Trong đường hầm, một người to cao cầm đèn pin từ từ đi tới, anh ta đi, người hơi lom khom như dùng lưng chống cái vòm hầm đen và thấp. Dáng đi nặng nề và thận trọng. Anh ta lia ngọn đèn trước mặt mình, sờ soạng từng chỗ lồi lõm, từng khe hở trong hầm.
Nheo mắt lại có vẻ nghi ngờ, Secnôivanenkô ở trong bóng tối thăm thẳm theo dõi người đang tiến đến gần, và lúc nào cũng sẵn sàng rút một quả thủ pháo giắt ở thắt lưng ra. Nhưng người lạ tuyệt đối tôn trọng các điều kiện gặp gỡ do Secnôivanenkô đề ra; nhận xét bề ngoài, anh ta không mang vũ khí và chỉ có một cái đèn.
Người nọ đi vào hang, đứng lại, và quay cái đèn một vòng, tìm tòi trên mặt đất. Secnôivanenkô biết là anh ta muốn xem những điều kiện gặp gỡ có còn giá trị và có tin gì mới trên mặt đất không. Người ta thấy rõ ràng hai chữ “Nhất trí”, câu viết cuối cùng. Secnôivanenkô quả quyết vặn to ngọn đèn lên và bước ra khỏi bóng tối. Ông bước hai bước về phía người lạ rồi đứng dừng lại. Bày giờ họ đã đứng trước mặt nhau, cách nhau chỉ bằng mảnh đất bụi bặm trên đó có chữ “Nhất trí”.
Secnôivanenkô định quan sát người lạ. Nhưng không trông thấy gì hết vì bị ánh sáng cây đèn pin chiếu thẳng vào mặt. Trong khi đó, người lạ mặt có thể thấy ông rất rõ, không bị vướng.
— Bỏ đèn xuống! —Secnôivanenkô nói, bằng một giọng chỉ huy.
— Khoan đã — Người lạ mặt trả lời rất bình tĩnh. Rồi sau khi lướt vòng ánh sáng lên người Secnôivanenkô từ đầu đến chân, anh ta quay đèn sang bên.
Bây giờ đến lượt Secnôivanenkô. nhìn kỹ người lạ mặt. Ông nâng cây đèn lên và qua ánh sáng tù mù, nhận ra một người to cao, vai rộng, bận áo da và mang giày bốt. Trông bên ngoài, cũng khó nhận định. Anh ta có thể là “người của ta” mà cũng có thể là người của bọn kia”. Secnôivanenkô không ưa giọng nói của anh ta. Nhưng ông không vội rút ra kết luận.
— Tôi hân hạnh được nói chuyện với ai thế? — ông hỏi.
— Còn tôi, với ai? — Người lạ mặt cũng hỏi lại.
Anh ta vẫn đứng im lặng trước mặt Secnôivanenkô, hơi khom đôi vai rộng xuống một tí và dạng chân ra.
— Có phải anh viết không? — Secnôivanenkô hỏi, lấy chân chỉ vào chữ “Nhất trí“.
— Phải, tôi.
— Anh chứng minh điều đó bằng cái gì?
— Mèo — người lạ mặt nói.
— Thế ra anh là Mèo?
— Phải. Đúng tôi là Mèo.
— Chữ ấy nghĩa là gì?
— Chẳng có nghĩa gì cả, Mèo, thế thôi.
— Slii româneste? — Secnôivanenkô bất thình lình hỏi, không rời đôi mắt lim dim khỏi người lạ.
— No still — Người lạ hơi mỉm cười, nói.
— Sprechen siedeutsch? — Secnôivanenkô hỏi nhanh.
— Nein — người lạ mặt đáp nhanh hơn.
Họ đứng im lặng một lúc. Secnôivanenkô hỏi hai câu bằng tiếng Rumani và tiếng Đức, chỉ cốt để nghe cho biết giọng nói của người lạ mặt. Giọng nói là của một người Nga. Nhưng điều đó vẫn chưa chứng minh được gì hết. Trong đội “Acgux” rất có thể có bọn bạch vệ làm việc. Hoàn toàn có thể lắm.
Cuộc đàm phán rõ ràng đã bị bế tắc. Cố nhiên, đơn giản nhất là chỉ việc ra hiệu cho quân của mình và rút quả thủ pháo trong that lưng ra rồi hò: “Giơ tay lên!” Nhưng chỉ điên rồ và thiếu kinh nghiệm công tác bí mật mới hành động như vậy. Secnôivanenkô biết rõ người lạ cũng hoàn toàn như chính ông không phải chỉ có một mình, ông không nghi ngờ gì là đằng sau người đó — trong bóng tối đường hầm — cũng có những người mang vũ khí ẩn nấp, có thể là cả một đơn vị. Giao chiến mà chưa đánh giá được lực lượng địch đó là một điều rồ dại. Hơn nữa, cũng không thể loại trừ khả năng người kia là “người của ta”.
— Này, Mèo — Secnôivanenkô nói, cương quyết — như vậy, anh với tôi, ta không thể thỏa thuận gì với nhau cả. Ta nên đi thẳng vào thực tế!
— Cứ đi thẳng vào thực tế — Người lạ mặt bình tĩnh đáp. — Tôi xin nghe anh.
Secnôivanenkô hài lòng về câu nói: “Tôi xin nghe anh”. Đấy là tiếng nói của “người của ta”. Nhưng ngay cả điều này cũng không chứng minh được gì hết. Vì đó có thể là ngụy trang.
— Chúng ta hãy thực thà với nhau — Secnôivanenkô nói, thừa biết là chỉ có thể nói chuyện thật thà với những “người của ta”, còn đối với “bọn đó” thì nói chuyện thực thà không những vô ích mà còn dại dột nữa.
— Nào, thực thà — Người lạ mặt nói, mỉm một nụ cười lạ lùng, nhăn nhúm. — Tôi xin nghe anh.
— Anh có bao nhiêu người sau lưng anh?
— Thế sau lưng anh?
— Dù sao cùng nhiều hơn sau lưng anh — Secnôivanenkô nói.
— Tôi xin báo cho anh biết — Người lạ mặt nói một cách nghiêm nghị — Nếu một người nào của anh nhô đầu lên sau một hòn đá thì tôi không chịu trách nhiệm về những hậu quả của nó đâu. Hiểu chứ?
— Này, Mèo — Secnôivanenkô tức giận nói — Hay là... hay là! Anh là ai? Và chúng ta đừng khiêu khích nhau.
— Được — Người lạ mặt nói, dứt khoát. — Tôi là Đrujinin. Như thế được chưa?
Dạo đó, cái tên của Đrujinin đã rất nổi tiếng đối với địch cũng như đối với bạn, nên không cần phải có một sự giải thích nào nữa. Lòng Secnôivanenkô sung sướng rộn lên. Ôi, nếu thực là Đrujinin! Và tại sao lại không thực là anh ta? Rất có thể là Đrujinin, cũng hoàn toàn giống như Secnôivanenkô, đã nấp dưới hầm mộ với cả đơn vị của mình. Nhưng chính vì đó là điều có thể nên Secnôivanenkô đã đặc biệt cảnh giác: phải chăng đây là một sự khiêu khích? Khi nghe cái tên “Đrujinin”, lòng ông thấy vui mừng nhưng bên ngoài ông vẫn giữ vẻ rất bình tĩnh.
— Hẵng cho là như thế đi — ông nói — tôi tin lời anh.
— Còn anh là ai? — Người tự mệnh danh là Đrujinin nói.
Secnôivanenkô nhô vai tới, khẽ lắc đầu và nheo một mắt lại.
— Còn tôi, tôi là bác Gayrick. Như thế được chưa?
Cái tên bác Gayrick không vang dội như tên Đrujinin, nhưng tuy thế nó cũng khá quen thuộc, đặc biệt trong khu vực làng Uxatôvô. Và nếu người kia quả thực là Đrujinin, Secnôivanenkô rất có thể nói cho anh ta biết bí danh du kích của mình.
— Cứ cho anh là bác Gayrick — Người mệnh danh là Đrujinin nói một cách lạnh nhạt — Và anh chứng minh thế nào?
Họ im lặng, đứng trước mặt nhau, cảnh giác, sẵn sàng bất cứ lúc nào để ôm lấy nhau hay giết nhau, điều đó tùy theo trường hợp. Bỗng sau lưng người mệnh danh là Đrujinin, một bóng đen hiện ra và nhẩy bổ vào Secnôivanenkô.
— Đứng lại! — Secnôivanenkô hét lên, giật vội quả thủ pháo ở thắt lưng ra.
Nhưng không kịp nữa rồi. Hai bàn tay đã nắm lấy vai ông, và, vừa xa lạ vừa xót xa thân thiết, một sự thân thiết có từ hồi nhỏ, một giọng nói đã bị quên đi, có điểm những âm thanh dịu dàng của vùng Hắc-hải, reo lên:
— Đồ điên, anh làm gì ở đây thế?
Secnôivanenkô nhận ra ngay giọng nói đó, gương mặt đã già đó, nhưng vẫn còn trẻ, cùng đôi mắt nâu, dài, đầy vẻ hóm hỉnh của người miền Nam và những nếp nhăn khô khan nho nhỏ.
— Batsây — Secnôivanenkô nói. — Batsây.
— Đúng.
Ba lần họ ôm chặt lấy nhau và hôn nhau, mỗi lần hôn xong, họ lại lùi lại một bước, chùi môi rồi lại ôm chầm lấy nhau, mặt rạng rỡ và tươi cười.
Còn xung quanh họ, với súng ngắn, vũ khí tự động, đèn, thủ pháo, cặp, ngực đeo những băng đạn liên thanh, người đầy bụi hầm xám xịt, hai đơn vị hằm hằm đứng đối diện nhau, mắt còn ngờ vực, nhưng lòng đã cảm thấy nhẹ nhõm và vui sướng thấy mọi việc đã diễn biến tốt đẹp và “người của ta” lại tìm thấy “người của ta”.