Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5043 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 21
Ám muội (2)

❊ ❊ ❊

Nguyễn Toản nghe vậy, cười:

" Muốn lắm ý chứ, mà kiếm hoài kiếm mãi chả ra. Cuộc đời thật lắm trái ngang/ Tài hoa mà tán chả ngừoi buồn theo."

Nghe Đoàn Thị Điểm nghe vậy, mừng lắm, hỏi lại:

" Thật chứ?" nói xong biết mình lỡ lời, cúi đầu thật thấp.

Nguyễn Toản nghe vậy, giơ tay lên trời:

" Nếu ta nói sai, mặt trời mọc ở phía tây, cây xanh không lá, hà bá lên bờ."

" Hừ."

.........

Mọi chuyện cứ tiếp diễn như vậy. Hai người thỉnh thoảng trêu đùa đối đáp thơ ca, Nguyễn Toản moi trong đầu những truyện cổ tích: Nàng bạch tuyết và bẩy chú lùn; cô bé bán diêm, Sọ dừa, Thạch Sạch..... Đoàn Thị Điểm nghe mê say như một đứa bé, luôn quấn quýt bên Nguyễn Toản nhờ kể chuyện. Nguyễn Toản cũng nghĩ ra thật nhiều cho như tú lơ khơ... cùng Đoàn Thị Điểm giải trí.

Các cụ nói cấm sai, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, cả hai dần dần có tình cảm với nhau.

Cũng trong hơn 2 tháng nhờ sự quan tâm ân cần của Đoàn Thị Điểm, thương thế của Nguyễn Toản đã khỏi hẳn.

.........

Một hôm, khi mặt trời đang dần khuất bóng, Đoàn Thị Điểm đang tựa người lên vai Nguyễn Toản mơ mơ màng màng nghĩ về viễn cảnh tương lai đầy màu hồng.

Nguyễn Toản suy nghĩ thật lâu, nhìn sang Đoàn Thị Điểm, thầm thì:

" ta có chuyện muốn nói với nàng."

" Chuyện gì thế chàng." Đoàn Thị Điểm thỏ thẻ đáp.

Nhìn thật kĩ giai nhân, Nguyên Toản tiếp:

" Có thể mai ta sẽ rời đi một khoảng thời gian."

" Cái gì." Đoàn Thị Điểm giật mình nhìn chằm chằm Nguyễn Toản: " Tại sao, chả nhẽ chàng không cần thiếp nữa." Rồi oà khóc.

Ôm giai nhân vào lòng vỗ về, Nguyễn Toản tiếp:

" Nàng cũng biết, ta có việc trong người. Không thể không đi. Nếu không, ta sẽ phụ mệnh của đất nước, không hoàn thành được trâch nhiệm mà tổ tiên giao phó, sẽ là tội nhân thiên cổ. Nàng hiểu cho ta chứ." Nói xong, Nguyễn Toản cũng im lặng, ánh mắt nhìn xa xăm, lẩm bẩm:

" Nước non chìm nổi cảnh chông ghềnh

Hào kiệt vật vờ bóng nhẹ tênh

Ngửa cổ kêu trời, trời sấm dậy

Quằn thân khóc nước, nước mưa dềnh

Đau thương chất ngất tày sông núi

Uất hận tràn trề nghẹn suối kênh

Hỡi bốn ngàn năm hồn dũng liệt

Vì đâu xã tắc mãi chòng chềnh?"

Đoàn Thị Điểm nghe Nguyễn Toản than thở cũng ngừng không khóc nữa, gần một tháng quen biết, nàng rất hiếm khi nhìn thấy Nguyễn Toản tâm trạng như vậy, rụt rè hỏi:

" Chàng có nỗi buồn, có thể nói cho thiếp, thiếp tuy tài hèn nhueng cũng có thể giúp chàng san sẻ được phần nào."

Nguyễn Toản điểm tay nhẹ vào trán Đoàn Thị Điểm, cười:

" Không có gì đâu. Lần này ta lên Thăng Long một chút, nếu thuận lợi thì khoảng 2 tháng, sẽ quay về hỏi cưới nàng. Được không."

Đoàn Thị Điểm nghe tới hai từ " hỏi cưới" , má càng đỏ ửng, gắt khẽ:

" Ai bảo ta sẽ lấy chàng chứ mà hỏi cưới. Nằm mơ giữa ban ngày."

" Thật chứ." Nguyễn Toản cười quỉ mị ké sát tai Đoàn Thị Điểm nói.

Cả người càng nóng hơn, Đoàn Thị Điểm rời khỏi lòng Nguyễn Toản, lườm khẽ:

" Không quan tâm chàng nữa. Ta đi nấu cơm đây."

Nguyễn Toản cũng đuổi theo, tiếng nói cười ầm ĩ.

.........

Cơm nước xong, Nguyễn Toản người cũng ngà ngà say, nhìn Đoàn Thị Điểm uống một chén rượu, hai má ửng hồng, đôi mắt mông lung, nói:

" Ta thích nàng."

" Ta cũng thích chàng." Đoàn Thị Điểm đôi mắt hấp hồn nhìn Nguyễn Toản. Cả hai người ôm lấy nhau, trao những nụ hôn nồng nhiệt.

Một đêm cảnh xuân dằng dặc. Từng tiếng la rên. Nhấp vào nhô ra. La hán đẩy xe bò, tiên ông trồng củ cải, vác cầy qua núi.

Sáng sớm, Đoàn Thị Điểm nhìn tấm khăn trắng, một đoá hoa đỏ tươi, mỉm cười, ôm thật chặt Nguyễn Toản.

........

Hai người rời giường khi mặt trờ đã lên đỉnh, thấy Đoàn Thị Điểm còn đau nhức, Nguyễn Toản cười:

" Nàng nghỉ ngơi thật kĩ đi, nay để ta làm cơm cho. Để nàng thử tài nghệ của ta. Haha."

Đoàn Thị Điểm người đau nhức, cũng khẽ gật đầu.

......

Lúc sau, mùi thức ăn nồng nặc, Đoàn Thị Điểm hít hít mũi nhỏ:

" Thật thơm. Không ngờ chàng nấu ăn ngon vậy." Rồi mặc lấy quần áo, chậm rãi đi xuống bếp.

Nguyễn Toản đang hì hục rang thịt, thấy Đoàn Thị Điểm, mặt nhấm nhém, lấm thấm mồ hôi, cười:

" Nàng sao không nghỉ thêm chút. Món ăn sắp xong rồi đây.

Đoàn Thị Điểm khẽ gật đầu, mỉm cười, lòng ấm áp. Bất cứ ai cũng biết Mạnh tử viết 'Quân tử xa nhà bếp', ý tứ là nói, nhà bếp chính là nơi sát sinh, bất nhân, quân tử nên tránh. Nên nhìn Nguyễn Toản hì hụi, Đoàn Thị Điểm ấm áp đến lạ.

Lúc sau, món ăn được Nguyễn Toản bầy biện đẹp đẽ, bắt mắt, Đoàn Thị Điểm hai mắt toả sáng:

" Thật đẹp nha. Không ngờ chàng khéo tay vậy."

" Haha. Nếu nàng thích sau này mỗi ngày ta sẽ dêdu nấu cho nàng ăn." Nguyễn Toản đáp.

Đoàn Thị Điểm nghe xong, lòng tan chảy, nhón chân, hôn nhẹ lên má Nguyễn Toản.

Ăn uống xong, Nguyễn Toản thu dọn lấy cớ Đoàn Thị Điểm hôm qua " hung mãnh " lên cần nghỉ ngơi, khiến Đoàn Thị Điểm đôi mắt u ám nhìn.

.......

Xong xuôi, Nguyễn Toản lên thấy Đoàn Thị Điểm đang sắp xếp quần áo, cười:

" Ta ra ngoài một chút."

Rồi lao người biến mất, để Đoàn Thị Điểm một bộ mặt ngơ ngác.

......

Trước khi đi, Nguyễn Toản cần giải quyết hậu hoạ và những kẻ ám sát mình. Hắn đã điều tra rất kĩ, cũng biết kẻ đó là con của trấn thủ, nổi tiếng hung ác, cũng là kẻ theo đuôi Đoàn Thị Điểm. Nếu không phải khi đó đang ốm cùng chủ quan thì.....

Gần mấy ngày nay, Nguyễn Toản đã điều tra và nắm bắt được hàng tung đám người cũng như sắp xếp kế hoạch hợp lý.

......

Trong lầu xanh, Trần Trí đang cười cười nói nói, xung quanh là 8 tên áo thị vệ ẩn nấp bảo vệ. Nguyễn Toản liền đung thân pháp nhanh nhất tiếp cận, lũ thị vệ chỉ kịp trợn mắt, thì nhát kiếm ngọn lẹ đã cắt ngang imyeets hầu, giải quyết xong. Nguyễn Toản xông vào, Trần Trí cùng đám kĩ nữ hoảng loạn. Trần Trí thấy vậy hét:

" Bay đâu, bắt lấy hắn."

Nhưng đáp laj là trông không, liền hét:

" Ngươi biết ta là ai không, ngươi giết ta cha ta sẽ truy sát ngươi."

" Hừ. Ta rất chờ mong." Rồi nhanh lẹ một kiếm cắt hầu. Trần Trí đến chết cũng không tin được.

Vụ giết người nhanh chóng lan rộng trấn Kinh Bắc, trong khi đó Nguyễn Toản đã lấy đồ, sau màn biệt li với Đoàn Thị Điểm đang lên đường tới Thăng Long.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »