Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5216 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 54
Chóng vánh

❊ ❊ ❊

Bắt đầu từ sáng mùng 3, Nguyễn Toản cho quân tăng cường cao độ. Những cuộc đụng độ nhỏ xảy ra khắp nơi, lực lượng gián điệp của quân địch nhanh chóng bị tiêu diệt.

Mặt khác những người dân cũng nhanh chóng bố trí những hố chông, bẫy sụt, với những vót sắt tẩm độc dọc và trải dài theo hướng tấn công của quân địch.

Khi trời dần tối, Nguyễn Toản cho mọi người rút xuống những con hầm ngoằn nghèo, nằm dưới lòng đất, bắt đầu men theo những lối đi được đào sẵn, tiến sát về doanh trại địch.

Ngoài ra, năm người của Hắc Vệ quân cũng bắt đầu xâm nhập về phía quân đội của nhà Lê với món vũ khí kì lạ trong tay.

Trên mặt đất Nguyễn Toản chỉ để 1500 quân với 500 kị binh cùng 1000 bộ binh mang trên vai hoả hổ.

Hoả hổ, có bầu lớn dài chừng một thước, khi lâm trận phun lửa, trong ống tống nhựa thông ra, trúng phải đâu, lập tức bốc cháy... vì lửa cháy dữ dội, nên gọi là hỏa hổ.

...........

Phía Kim Động, Phù Cừ, quân liên minh cũng đã sẵn sàng trong trạng thái chiến đấu. Quân đội nhà Lê cũng huy động được 10 khẩu đại bác nhỏ.

Là vũ khí có thể mang trên lưng và bắn một loại đạn nặng chừng hơn 100 gram. Một người lính cõng cái nòng súng (barrel), dài chừng 2 thước, trong khi một người lính khác mang cái “giá” là một khúc gỗ tròn dài cũng chừng cái nòng súng. Khi tác xạ, cái giá được dựng lên bằng hai cái càng hay một cái chạc cao khỏi mặt đất chừng một mét, nòng súng sau đó để lên trên giá trong một cái ngàm sắt. Người lính có thể điều chỉnh độ nhắm và kiểm soát bằng một cái báng tì lên trên vai.

.........

Trời vừa tờ mờ sáng.

" Đoàng." Tiếng pháo chát chúa vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng.

Nhất thời, từ cả Kim Động cùng Phù Cừ, quân liên minh bắt đầu tấn công.

Đầu tiên là những khẩu đại pháo liên tục nã đạn dọn dẹp chướng ngại phía truóc. Kị binh và bộ binh theo sau.

Quân Nguyễn Toản cũng không chậm chễ, nấp dưới lòng hào tránh loạt đạn đầu tiên, sau đó nhanh chóng nhồi đạn vào hoả hổ bắn tập trung về phía quân địch, 100 người bắn xong, thì người khác tiến lên, liên tục 5 lượt, tiêu diệt gần 200 người, đồng thời hạn chế bước tiến quân của địch.

Xong năm lượt, những hoả hổ được đưa xuống dưới hầm, những người dân bắt đầu nạp đạn, vận chuyển súng tới tuyến hào thứ hai.

Còn những người lính bắt đầu cầm lấy kiếm giáo lao lên. Thế trận vô cùng kịch liệt, tiếng chém diết diễn ra. Sau một khắc, trước sức tấn công mãnh liệt của quân địch, Nguyễn Toản cho quân lính rút lui. Liên quân trong thời gian ngắn ngủi ở cả hai mặt trận bị chém giết hơn 1500 người. Con số của Nguyễn Toản là 200.

Nhìn thất bại, Miêu Ức bực dọc:

" Tiến lên, làm cỏ bọn chúng."

Nghe lời Miêu Ức, Trần Quang Châu thúc quân tiến lên.

........:

Thấy quân nhà Lê đã dần tiến lên vào trận địa, Nguyễn Toản nhìn Nguyễn Long nói:

" Cho mọi người chuẩn bị đốt bom khói."

" Vâng."

Bom khói có thể gần như ai ai cũng từng đốt qua, nghịch qua trong thời cấp ba, thường được tạo thêm màu sắc khi cho phụ chất, để phục vụ chụp ảnh kỉ yếu. Do điều kiện hạn chế nên bom khói mà Nguyễn Toản tạo ra là loại đơn giản nhất khi nghiền KNO3 cùng đường bằng cối chày. Sau đó trộn theo tỉ lệ hai thia đường cùng với hai thìa KNO3, sau đó là cho muối nở vào và trộn đều. Đựng trong những trái dứa khô, có mồi dẫn lửa. Khí châm sẽ tạo ra khói đậm đặc.

Mọi thứ sẵn sàng, Nguyễn Toản cũng cho người ra lệnh cho hơn 300 kị binh ra tiếp viện, với trang phục kì lạ, đeo kính mắt, trước miệng thì quấn khăn vải.

Nhìn thấy vậy, tiền quân nhà Lê liên tục cười lớn, mắng chửi:

" Bọn giặc cỏ điên rùi. Để ta giải thoát cho ngươi."

Rồi lao lên đối ứng, nhưng bỗng chốc, khói từ khắp nơi bốc lên che mắt tầm nhìn, quân lính nhà Lê bị hơi khói bất ngờ làm cho cay mắt, ho sặc sụa, nhân cơ hội đó, những bóng người áo đen từ mặt lên bắt đầu, chia cắt quân nhà Lê làm hai, chém giết.

Tình huống bất ngờ, khiến quân nhà Lê hoảng loạn, mặc cho số quân lớn áp đảo nhưng vẫn bị quân đội Nguyễn Toản bắt đầu dồn ép.

Nhận thấy tình huống bất ổn, Trần Quang Châu hét lớn:

" Rút lui, rút lui."

Nghe tiếng chủ soái, những quân lính nhà Lê vốn không có kỉ cương rõ ràng, vội vã bỏ chạy.

Nhưng lúc này, bẫy chông đã được sắp xếp cẩn thận, trải dài theo đường rút lui, nhiều kẻ vội vã bỏ chạy, khônh cẩn thận bị thụt xuống hố, đâm thủng bàn chân, sau đó bị chính những người bạn của mình trong cơn hỗn loạn, dẫm đạp cho đến chết.

Khiến sĩ khí quân nhà Lê nhanh chóng giảm sút, bóng ma lờ mờ hình thành.

Cuộc chiến kết thúc chóng vánh, chưa đầy 2 canh giờ, quân nhà Lê thảm bại khi hơn 3000 người bị chém giết, bắt sống được Miêu Ức. Những tàn quân bỏ chạy được thì sĩ khí cũng không còn.

.......

Ở mặt trận Phù Cừ, số quân gần như ngang ngửa, quân Nguyễn Ánh nhanh chóng bị dập tan, giết hại. Chỉ còn Trương Tấn Bửu bị bắt sống, áp giải về làng.

..........

Quân lính của Nguyễn Toản cũng bị thiệt hại hơn 500 người. Tuy đã rất ít nhưng cũng khiến giờ đây Nguyễn Toản đang buồn rầu không thôi. Bởi họ đều là những người mà Nguyễn Toản chứng kiến sự trưởng thành, cùng nhau ăn cơm....... Đoàn Thi Điểm biết tâm trạng của phu quân, ngồi bên an ủi:

" Cuộc chiến nào cũng sẽ có hi sinh. Những con người đó đã chiến đấu hết mình về quê hương đất nước. Thiếp tin nơi suối vàng họ cũng an lòng. Người chết cũng không sống lại được. Chàng không lên đau buồn, điều quan trọng là lo cho thân nhân của họ, là giúp họ một phần nào rồi."

Nghe Đoàn Thị Điểm nói vậy, Nguyễn Toản khẽ gật đầu, suy ngẫm:

" Nàng nói cũng đúng. Ta không thể luôn luôn đau buồn như thế được. Nàmg cho người thu gom di hài của những người đã mất, xây dựng một nghĩa trang liệt sĩ để chôn cất anh linh của bọn họ. Để hậu thế biết được công lao của họ. Ngoài ra tất cả thân nhân của họ mỗi tháng trợ cấp 10 cân gạo, con cái sẽ được học hành miễn phí và ưu tiên tuyển dụng."

" Vâng." Đoàn Thị Điểm nhu thuận gật đầu.

..........

Khắc với khung cảnh hân hoan, doanh trại nhà zlee đang gà bay chó loạn, Nguyễn Đình Giản tức giận, chỉ tay vào Trần Quang Châu nói:

" Đại nhân, đại nhân đâu. Ngươi có mệnh hệ gì thì nhà ngươi cho dù chết cũng không đền nổi tội đâu."

Sẵn trong lòng ấm ức, Trần Quang Châu cũng gay gắt:

" Thằng ngu đấy chết thì thôi. Mẹ, số nhà Lê tận, bố đéo theo nữa, thích làm gì thì làm. Toàn bọn ngu l*."

Nghe Trần Quang Châu nói vậy, Nguyễn Đình Giản tức tối, máu nhồi cơ tim mà ngất.

Nhìn vậy, Trần Quang Châu mặc kệ, quay người bỏ đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »