Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5043 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 63
Wellington

❊ ❊ ❊

Ba người về đến quán trọ thì quán cũng vắng khách, Trần lão đang tất bật thu dọn, thấy ba người, mắt loé lên chút ngạc nhiên, cười:

" Ba cậu đã về à, ăn uống gì chưa.?"

Shole xoa xoa bụng đang kêu ùng ục, đáp:

" Đói lắm lão ơi, còn gì không, làm con ba bát với."

" Được, các cậu ngồi đó đi, xong ngay đây. Mà cậu Toản đâu rồi, không đi chung với ba người à."

" Haha. Có tình mới là bỏ anh em rồi lão. Khổ thân ba tụi con." Wellington trề môi, giả vẻ đáng thương.

" Hắt xi. Ai đang nói xấu tôi đó." Nguyễn Toản lúc này từ cửa tiến vào, nói.

" Á... Toản đó à" nói xâu bị người bắt gặp, Wellington ngượng ngùng " Ăn chưa, không thì ngồi cùng bọn tôi."

" Được, cũng đang đói." Rồi nhìn về phía bếp:

" Lão Trần ơi cho con thêm một suất."

" Được rồi. Sắp có ngay đây."

Lúc sau, bốn bát phở mang ra, trông vô cùng hấp dẫn, Nguyễn Toản nói:

" Phở là đặc sản ở nơi đây, ăn có thể cảm nhận sự ngọt từ xương......"

Shole làu bàu cắt ngang:

" Thôi thôi, đói lắm. Ăn đi. Nói nhiều quá à."

" Haha." Nghe Shole nói, ba người cười xoà.

...........

Cũng lúc này, trong thư phòng, Nguyễn Huệ đang nhắm mắt thiêm thiểm ngủ, Ngọc Hân đang khẽ xoa bóp bờ vai, bỗng cửa khẽ mở. Tiếng động rất nhẹ, cũng khiến Nguyễn Huệ thức giấc, Tiểu Quế Tử thưa:

" Bẩm bệ hạ, Hồ đại nhân có việc cầu kiến."

Nguyễn Huệ gật đầu:

" Được, cho người vào đi."

" Vâng." Nhìn Tiểu Quế Từ lùi ra, Ngọc Hân chậm rãi theo sau, Nguyễn Huệ nói:

" Nàng không cần tránh đi đâu, việc cũng không quan trọng. Đợi chút rồi chúng ta đi nghỉ ngơi cả thể."

" Vâng." Nói xong nhu thuận đứng về phía sau Nguyễn Huệ.

Hồ Thức tiến đến, nhìn thấy Ngọc Hân khẽ giật mình.

Dù biết hoàng hậu vô cùng được sủng ái, nhưng không khỏi cảm thấy kì lạ.

Mật vệ là tổ chức bệ hạ tự mình huấn luyện và đào tạo, với quyền lực vô cùng lớn nhưng rất bí mật. Số người biết đến sự tồn tại của tổ chức chưa đủ một bàn tay, kể cả là Ngô Thì Nhậm, Hồ Công Thuyên..... cũng không hay.

Biết sự hoài nghi của Hồ Thức, Nguyễn Huệ lắc đầu:

" Không sao. Ngươi cứ nói đi."

" Vâng." Hồ Thức đáp rồi nói một lượt cuộc hành trình của ba người Shole sau khi, Nguyễn Huệ rời đi, kể cả từng chữ đối thoại với bà Năm, đều được thuật lại chi tiết.

Nguyễn Huệ nghe xong, gật đầu:

" Được rồi. Ngươi tiếp tục cho người theo dõi, tránh tiếp cận quá gần. Tiện thể cho người san bằng quân nước đó đi."

" Vâng. Hạ thần đi làm ngay. " rồi ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn Nguyễn Huệ cùng Ngọc Hân, Nguyễn Huệ mở miệng:

" Hồi cung thôi.

" Vâng."

.............

Bốn người ăn uống xong, cũng lên phòng nghỉ ngơi. Phòng đã được Lão Trần chuẩn bị từ trước, theo đề nghị của Wellington mỗi người thuê riêng một phòng, thuận tiện việc riêng và rộng rãi hơn.

Tiến vào, khẽ chốt khoá cửa, Wellington nằm vắt tay lên trán suy tư.

Dù là một kẻ ăn chơi khét tiếng, nhưng dù sao cũng mang trong mình dòng máu Wesley - một dòng họ đầy danh giá, tại số 4 đường Merron, Dublin, đối diện trường Đại học Khoa học Hoàng gia.

