Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5216 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 74
Đến

❊ ❊ ❊

Một con rồng nằm phủ phục, im lìm bỗng nhiên mở mắt, thân hình khẽ động. Từ đỉnh Núi Nghĩa Linh đến núi Vặn, núi Trọc, núi Pheo....... tiếng chuông đồng loạt vang lên.

.........

Trong một ngôi đền trong khu rừng già nhiệt đới, nằm ở trung tâm của " Tam Sơn Cấm Địa."( Núi Trọc nằm giữa núi Hùng và núi Vặn) , Triệu Lan khẽ mở mắt, nước mắt trực rơi rơi, nhìn về ban thờ, liên tục dập ba lậy, trong lòng không khỏi lẩm bẩm.

Cũng lúc này, một con chim từ ngoài bay vào. Triệu Lan nhận lấy lá thư được buộc trong ống dưới chân, khẽ vuốt ve, nói:

" Vất vả ngươi rồi. Nghỉ ngơi đi."

Con chim như hiểu ý, khẽ cọ cọ vào người Triệu Lan sau đó bay đi.

Cầm lấy lá thư đọc một lượt, bên trong là toàn bộ lời của Nhật Lệ đồng thời cũng là tình bâo về Nguyễn Toản, Triệu Lan mày khẽ nhướng lên vui vẻ. Vò nát, ném về lò lửa đang cháy, đứng dạy đi về một căn phòng.

............

Nguyễn Toản cùng Nhật Lệ và những người khác nhanh chóng đến xã Hy Cương. Nguyễn Toản cảm khái:

" Văn Lang thành cổ vẫn còn đây

Lầu Thượng huy hoàng cánh Lạc bay

Vua họp quần thần trên Nghĩa Lĩnh

Hy Cương xe ngựa ngợp trời mây.

Núi sông kim cổ vàng son thế

Bách Việt ngàn xưa dấu tích này

Lúa nước văn minh từ thuở ấy

Bát cơm vua để lại ơn đầy."

Rồi nhìn sang Nhật Liễu, nói:

" Không ngờ Thiên Lâu Các lại định nơi đây. Nếu điều mà cô nương nói là đúng thì thật đáng nghi vào sử sách. Mang màu sắc truyền kì giống như Thiên Hoàng bên Nhật."

Nhật Liễu chỉ mỉm cười:

" Tiểu nữ chưa bao giờ nói dối công tử điều gì. Chỉ sợ rằng xác nhận xong, công tử không còn mệnh mà hưởng."

Nguyễn Toản lắc đầu, mọi người lại tiếp tục chậm rãi đi. Đến dưới chân Núi Trọc, hai hàng lính canh phòng nghiêm ngặt, tất cả đều là nữ binh, nhìn thấy người lạ, nghiêm giọng:

" Nơi đây là cấm địa, cấm chỉ người không có phận sự tiến vào. Mời các vị quay lại."

Nhật Liễu đi lên, lấy trong người lệnh bài, nói:

" Đây là lệnh bài mà các chủ đưa, mời tướng quân cho tiểu nữ đem người vào."

Triệu Ý lắc đầu:

" Mỗi lệnh bài chỉ có thể dùng duy nhất cho một người đi vào và đều ứng với danh tính cụ thể. Mặc dù biết mọi người đều là ứng viên cho vị trí các chủ tương lai nhưng luật lệ là không thể trái." Rồi chỉ về Nguyễn Toản nói:

" Mà lại, nơi đây còn có người lạ. Mang lại cho ta cảm giác vô cùng sâu. Thứ lỗi, ta không thể cho vào.. Mọi người có thể xin lệnh các chủ xem."

" Vâng. Đã làm phiền tướng quân." Rồi quay lại nói:

" Mọi người đợi chút, tôi đi hỏi các chủ."

Đang định tiến lên, thì bên trong Triệu Lan giọng đầy uy áp nói ra:

" Những người khác tạm thời ở vào sau. Triệu Ý ngươi cho tên thanh niên đó một mình tiến đến."

" Vâng." Triệu Ý gật đầu rồi nhìn về Nguyễn Toản khiêm tốn nói:

" Mời công tử tiến đến. Phía trước có nguy hiểm. Công tử lên cận trọng." Rồi nhường đường.

Nguyễn Toản gật dầu, ung dung bước đi.

..........

Khi bóng người Nguyễn Toản đã khuất, Triệu Ý nhìn về Nhật Liễu hiền hoà:

" Kẻ này có thể đáng tin hơn những kẻ trước đây. Chức các chủ có lẽ thuộc về tay ngưoi."

Nhật Liễu khẽ mỉm cười, đáp:

" Hi vọng vậy đi. Nếu không lại tốn thêm sức. Chờ đợi xem."

Phía sau những người khác gật đầu.

............

Nguyễn Toản vừa bước vào, liên tục những những bóng áo đen chặn lấy, trên dưới trái phải đều bị bao vây. Nhất thời vô cùng chật vật.

Không chần chừ, Nguyễn Toản rút lấy bên người Thuận Thiên Kiếm, uy áp khiến những người áo đen hoảng sợ. Cũng nhân đó Nguyễn Toản thở dốc, quan sát toàn cục.

Có tất cả 10 người, ai ai đều mang sát khí, ra tay là từng chiêu từng chiêu đòi mạng. Hai người khinh công khá nhanh, liên tục bay lượn xung quanh trong tay là ám khí đều tẩm độc nhọn. 8 người còn lại chia là 8 hướng, nhất loạt công kích không cho một cơ hội trở mình.

Nhanh chóng nghĩ xong, Nguyễn Toản trượt mình xuống dưới, cả người nhẹ nhàng thoát khỏi vòng vây, đồng thời ánh kiếm cũng vung lên, nhanh chóng tiêu diệt hai kẻ bên ngoài. Tám người đôi chút sững sờ, nhưng nhanh chóng phản ứng, bao vây lại. Cuộc chiến đấu nhất thời cân bằng. Qua nửa canh, mọi người đều bị tiêu hao quá hết. Đứng nhìn lấy nhau thở dốc, Nguyễn Toản cười khổ:

" Các ngươi có cần liều mạng vậy không. Nếu chỉ là thử thách đến điểm là dừng."

" Hừ. Hôm nay ngươi sống thì ta chết. Mà ta muốn sống lên chỉ có thể giết ngươi."

" Thật là nói nhẹ không nghe, muốn nói nặng." Trong lòng lẩm bẩm, nhất thời một đầu rồng từ thân kiếm toả ra chế trụ tất cả, một tiếng gầm khẽ tám người áo đen nhất thời bị xé tan. Nguyễn Toản cũng chật vật, kiệt sức.

Nhưng đúng lúc này, uy áp toả ra nhất thời biến mất, đầu rồng cũng ỉu xìu biến mất. Nguyễn Toản đang nghi hoặc thì Triệu Lan bước ra, nụ cười hiền hậu, nhìn lại vô cùng đẹp lão, nói:

" Không cần thắc mắc. Nơi đây là đất tổ, nơi Tổ mẫu lựa chọn đóng đô. Đến Lạc Tổ đến đây còn phải khiêm tốn nói chi chỉ là vũ khí của người. "

Ngưng lúc tiếp:

" Người vào đi."

Trong một căn phòng đơn sơ, phía trên là bài vị của Triệu Tổ cùng các đời các chủ, Triẹu Lan nói:

" Chắc hẳn ngươi cũng biết lần này đến đây cũng làm gì. Ta cũng không lòng vòng nữa. Mọi chuyện là nhue thế này...."

Triệu Lan bắt đầu kể chi tiết tùe đầu đến cuối, thỉnh thoảng đưa ra những bằng chứng, Nguyễn Toản cũng không thể bàn cãi được.

Khi nói xong, mặt trời đã lên, Triệu Lan nói:

" Điều ta nói, ngươi có điều gì thắc mắc."

Nguyễn Toản lắc đầu:

" Không. Thật sự mọi điều quá li kì, huyền bí. Không phải nhìn thấy những thứ này, cũng khó ai mà tin được. "

" Cho ta hỏi. Có phải người và Triệu Tổ cùng một thân phân?" Triệu Lan thấy Nguyễn Toản nhìn chầm chầm vào một viên cục gạch, bên trên in chữ Nokia, tuy đã hư hao gần hết nhưng vẫn còn nhận ra, hỏi.

Nguyễn Toản không đáp, nhìn Triệu Lan nói:

" Điều người nói ta cũng tin tưởng. Nhưng không phải mời đến đây chỉ có việc này."

" Haha. Tất nhiên không phải rồi. Chỉ mong là ngươi có dám."

" Đã đến đây thì còn gì phải sợ nữa. Bắt đầu đi."

Triệu Lan gật đầu, cả hai ngườii đi xuống thông đạo dài dằng dặc. Đến trước căn phòng, Triệu Lan nói:

" Căn phòng này nằm ở trung tâm núi Nghĩa Lĩnh, bên trong mỗi khi 12h đều phóng thích uy áp của long mạch. Dù chỉ một tia nhưng cũng đủ miểu sát rất nhiều người. Từ xưa đến nay trừ các vị sâng lập triều đại Lý, Trần Và Lê thì chưa ai có thể chống cự qua, nhưng hầu hết chỉ được hơn 1 canh..

Nếu chống cự được trong vòng 1 canh thì Thiên Lâu Các sẽ nghiêng tài nguyên trợ giúp, nếu vượt qua toàn bộ đợt phun trào(3 canh) thì Thiên Lây Các thuộc về ngươi.

Đừng quá cố. Giữ mệnh mà hưởng. Ta ra ngoài đây. "

Nguyễn Toản gật đầu đi vào trong.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »