánh điện cho Mạc-tư-khoa, nhận chỉ thị của Mạc-tư-khoa và dịch mật mã của những chỉ thị ấy. Thật khó khăn hết sức. Thấy vậy, Valentin đến giúp anh. Cô mới theo học một lớp kỹ thuật vô tuyến của Xviatôxlap. Cô thuộc ký hiệu Morxơ, chỉ còn phải học cách đánh điện mà thôi.

Cô học rất nhanh và đã bắt đầu làm việc được một mình, không cần Đrujinin giúp đỡ. Chiếc va-li nhỏ bằng mây của liệt sĩ Misa bây giờ chuyển sang tay Valentin, và mỗi khi đến giờ Đrujinin phải “bay vào vũ trụ” thì Valentin và anh, cả hai người lại đi theo các đường hành lang ngầm, tới cái đoạn xa nhất của hầm đá Uxatôvô. Ở đó, có một khe hổng chỉ mình họ biết. Valentin thò cái cột dây trời ra ngoài qua lỗ hổng ấy, mở va-li ra và mím chặt đôi môi mỏng lại, mắc ống nghe lên tai. Mặt trong nắp va-li dán mẩu báo có bài “Đợi anh về”.

... Quanh tấm bàn đá ngồi xúm xít tất cả những anh em rỗi rãi không có nhiệm vụ. Valentin tựa chiếc vai gày lên tủ, đọc cho họ chép bản nhật lệnh của Xtalin đài vừa thu được. Cần phải gấp rút sao bản nhật lệnh đó thành thật nhiều bản phân phát ngay cho nhân dân. Anh em đã lấy tất cả chỗ giấy dự trữ ra, rọc nhỏ cho dễ dán và ngồi chép theo Valentin đọc, người bằng bút mực, người bằng bút chì tím, viết trên giấy đã thấm ẩm trước. Liđya Ivanôpna đánh máy với giấy than xấu, mỗi lần được năm bản.

—”Nhật lệnh của Tư lệnh tối cao — Valentin đọc, giọng nghiêm trang rành mạch, thỉnh thoảng ngừng lại một tý ở chỗ chấm phẩy, và liếm đôi môi khô, mẩn lên vì sốt, —...ngày 23 tháng hai năm 1943, số 95, Mạc-tư-khoa.

Cây đèn bão chỉ soi sáng nửa trên cái trán cao mịn màng của Valentin; nửa dưới mặt phủ một màn tối hơi ánh lên đôi mắt trong, tinh anh.

—”Hỡi các chiến sĩ Hồng quân và Hạm đội đỏ, các đồng chí cán bộ chỉ huy và cán bộ chính trị, các đồng chí nam nữ dân quân du kích!...

Đọc đến câu “nam nữ dân quân du kích”, giọng cô bỗng dưng hoàn toàn là giọng một thanh nữ, run run và vang lên một niềm tự hào sâu sắc. Cô lắc lắc đầu, hai bím tóc tết sau gáy đung đưa, lọt ra ngoài sáng và cây đèn làm ánh lên những ánh vàng. Phải! Nam nữ dân quân du kích. Chính họ là nam nữ dân quân du kích.

—”Hôm nay, chúng ta kỷ niệm lần thứ 25 ngày Hồng quân ra đời.

Một phần tư thế kỷ đã qua kể từ ngày thành lập Hồng quân. Hồng quân thành lập ra để chiến đấu chống bọn xâm lược nước ngoài hồi ấy âm mưu nô địch tổ quốc ta. Ngày 23 tháng hai năm 1918, ngày mà các đơn vị Hồng quân đã tiêu diệt đội quân xâm lược Đức ở Pexkôp và Nacva, đã được tuyên bố là ngày Hồng quân ra đời.

Từ 1918 đến 1921, Hồng quân chiến đấu chống bọn xâm lược nước ngoài, đã bảo vệ được danh dự, tự do và độc lập của Tổ quốc xô-viết chúng ta. Hồng quân đã bảo vệ được quyền của các dân tộc nước ta xây dựng cuộc sống của mình đúng như Lênin vĩ đại đã dạy...”

Valentin lấy một hơi dài và lại lắc lắc đầu. Cúi rạp người xuống bàn, mọi người chép gấp, cố viết càng rõ càng tốt, và càng sít càng tốt để làm sao chép gọn được trên một phần tư trang giấy quý báu.

—”Hồng quân kỷ niệm lần thứ 25 ngày thành lập của mình đúng vào lúc cuộc Chiến tranh vệ quốc chống bọn Đức Hitle và bọn tay sai Ý, Hung, Rumani và Phần-lan của chúng, đang bước vào một giai đoạn quyết định.

Hai mươi tháng đã trôi qua kể từ ngày Hồng quân tiến hành cuộc chiến đấu anh hùng có một không hai trong lịch sử, chống bầy quân Đức phát-xít. Do không có một mặt trận thứ hai ở châu Âu, Hồng quân đã một mình gánh vác toàn bộ cuộc chiến tranh. Mặc dầu vậy, Hồng quân không những đã chặn đứng được các bầy quân phát-xít Đức, mà trong quá trình phát triển của chiến tranh, Hồng quân còn trở thành một mối đe dọa đối với các đạo quân Đức.

— “... mối đe dọa đối với các đạo quân Đức — Xiniskin cao tiếng, nhắc lại. Bác lau cái trán gầy giơ xương, thở khó nhọc. Bác nhắm mắt lại... Một quầng màu tro phủ lên đôi mi mắt lồi nhăn nheo của bác.

Máy chữ keng lên một tiếng báo hiệu hẽt dòng, và Liđya Ivanôpna kéo trục trở lại, giơ ngón tay hồng hồng trên hàng chữ, sửa soạn đánh tiếp...

“... một mối đe dọa đối với các đạo quân Đức“, Piôt Vaxiliêvich viết bằng kiểu chữ li ti, nhưng rất dễ đọc mà ông đã thừa hưởng của ông cụ thân sinh, và đưa mắt theo dõi Pêchya của ông. Pêchya giờ đây trông chẳng còn vẻ gì là trẻ con nữa, đang đặt hai khuỷu tay lên bàn, dùng bút chì tím viết kiểu chữ in trên giấy đã thấm ẩm: “... một mối đe dọa đối với các đạo quân Đức.”

Batsây quen nếp, theo dõi Pêchya đề phòng chú viết sai. Nhưng Pêchya chép đúng từng ly, không sót một dấu phẩy.

Bỗng, một bàn tay ai khẽ sờ vai Piôt Vaxiliêvich. Ông quay lại và thấy Đrujinin đến sau lưng ông lúc nào không ai biết.

Đrujinin đã biến đâu mấy hôm. Chắc hẳn anh vào thành phố. Nói chung anh vắng mặt luôn, nhất là dạo gần đây. Chỉ mình anh được quyền muốn ra ngoài đường hầm lúc nào thì ra, tự mình quyết định, không cần phải có phép đặc biệt của ban lãnh đạo. Đó là quyền ưu tiên của anh, quyền ưu tiên của một người phải thi hành những nhiệm vụ đặc biệt do Mạc-tư-khoa giao thẳng.

Đrujinin tắt cây đèn đang cầm ở tay và ra hiệu cho Batsây đi ra. Batsây đặt bút xuống và rón rén bước theo Đrujinin. Việc này chỉ có mình Valentin để ý thấy. Cô vừa đọc tiếp vừa nhìn theo Đrujinin, e ngại và dò hỏi. Đèn chỉ sáng lờ mờ, nhưng vẫn có thể thấy cô tái hẳn đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026

« Lùi
LỜI GIỚI THIỆU TẬP I - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 TẬP II - Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chú thích
Tiến »