Nên dù không quá quan tâm, nhưng Wellington cũng biết sơ qua về những chiến lược, chiến thuật cùng nghệ thuật phản gián lừa gạt nghe đã quá quen thuộc; cũng như bộ mặt xảo trá của những nhà khoa học, toàn những bọn đạo đức giả, tất cả đều chỉ vì tiền mà thôi........

Nên từ khi cùng Shole đến nơi đây, Wellington đã cảm giác có một ai đó đang nhằm vào mình và lợi dụng mình.

Lúc đầu chỉ là những suy đoán mơ hồ, nhưng khi dạo quanh, nghe ngóng cùng lời bà Năm, Wellington càng xác định ý nghĩa của mình là đúng. Mà tiến đến Đông Lào, Wellington chỉ tiếp xúc thân cận với hai người thân cận là Nguyễn Toản và Nguyễn Huệ

..............

Nguyễn Toản là con người mà Wellington tiếp xúc đầu tiên. Ngay lần đầu gặp, Nguyễn Toản đã có thái động vô cùng nhiệt tình, đã khiến Wellington đề phòng.

Nhưng ở lại làng Đại một thời gian, chứng kiến sự sùng bái nhiệt thành của tất cả dành cho Nguyễn Toản, đồng thời cùng nhau chiến đấu chống kẻ ngoại xâm., thấy sự thông minh, cơ trí, lấy nhỏ thắng lớn, hạn chế thương vong....... Wellington cảm thấy Nguyễn Toản thật đáng ngưỡng mộ, cũng cảm thấy kẻ này chỉ có thể làm bạn được, không thể làm thù, nếu không chính mình sẽ thua thiệt.

Càng đặc biệt hơn, chính là khi quân lính đang giao chiến, nhìn những kẻ giặc bị giết chết, nước mắt cũng khẽ lăn trên gò mà của Nguyễn Toản, dù nhanh chóng được che giấu, nhưng đối với Wellington càng làm cho thêm kính trọng.

Bởi, như John Churchill - Công tước Marlborough thứ nhất - người Wellington vô cùng ngưỡng mộ nói:

" Muốn xâm chiếm một nơi, tốt nhất là lấy dân nơi đó đánh dân nơi đó. Kế sách đó là tuyệt hảo, hại người lợi mình. Đó là cách của bậc trí giả."

Nên giọt nước mắt cho thấy sự đau lòng khi phải chứng kiến dân mình giết lẫn nhau, chỉ vì quyền lực của cá nhân, đó là người đau nỗi đau của dân, lo tất cả cho nhân dân........Điều Wellington hiếm thấy, cho cả đến những vị học giả uyên bác.

Còn người thứ hai, Wellington cảm thấy vừa xa la, lại thân quen.

Thời gian tiếp xúc khá là ngắn, nhưng có thể thấy Nguyễn Huệ là một con người mạnh bạo. Dùng mọi cách kể cả thô bạo nhất để thực hiện hoá điều lệ của mình.

Mặc dù những điều đó là tốt cho nhân dân. Nhưng có câu, cứng quá thì gẫy, rất nhiều người dù ngoài mặt thuận hoà nhưng trong bụng lại một bồ dao găm, luôn ngấm ngầm phá hoại, khiến căn cơ không vững.

Nhưng nếu đặt vào hoàn cảmh đó, Wellington nghĩ chác ai cũng làm vậy, bởi áp lực là cực lớn.

Nguyễn Huệ khởi nghĩa từ bàn tay trắng, phải chống chọi liên tục với ba thế lực lâu đời: Lê- Trịnh- Nguyễn. Cùng một bá chủ Châu Á. Nên hành động quyết liệt để ổn định bên trong đương đầu bên ngoài là cần thiết........ nếu không sớm muộn thì cũng diệt vong.

..........

Nằm nghĩ miên man, trời cũng giờ Tý, Wellington mặc lấy bộ áo đen chui ra khỏi cửa ra ngoài, tiến về bờ sông. Wellington muốn chứng thực một điều.

.........

Ra khỏi thành, Wellington chậm rãi phóng ngựa.

Từng rèn luyện cùng binh sĩ của Nguyễn Toản, Wellington cũng vô cùng thuần thục, không lâu, Nguyễn Toản đã đến sát bờ sông

Đập vào mắt là một đám lửa đang cháy rừng rực, thấy vậy con ngươi không khỏi co vào. Điều đó là đúng, là đúng ư.... trong cơn hoảng loạn. Wellington quay đầu nhưng bỗng ánh mắt tối sầm.

Bóng áo đen đứng bên nhìn Wellington đã ngất, lắc đầu, ôm lấy hướng vào trong thành.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »