Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5043 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 80
Giải quyết

❊ ❊ ❊

Tony Đặng được dẫn đến Nguyễn Toản, khom mình xuống kính cẩn:

" Xin được khấu kiến Vương gia."

" Ừm. Ngươi ngồi lền đi."

" Vâng. Tạ ơn Vương gia."

" Ở đây lâu như thế, ngươi cảm thấy ổn chứ?"

Nghe xong câu hỏi, Tony Đặng cả người run lên cầm cập.

.............

Khi bị bắt, hắn được giam vào trong lòng đất, xung quanh chỉ có một chiếc bàn và nghế. Những cuốn sách về Kinh Thánh, nước....còn những thứ khác thì trở lên mơ hồ.

Ba ngày trôi qua, không một ai đến thăm, hắn khi đó cứ ngỡ rằng mình bị chôn sống, những cảm giác sợ hãi ùa về. Hắn tham lam đớp lấy những tia sáng nhỏ nhoi chiếu xuống. Liên tục cầu nguyện, mong sao Chúa sẽ xuất hiện, cứu rỗi.

Nhưng lại qua hai ngày, khi hắn cầu đến hết tâm can, Ngài vẫn không xuất hiện. Mọi niềm tin trở lên lung lay, hắn dần nghi nghờ sự tồn tại của Người.

" Kẹt." Tiếng cửa hầm thô kệch được kéo ra, ánh nắng chói nhoà, hắn vội vã che mắt lại.

Nguyễn Toản- chính người đàn ông đó trên tay mang lấy một con gà vừa được quay chín thơm dòn, còn nghi ngút khói. Đặt lên bàn, nhìn hắn cười man rợ:

"Bận việc, quên mất. May mà ngươi còn sống."

Hắn muốn gào lên, nhưng lí trí mách bảo đó là điều không thể. Mùi hương thơm quyện khiến bụng dạ hắn sôi trào, nước miếng trào ra. Kẻ đó cười:

" Ăn đi. Ta mang đến cho ngươi mà. Chúa đã không cứu giúp thì để ta - đồng bào của ngươi cứu giúp."

Hắn nhìn lại, trong lòng liên tục đấu tranh, cuối cùng cũng bước lại, gặm gấu nghiến.

Ăn xong, khẽ lau qua, trên khoé miệng nhã nhép dầu mỡ, nói:

" Dù ngươi có tốt thế nào, thì đức tin của ta không bao giờ thay đổi."

Kẻ đó không đáp, chỉ cầm lên cuốn kinh thánh được hắn để trên bàn, vuốt ve nói:

" Mỗi tôn giáo đều có cái tốt đẹp của riêng mình. Mấy ngày nay ta có nghiên cứu qua, có một chút vấn đề không hiểu lắm. Ngươi có thể giải thích được không."

" Tất nhiên rồi. Kinh thánh chỉ có kẻ tin tưởng người mới thấy hiểu được."

Kẻ đó chỉ cười nhẹ:

" Như Kinh thánh có viết, từ thuở khai thiên lập địa, Chua có tạo ra Adam và Eva( người phụ nữ duy nhất bấy giờ). Sinh ra Cain và Abel, sau đó Cain lấy vợ? Vậy vợ Cain là ai?( Genesis, 4:1-18)"(*)

Hắn nghe xong, ngờ vực không tin, bắt đầu lật giờ lại, xem xong hắn bàng hoàng, dù tin tưởng mù quáng nhưng những giá trị hắn cũng nhận biết. Nếu điều đó xẩy ra, hắn có thể tha thứ không?....

Thấy vậy, kẻ đó lại tiếp:

" Với Thánh LOT trong sách Matthew( 19 - 30 : 38), kể rằng hai người con gái đã chuốc rượu say và thay nhau làm **, và cả hai đều sinh con. Đúng vậy không?"()

Hắn chỉ biết, nghe xong, người hét lên, rồi ngất lịm.

............

Thấy hiệu quả, Nguyễn Toản lặng lẽ đi lên, căn dặn thị vệ:

" Hàng ngày ngươi mang thức ăn và quyển sách xuống. Mỗi lần hắn đọc xong thì cho ăn. Cuối tuần cũng cho hắn ra ngoài."

" Vâng."

............

Nghĩ xong, hắn cúi đầu nói:

" Ổn, cảm ơn Vương gia đã khai sáng. Ngài là đức thánh."

Nguyễn Toản lắc đầu:

" Chả ai là thánh là thần của ai, chỉ có chính bản thân ngươi là thánh( thần) của mình, chính ngươi thay đổi được mình."

Hắn cúi đầu,. Lúc sau, Nguyễn Toản tiếp:

" Ta có nhiệm vụ nhờ người giúp đỡ. Đó là ngươi sẽ trở thành linh mục, giáo hoàng- đại diện cho chúa ở Đông Lào."

" Không. Thứ sai trái đó sao có thể cho chúng tồn tại được."

" Bình tĩnh. Biết đó là sai thì phải có người xông vào cứu rỗi mọi người. Dù sao không có gì có thể triệt để phá huỷ được. Ngươi sẽ giúp đỡ mọi người loại bỏ điều sai trái, hướng mọi người tuân theo luật pháp......"

" Vâng. Ta sẽ cố hết sức."

" Được."

Nguyễn Toản đáp, trò chuyện đôi chút sau đó tiễn biệt. Ngồi trên nghế, thở dài. Hắn sắp phải rời đi, những vấn đề chắc chắn phải giải quyết triệt để. Người cuối cùng là Miêu Ức.

...........

Trong một căn phòng nhỏ, một đôi trai gái đang tình tứ lẫn nhau. Nguyễn Toản bước đến, ho nhẹ. Bên trong nhanh chóng sột xoạt, hai người nhanh chóng tiến lên:

" Xin chào Vương gia."

"Ừm. Vào trong đi."

" Vâng."

Ngô Lý nhanh chóng đơm trà, Miêu Ức ngồi đối diện Nguyễn Toản ngay ngắn, nghiêm túc lắng nghe.

Nguyễn Toản cười:

" Không cần như thế đâu, hãy thả lỏng."

" Vâng."

............

Miêu Ức, Nguyễn Toản cũng tiến hành biện pháp tương tự như với Trương Tấn Bửu. Nhưng để đảm bảo hơn, tránh cho việc sai sót, bởi Miêu Ức là quân cờ vô cùng quan trọng, trong thế cuộc bên kia biên giới. Nguyễn Toản sử dụng thêm biện pháp Mĩ nhân kế.

.............

Miêu Ức nhìn sắc mặt hoà hoãn của Nguyễn Toản cũng bớt căng thẳng. Hắn chỉ nhớ rằng mình rơi vào tay phản loạn nhà Lê( bị tẩy não từ nhà Tây Sơn sang Lê), bị đánh đập, tra tấn. Đêm mấy hôm trước, khi trời lờ mờ, ngục giam tán loạn. Xung quanh văng vẳng tiếng la hét:" Diệt bọn Tây Sơn cướp ngục."

Một bóng người áo đen tiếp cận, khẽ thủ thỉ vào tai:

" Chúng tôi được lệnh của hoàng đế, đến cứu người. Người đi theo tôi."

Sống trong cảnh tối tăm, tinh thần bị trì trệ, hắn vội vã gật đầu, chạy theo ra ngoài. Phía trước ngục giam, những bóng người áo đen lao vào chém giết, những kẻ ôm chặt lấy chân, gào lên:

" Chạy đi. Chạy đi."

Miêu Ức trong lòng bồi hồi, nước mắt khẽ rơi, tự nhủ:

" Ta về lại được, sẽ cầu xin ông nội giết hết lũ nhà Lê các ngươi."

.........

Hai người chạy, miệt mài, không nghỉ, băng qua cánh rừng. Phía sau không có người theo đuổi. Đang khẽ thả hơi, thì từ lùm cây, hàng loạt người lao ra, một tên hét lớn:

" Cây này ta trồng, núi này ta bảo kê. Muốn qua đây, thì nộp thuế."

" Các ngươi biết ta là ai không?"

" Cần gì biết, nhìn bọn ngươi nghèo túng vậy. Không có gì đâu. Người đâu, xông lên giết."

" Giết."

Bóng áo đen vừa bảo vệ lấy Miêu Ức, vừa chống trọi sơn tặc, khi một nhát kiếm đâm vào nách, máu chảy ầm ầm, hắn nhìn sang Miêu Ức nằm trên ngựa nói:

" Người bảo trọng. Đi trước đi. Ta giải quyết xong. Thì sẽ đuổi theo." Rồi vỗ ngựa.

Miêu Ức mơ mơ màng màng mà đi.

Đợi tiếng ngựa đi xa, bóng áo đen phủi bụi đứng dậy, gỡ lấy túi máu buộc bên người ra, phỉ nhổ:

" Thật là khổ công, diễn."

Tên đầu lĩnh cũng cười khổ:

" Thật không nghĩ đến nhiệm vụ kì quặc này. Đi thôi."

Những người đó là lứa đặc công đầu tiên làng Đại.

Việc đó, Miêu Ức không hề hay biết. Sáng hôm sau, hắn tỉnh dậu, trong một gian phòng đơn sơ. Cả người được băng bó. Khẽ cựa mình, bát đũa rơi xuống. Một thân hình từ bên ngoài bước vào, hốt hoảng:

" Ngươi thương nặng. Nghỉ ngơi đi."

" Đây là đâu. Và tại sao ta ở đây."

Ngô Lý nhẹ nhàng hồi đáp, kể về việc gặp hắn ngac ngựa, người bị thương. Sau đó cô mang về, cứu chữa.

Nghe xong, hắn vô cùng xúc động:

" Cảm ơn cô nương."

" Không có gì. Ngươi nghỉ ngơi đi. Cần gì thì gọi. Cứu một mạng người bằng xây dựng bảy toà thâp."

Dần dần, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Miêu Ức cùng Ngô Lý càng ngày càng trở lên tình cảm.

Vết thương chỉ ngoại da, lên nhanh chóng lành lặn, Miêu Ức cũng thông qua hỏi thăm, biết được Nguyễn Toản. Lên cầu kiện, và có chuyện hôm nay.

........

Cuộc trò chuyện nhanh chóng diễn ra, Nguyễn Toản đã nghe qua câu chuyện Ngô Lý nói. Lúc sau nhìn Miêu Ức nói:

" Việc liên hệ được với hoàng đế tôi cũng không chắc. Bởi cậu biết rồi đó, Hoàng đế đã về Phú Xuân. Mặt khác bạn không có gì chứng minh thân phận, muốn gặp thì đợi xét duyệt không biết đến khi nào. Tôi đề nghị như thế này được không.

Ngô Lý trước từng giúp đỡ tôi, coi như quen biết. Tôi sẽ cho cậu vay 1 khoản tiền để cậu thuê hộ vệ cũng như trang trải phí dụng đi lại về quê. Sau này cậu chỉ cần trả lại tôi số tiền đó và giúp tôi một điều được không. Cậu biết đó, tôi là thương gia và không làm việc không công."

Miêu Ức suy nghĩ rồi trao đổi ánh mắt với Ngô Lý, gật đầu:

" Được. Cảm ơn bạn nhiều."

" Haha. Không có gì. Bạn chỉ cần điểm dấu là được."

" Ok."

Sau đó, Nguyễn Toản được Ngô Lý cùng Miêu Ức tiếp đãi nồng hậu.

Về đến nhà đã muộn. Nguyễn Toản vòng qua Đoàn Thị Điểm đã ngủ, chợp mắt. Ngày mai cũng đưa tiễn Shole, hắn cũng lên đường.

.........

(*) Genesis - hay gọi là Sáng thế ký, là sách mở đầu cho Cựu Ước nói riêng cũng như Kinh Thánh nói chung. Nội dung của Sách Sáng thế nói về nguồn gốc của vũ trụ, nhân loại và đặc biệt là dân tộc Israel.

(**) Sách Matthew: Hay còn gọi là Phúc âm Mátthêu là một trong bốn sách Phúc âm trong Tân Ước viết về cuộc đời, sự chết và sự Phục sinh của Giêsu. Ba Phúc âm còn lại là Phúc âm Mark (Phúc âm Máccô hay Phúc âm Mác), Phúc âm Luke (Phúc âm Luca) và Phúc âm John (Phúc âm Gioan hay Phúc âm Giăng). Trong tiếng Việt sách này được gọi là Tin lành theo Thánh Ma-thi-ơ (Tin lành) hoặc Tin mừng theo Thánh Mátthêu (Công giáo). Vì là sách đầu tiên trong bốn sách Phúc âm nên sách này còn được gọi là Phúc âm thứ Nhất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »