Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5156 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 79
Thương thảo

❊ ❊ ❊

Hôm sau, để bù đắp khoảng thời gian xa cách, Nguyễn Toản dẫn lấy Đoàn Thị Điểm đi dạo xung quanh.

Đúng dịp diễn ra chợ phiên, Nguyễn Toản liền dẫn nàng đi dạo. Xung quanh là liên tục những món hàng trang sức nhỏ nhỏ xinh xinh vô cùng bắt mắt. Chỉ dạo được nửa mà Nguyễn Toản đã tay xách lách mang, mà khổ nỗi Đoàn Thị Điểm còn chưa có ý định dừng lại.

Đến cửa hàng " Kim Sơn Các" , Nguyễn Toản cảm thấy quen quen, nhưng nhanh chóng được kéo vào trong. La liệt đồ trang sức được bầy biện, chính giữa là vòng ngọc trai được chế tác vô cùng tinh tế. Ra hiệu cho nhân viên mang xuống, Nguyễn Toản cầm lấy, vòng tay qua cổ ướm lên nàng. Ánh nắng từ phía xa chiếu lại khiến ngọc trai trở lên vô cùng lung linh, phối hợp nhan sắc của nàng, như một bước tranh tuyệt mĩ.

Chủ quán nhìn thấy hai người tình tứ, tấm tắc mà khen:

" Đúng là món đồ sinh ra để dành cho cô nương. Nếu mua, tôi chỉ lấy 666 quan."

Nghe giọng nói quen thuộc, Nguyễn Toản quay lại, cười:

" Là ngươi??"

Vũ Trượng giật mình, lùi lại:

" Ma......ma........"

Nguyễn Toản nhanh chóng bước lên, túm lấy cổ, gằn giọng:

" Ngươi hi vọng ta chết vậy ư?"

Bên ngoài những cửa hàng trang sức, luôn luôn có những hộ vệ được thuê nhằm bảo vệ cửa hàng. Nghe tiếng động nhanh chóng tiến vào, nhưng khi nhìn thấy Nguyễn Toản, quay lại trông Vũ Trượng, ánh mắt đầy thương hại.

Bất kì ai đến vùng này đều nghe danh Vương gia, từ chiến công đánh tan cuộc vây hãm của luc phản động, giúp làng Đại từ khu vực nghèo nàn trở thành trung tâm kinh tế của vùng...... Bất kì đều khiến mọi người rung động. Nhìn thái độ của lũ hộ vệ, Vũ Trượng gào lên:

" Các ngươi......các ngươi.....nhận tiền của ta mà không làm việc ư."

" Hừ. Muốn chết thì chết một mình. Tiền công chúng ta sẽ trả lại. Có tiền nhưng trước hết có mạng để tiêu đã." Rồi nhìn sang Nguyễn Toản:

" Xin được tham kiến Vương gia. Nếu cần gì, Vương gia xin việc sai sử."

" Ừm. Các ngươi lui ra đi." Ném một túi nhỏ bên trong còn mấy quan, tiếp:

" Bên trong còn chút bạc, coi như đền bù thiệt hại của các ngươi."

" Đội ơn Vương gia."

Tiễn biệt lũ hộ vệ, Nguyễn Toản cũng thả ra, Vũ Trượng cả người sơ xác nằm xụi lủi trên sàn, thấy Đoàn Thị Điểm định nói, Nguyễn Toản vuốt ve khẽ đánh mắt:' Tí nữa ta giải thích' rồi đỡ nàng ngồi nghỉ.

Nhìn về Vũ Trượng nói:

" Ta cũng không làm khó ngươi, vì sai người giết ta. Tội chết có thể miễn, sống khó thể tha. Ngươi nghĩ ta lên làm gì......"

Trước ánh mắt sắc nhọn, Vũ Trượng run run nói:

" Bức hoạ, nô tài xin được kính dâng lại."

" Chỉ vậy thôi ư? " Nguyễn Toản trì triết nhấn mạnh từng chữ.

Vũ Trượng sợ hãi, tiếp:

" Chiếc vòng nô tài cũng nguyện dâng lên cho phu quân như đề bù."

" Được. Ngươi đã tặng thì ta nhận cũng không ngại." Nguyễn Toản cười, thoải mái cất chiếc vòng vào trong hộp, nhìn lại nói:

" Đây là lần đầu ta cảnh báo. Sau này không đơn giản vậy đâu."

Tiến lại phía Đoàn Thị Điểm đỡ nàng đi ra.

Nguyễn Toản vừa bước ra tất cả mọi người xúm lại hỏi thăm, Nguyễn Toản chậm rãi trả lời lại. Tuy nghe Nguyễn Toản nói không sao, nhưng mọi người vô cùng bất bình. Nguyễn Toản vừa rời đi, liên tục trứng thối, rau cỏ được ném vào. Vũ Trượng hoảng sợ mà bỏ chạy.

Ra cánh đồng, Vũ Trượng ngẩng đầu lên trời mà thét:

" Đu ngươi là ai, ta cũng không để ngươi được tốt đâu."

Lời vừa nói xong, một mũi tên xuyên thấu qua tim, một bóng người áo đen tiến lại, nhanh chóng chặt lấy đầu rời đi.

...........

Sáng hôm sau, trong một căn phòng. Nguyễn Toản cùng Shole ngồi nghế chủ toạ. Ngoài ra còn có Rooney (- chuyên gia luyện kim người Anh, tưfng làm việc cho công ty thép Steel); Charler - một chuyên gia nông nghiệp, gia đình tai nạn mất, người yêu bỏ; giáo viên Tom và Berry.

Nhìn một lượt, Nguyễn Toản mỉm cười:

" Mọi người cũng ở đây một tháng. Cũng hiểu rõ mọi chuyện, lời đề nghị của tôi trước đây vẫn có hiệu nghiệm. Mọi người có suy nghĩ sao."

Shole gật đầu:

" Tôi cùng Toản sẽ không ép buộc mọi người. Nếu ai muốn rời đi thì không sao. Ngày kia tôi sẽ rời đi."

Mọi người vô cùng đắn đó, Shole mỉm cừoi nhìn Charler :

" Bạn nghĩ sao về lời đề nghị của Toản."

" Lời của Toản tôi không hề ý kiến, sẽ nhận lời, dù sao nơi đó cũng không có kí ức tốt đẹp. Nhưng tôi muốn về Anh một chuyến, để lấy thêm giống cây, cũng như thu dọn mọi thứ. Đồng thời, mỗi năm tôi có thể xin nghỉ 2 tháng quay lại để thắp hương, cầu nguyện và rửa tội được không."

" Haha. Được, tất nhiên là được rồi. Vậy bạn đã cem qua hợp đồng, chúng ta có thể kí kết được chứ."

" Ok. "

Kí xong, hai người ôm chầm, Nguyễn Toản nghẹn nghào:

" Cảm ơn bạn."

Nhìn thấy hai người vậy, Tom liếc nhìn sang, Berry gật đầu, nhìn Nguyễn Toản nói:

" Việc ở lại nơi đây chúng tôi cũng vô cùng mong muốn. Nhưng chúng tôi muốn xây dựng một nhà thờ, để thường xuyên rửa tội và cầu nguyện được không. Tôi cũng muốn đề cử một người bạn làm Linh mục được không? Hắn cũng ở đây mấy năm rồi?"

Vấn đề này, Nguyễn Toản vô cùng đắn đo, lúc sau gật nhẹ:

" Việc xây dựng nhà thờ, chúng tôi sẽ phải xem xét rất nhiều. Cái này tôi sẽ cố hi vọng làm được.

Địa điểm cũng như thầy tu, chúng tôi sẽ lựa chọn thật cẩn thận, không thể nghe theo ý các bạn được, bạn của bạn chúng tôi sẽ kiểm tra nếu không có vấn đề thì sẽ không sao, nếu có thì tôi cũng không dám.

Bởi theo luật của triều đình, dù thực hiện tự do tôn giáo. Nhưng cuộc phản động gần đây có sự góp mặt của giáo sĩ, khiến triều đình e dè bởi nhiều người mang ý nghĩ phẩn động, điều này không chấp nhận được. Mỗi một người Ki- tô hữu đều phải sống trọn với cả tư cách công dân nước trời và nước đời. Nước trời không nói. Còn nước đời là người ki-tô hữu phải sống tuân thủ pháp luật, đoàn kết với anh chị em mình...."

" Đúng. Nếu được vậy thì tôi sẵn sàng ở lại."

" Haha. Cảm ơn mọi người."

Chỉ còn Rooney dưới ánh mắt của Nguyễn Toản, lắc đầu:

" Tôi còn cha mẹ, chắc không thể ở lại được. Khoảng thời gian này tôi đã suy nghĩ thông. Thật xin lỗi."

" Không sao. Việc này tôi hiểu được. Hi vọng, bạn thỉnh thoảng đến chơi."

" Tất nhiên rồi."

Mọi người hàn huyên chút, rời đi. Chỉ còn Nguyễn Toản, nhanh chóng Triệu Ý xuất hiện:

" Thưa công tư, Rooney rất khả nghi. Có cần theo dõi."

" Ừm. Vấn đề bảo mật gặp vấn đề. Có kẻ muốn ăn trọn, nuốt một mình. Ngươi liên hệ Nguyễn Long, cho người theo sát mấy người khác. Vừa bảo vệ vừa đề phòng.

Riêng Rooney, ngươi bảo Nguyễn Long tự mình theo dõi. Nếu có bất kì tình huống phong thanh thì xử lí ngay lập tức. Công nghệ này rất quan trọng, không thể để ai khác biết, nhưng tránh để xảy ra trong nước là được."

" Vâng. "

" Hừ. Muốn nuốt tay trên của ta. Còn non lắm." Rồi tiếp:

" Ngươi áp giải Tony Đặng lên cho ta."

" Vâng."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »